Fugue: sử dụng trong giai đoạn cuối thế kỷ 16: khởi nguồn từ tiếng Pháp, hay là từ fuga trong tiếng Ý, gốc là từ fuga “rút chạy” trong tiếng Latin, có liên quan đến fugere, nghĩa là “bỏ chạy” và fugare, nghĩa là “đuổi theo”.
Fugue: [nhạc lý] một sáng tác đối âm, trong đó một giai điệu hay câu nhạc ngắn (chủ đề) được giới thiệu trên một bè và lần lượt được tiếp nối bởi các bè khác và được phát triển bằng cách đan xen nhiều bè lại với nhau.
Fugue: [tâm thần học] một trạng thái hay giai đoạn mất nhận thức về danh tính bản thân của một người.