Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 75 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1 - Evangeline Royce

❊ ❊ ❊

CHỒNG TÔI EAMON BỊ BẮN CHẾT LÚC ĐANG LÀM nhiệm vụ trong khi tôi đang ngủ. Khi ấy, tôi mang bầu cậu con trai Noah của chúng tôi đuọc chín tháng. Tôi, một hạt điều bụng tròn căng, nằm trong phòng ngủ mở cửa sổ của chúng tôi, trên chiếc giường mùa hè của chúng tôi. Eamon nghe cuộc gọi qua radio cảnh sát - cãi cọ gia đình. Anh đang trên đường về nhà với tôi, nhưng quyết định đánh xe qua chỗ náo loạn do ở gần bên. Tôi mường tượng ra cảnh anh lái xe đến nơi, ánh nắng dìu dịu óng sắc đào tơ tháng Bảy rọi tỏa những khoảnh khắc cuối cùng của anh, nhịp tim cuối cùng của anh, hơi thở cuối cùng của anh. Ánh hào quang của Chúa và cái bóng vô hình của tử thần bao quanh anh. Thằng nhóc bắn anh mới chỉ mười sáu tuổi. Nó vừa cãi nhau với bố dượng. Thằng nhóc nhảy xuống từ cửa sổ phòng ngủ và bắn Eamon. Brian, cộng sự của Eamon, khi ấy vừa mới đỗ xe tuần tra lên bãi cỏ. Anh ta bắn hạ nó.

Brian và một cảnh sát khác đến nhà, đánh thức tôi dậy. Tôi không nhớ mình đã bước vào bếp, nơi về sau Dalton tìm thấy tôi, bấy giờ người run lẩy bẩy, tiểu khắp sàn nhà như một con vật. Anh đến ngay sau khi tôi gọi. Tôi không nhớ mình gọi điện gì hết, nhưng anh bảo là tôi đã làm vậy. Dalton được bố mẹ Eamon nhận nuôi từ lâu - họ là anh em. Brian và viên cảnh sát kia bỏ đi. Dalton thì không rời bỏ tôi.

Chúng tôi cùng nhau cắt tóc vào Chủ nhật, sau tang lễ.

Đoạn cuối cùng.

[1]. Ngay từ đầu.

Đó là sáu tháng trước. Noah giờ đã sáu tháng tuổi; thằng bé là một chiếc đồng hồ sống, tích tắc đếm quãng thời gian Eamon qua đòi.

Con đến từ đâu vậy? Đôi khi tôi lại hỏi Noah. Bố con đâu rồi?

Nhưng đêm qua.

Da capo.

Dalton và tôi hôn nhau.

Tôi hôn anh.

Tôi hôn Dalton.

Anh khi ấy đang chơi piano còn tôi thì ngồi trên lòng anh, quay mặt về phía anh. Có rượu thẫm như trái tim rỗng, cả whisky vàng óng nữa. Chúng tôi đã sắp say đến nơi. Chúng tôi đã đợi tại đúng sân ga và con tàu say xỉn chỉ còn năm phút nữa là sẽ đến.

Dalton là một nghệ sĩ piano tài hoa. Mẹ anh là nghệ sĩ piano hòa nhạc, một cô giáo dạy piano. Anh có thể chơi bất cứ bài nào. Anh chơi hết vài bài rồi quyết định chơi đoạn chói tai của bài “Piano Man” với vẻ hăng say đến nực cười bởi lẽ anh biết tôi thích thế, và Dalton là người có khả năng pha trò bẩm sinh. Anh chơi piano như xin bạc lẻ chứ không phải chơi trong phòng khách của chúng tôi, chỉ có chúng tôi, một mình với nhau. Tôi nói phòng khách của chúng tôi bởi vì bây giờ anh đã đến sống cùng Noah và tôi.

Đêm qua tuyết cứ rơi và rơi và rơi và rơi, nhưng trước đó, trời đất đóng băng cả. Tôi đã gửi Noah ở nhà bố mẹ, một công đôi việc. Họ có thời gian vui vẻ chơi cùng thằng cháu ngoại duy nhất còn tôi thì được tạm gác bổn phận làm mẹ lại. Trên đường về nhà, xe tôi bị xịt lốp. May mắn thay, Dalton lái xe ngang qua nhìn thấy và đã giúp tôi thay lốp. Nhưng trước khi anh thay lốp, tôi phải đi cùng anh để đưa một cô gái tên Cassidy về, cô ta là khách tại B’s, tiệm xe đạp của anh.

Sau đó Dalton thay lốp và chúng tôi về nhà, pha sôcôla nóng uống. Thế rồi mẹ tôi gọi, bảo tôi bão đang càng lúc càng mạnh và tôi nên ở yên tại nhà bởi cho Noah nghỉ lại chỗ bố mẹ tôi đêm đó sẽ an toàn hơn. Tôi nhất trí.

Tôi hỏi han Dalton cặn kẽ về Cassidy và về việc liệu anh có hứng thú với cô không. Anh bảo không. Tôi hỏi anh những câu mà chỉ một người bạn nữ thân thiết và một người chị dâu mới có thể hỏi, và tôi lắng nghe chăm chú, ngay cả khi tin chắc anh đang nói dối. Anh bảo là không, nhưng có khi anh muốn nói có cũng nên.

Nỗi đau lan tỏa. Kể từ hồi Eamon bị sát hại, xương cốt tôi nhức nhối vì buồn khổ. Có một vết trà màu đen ram ráp làm hoen ố trái tim tôi, hoen ố mọi cơ quan nội tạng của tôi.

Nhưng đôi khi.

Đôi khi, lúc ở cạnh Dalton; đôi khi, lúc Noah tặng tôi nụ cười rạng rỡ nhất của thằng bé - nụ cười của Eamon - đôi khi, vết trà ấy mờ đi. Cho dù nó chỉ mờ đi trong thoáng chốc, cho dù lúc quay trở lại nó còn đen sậm hơn. Tôi vẫn thèm khát được xoa dịu. Làm sao tôi lại không thèm khát sự xoa dịu ấy được cơ chứ?

Cassidy hay bất cứ người phụ nữ nào khác cũng có khả năng phá hỏng sự xoa dịu ấy. Nếu Dalton rời bỏ chúng tôi, nếu Dalton yêu cô. Nếu Dalton yêu cô hơn yêu tôi, hơn yêu chúng tôi. Thế nên, đúng vậy, tôi đã hạch hỏi anh. Và sau đó, tôi hôn anh. Đó là nụ hôn thể hiện quyền sở hữu. Nó là một dấu niêm phong nóng hổi, nhỏ sáp tong tỏng. Nụ hôn ấy là ổ khóa, đồng thời cũng là chiếc chìa khóa. Nụ hôn ấy là cánh cổng kẽo kẹt trước gió.

Mới đầu Dalton không hôn lại tôi. Anh ngừng chơi đàn và nhìn tôi.

“Evangeline,” anh nói.

Đôi khi tôi là Evangeline. Evi. Đôi khi lại là Leeny hay Evangeleeny. Tôi không bao giờ được gọi tắt là E. Eamon là E.

Dalton gọi tên tôi. Tôi lặng thinh.

Tôi lại hôn anh.

Lúc hôn lại tôi, anh hôn rất giỏi. Nụ hôn của anh là một bài ca. Lúc Dalton chỉnh lại tư thế của chúng tôi, hõm lưng tôi và đường cong mông đầy đặn của tôi khiến chiếc piano tự động chơi. [2], nốt nghịch tai. Tôi vốn rất thành thạo balê cổ điển, chuyên dạy môn này cho các cô, cậu bé thoảng hương phấn rôm và cháo yến mạch, nhưng không - ở đây không có gì thanh nhã cả.

Tôi hôn Dalton Berkeley-Royce trong căn nhà tôi từng sống cùng người chồng của mình, Eamon. Tôi hôn Dalton, em chồng tôi, bạn tôi. Người bạn duy nhất. Tôi đã biết anh từ hồi bắt đầu quen Eamon bởi Dalton và Eamon là một cặp, và tất cả mọi người đều biết điều ấy. Mẹ Dalton mất hồi anh còn học cấp hai. Sau đó, anh được gia đình Royce nuôi nấng cùng với Eamon. Tôi biết rõ câu chuyện đời họ như thể đó chính là chuyện đời mình. Eamon là của tôi, Dalton là của anh. Dalton và tôi vốn luôn thân nhau. Anh trở thành em trai tôi ngay khi tôi cưới Eamon, và giờ thì Eamon đã đi xa. Đã biến mất. Đã chết. Tôi trở thành góa phụ - một từ nghe thật vô hồn và trống rỗng, một từ suýt chút nữa đọc ngược đọc xuôi đều như nhau nhưng lại không, với những chữ [3] vươn rộng cánh tay, cầu xin đuợc rủ lòng thương xót.

Tôi muốn được mọc cánh và bay vào trong miệng của Dalton, cào cấu cả hai chúng tôi, chảy máu bên trong anh. Nước mắt rơi khắp người anh như mật ong. Tuyết vẫn đang rơi. Vẫn cứ rơi. Căn nhà tĩnh lặng. Những nụ hôn đẫm vị whisky tử đinh hương và bạc hà. Những hơi thở rộn ràng nhịp tim. Những sợi dây đàn piano đều đều rung, chậm dần. Chậm dần. Dạ khúc.

Dalton bứt ra. Tôi thì không. Anh đặt tay lên vai tôi, cơn cuồng nhiệt hồng hào nóng bỏng hiện trên má tôi. Lò sưởi kêu lách tách.

“Mình nói về chuyện này trước đã,” anh nói.

Tôi lắc đầu từ chối và lại hôn anh, nhìn thấy những tia lửa rực rỡ và tàn lửa lấp lóa khi nhắm mắt lại.

[4].

Điện thoại đổ chuông.

Mẹ tôi. Hỏi cho chắc là chúng tôi không lái xe ra ngoài giữa bão tuyết, hỏi cho chắc là tôi đang ngồi an toàn trong nhà đúng như đã nói. Tôi hoảng lên sợ mình sẽ nhắc đến chuyện hôn hít. Sẽ vô tình nói nhầm từ miệng hay nhắc đến lưỡi của Dalton. Đôi môi của Dalton. Chúng không phải môi của Eamon. Miệng Eamon đầy đặn hơn. Anh sở hữu một bờ môi dưới đủ cho tôi nhai hết cả tuần. Tôi vẫn có thể cảm thấy nó giữa hai hàm răng mình. Eamon đã mãi mãi ra đi, nhưng anh vẫn hiện diện khắp nơi. Sao chuyện này lại xảy ra? Tôi thậm chí còn nghe thấy thanh giọng của anh trong tiếng khóc của Noah, như thanh âm thần biển giữa biển khơi.

Tôi bảo mẹ áp điện thoại vào tai Noah để tôi có thể chúc thằng bé ngủ ngon. Khi cuộc gọi kết thúc, tôi ôm mặt khóc.

“Nàonàonàonào,” Dalton khẽ nói, như bao lần trước đây. Như thể anh có thể ngăn tôi, chặn được tôi trước khi những giọt nước mắt ứa ra, hoãn hết mọi thứ lại trước khi tôi khóc như mưa.

Nhưng vô dụng mà thôi.

Mưa cứ tuôn và tuôn và tuôn bởi vì đó là nghề của tôi. Tôi đã trở nên rất thành thạo chuyện đó. Bà Chúa Mưa.

Tôi cố lấy lại hơi, nhưng không thể. Dalton vào trong bếp lấy cho tôi một cốc nước trong khi tôi trượt người xuống bên bức tường phòng khách và tiếp tục tuôn mưa.

Dalton ngồi thụp xuống để lại gần tôi hơn, cặp chân dài của anh, đôi đầu gối của anh mở rộng.

“Evi, uống đi. Nước đấy. Em đã vắt thêm chanh vào. Uống một ít, vì em nhé?” anh bình tĩnh nói. Lại một điều nữa mà anh luôn làm. Đặc biệt là mỗi khi tôi lang thang trong khoảng thời gian xen giữa.

Khoảng thời gian xen giữa: có mười sáu ngày xen giữa hôm Eamon mất và hôm Noah ra đời, như thể linh hồn họ dành ra mười sáu ngày ấy bên nhau trên trời, trong một câu lạc bộ nam giới nhộn nhịp ở nơi nào đó giữa không trung mà tôi không thể chạm đến. Họ nghỉ mười sáu nhịp - mười sáu nhịp nhạc chuyển thành mười sáu ngày nặng nề, âm u, cảm tưởng như một ngàn sáu trăm đêm dài bất tận - lặng yên.

Thơ thẩn sân sau, vác cái bụng bầu tròn xoe diện bộ đầm bầu màu ngọc lam và đôi bốt cao bồi màu thuốc lá. Tôi mà lạc đường thì Dalton sẽ tìm thấy tôi. Anh luôn tìm tôi. Anh tìm cách dụ tôi vào nhà với nước chanh, với những miếng pho mát dính dớp, bốc mùi hay một bát xanh nhỏ đựng đầy hạnh nhân, đựng những miếng sôcôla đen đắng. Anh sẽ lắc cái bát, như thể tôi là một con mèo con, chực chờ nghe tiếng thức ăn lạo xạo. Một khi đã vào đến bên trong, tôi sẽ leo lên giường và ngủ li bì mấy tiếng liền, lúc dậy thường thấy Dalton đang nấu ăn hay dọn dẹp hay sửa một chiếc xe đạp trong gara. Đôi khi anh trải khăn tắm ra và sửa xe đạp trong phòng khách, vặn nhỏ tiếng tivi hoặc nhạc xuống để không làm tôi tỉnh giấc. Anh trở thành người bảo vệ của tôi, người bảo vệ của chúng tôi, trong giai đoạn Noah vẫn còn nằm an toàn và ấm áp trong bụng tôi.

Sau khi Noah sinh ra thì tôi không còn thường xuyên đi vơ vẩn nữa. Noah neo tôi lại. Giữ tôi yên. Một gánh nặng được hoan nghênh.

“Uống thêm một chút nữa vì em đi,” Dalton lại nói. Anh đang ngồi cạnh tôi trên sàn, lưng áp vào tường.

Tôi lắc đầu không chịu.

“Leeny. Nào, uống vì em, nhé,” anh nói.

Thế là tôi uống.

“Chắc tuyết vẫn rơi,” tôi nói, cái cổ họng mới khóc nghẹt lại.

“Được rồi,” anh nói, xoa lưng tôi trong lúc tôi rướn tới trước.

“Chị nhớ anh ấy khủng khiếp,” tôi nói, ấn nắm tay vào hai bên thái dưong.

“Em cũng thế,” anh nói.

Anh cũng khóc. Chúng tôi cùng nhau khóc. Thế nên nếu ai đó hỏi tôi có gần gũi với Dalton không, tôi sẽ trả lời là có. Khóc cùng nhau là một kiểu gần gũi rất riêng - một sợi chỉ quấn lấy chúng tôi, siết chặt đến mức khiến chúng tôi không còn tương thông được với thế giới bên ngoài.

Dalton đứng dậy, chìa tay ra cho tôi bám. Chúng tôi vào trong bếp. Anh cúi xuống uống nước thẳng từ vòi. Tôi lấy một trái cam trên bàn, cảm nhận trọng lượng mát rượi của nó trong tay, bóc vỏ và bật nhạc của Otis Redding trên điện thoại. Nhạc của Otis Redding hay Sade hay Phil Collins hay Journey giúp tôi cảm thấy như thể Eamon vẫn đang ở đây. Đó là những nhạc sĩ anh thích nhất. Không phải thú vui gì đáng xấu hổ cả. Chỉ là thú vui thôi. Giờ họ là những nhạc sĩ tôi thích nhất.

Trước khi Dalton và tôi quay ra chỗ chiếc piano, chúng tôi nhảy slow trong bếp theo bài “Chained and Bound”. Tôi bật lại bài này và ăn trái cam. Dalton ngồi dựa vào quầy bếp, quan sát tôi.

“Chị đang mệt mỏi và chị biết mình sẽ mệt mỏi suốt phần đời còn lại,” tôi thừa nhận. “Chị không muốn em cảm thấy như thể bị mắc kẹt tại đây với chị, với Noah,” tôi nói.

“Chị không hiểu rồi,” Dalton nói.

Tôi nhún vai.

Dalton vưon người ra và áp môi hôn cái miệng ngọt vị kẹo của tôi. Chúng khác với nụ hôn piano. Những nụ hôn này đầy ham muốn. Dalton đang ngấu nghiến. Chúng tôi thở dốc như thể đang đánh nhau. Bài hát của Otis Redding kết thúc và “One More Night” của Phil Collins vang lên.

Dalton dừng lại, lùi ra. “Khốn nạn,” anh nói, quay mặt tránh tôi, “em không biết phải làm gì nữa.” Anh đan ngón tay ôm lấy đầu.

Tôi ra chỗ tủ lạnh lấy whisky.

Mỗi lần Noah quấy khóc giữa đêm mà tôi không nghe thấy tiếng thằng bé, Dalton lại đến đứng trong ánh đèn tủ lạnh, lấy một chai đựng sữa của tôi ra. Nhiều lần, khi tỉnh dậy đi vệ sinh, tôi bắt gặp Dalton trong phòng Noah, cả hai đang ngủ, đầu ngoẹo sang bên, chai sữa rỗng nằm lăn lóc trên sàn, chỗ chân Dalton. Tôi khi ấy cảm thấy tội lỗi vì thứ đánh thức mình dậy lại là cái bọng đái chứ không phải con tôi. Tôi cảm thấy tội lỗi vì đã lấy làm mừng là giờ Dalton sống cùng chúng tôi, thế nên tôi không phải một mình làm tất cả.

Dalton rất quý Noah và đặt ra cả ngàn biệt danh cho thằng bé. Gấu Noah, No-no, Noah-ngọt-ngào. Đôi khi anh sẽ địu Noah trước ngực và đưa nó ra gara để họ có thể cùng nhau làm mấy việc của cánh đàn ông trong lúc tôi tranh thủ chợp mắt. Đôi khi Dalton đưa Noah đi thăm bố mẹ Eamon vào những hôm tôi không thể rời nhà. Những hôm tôi không thể rời giường.

Eamon chẳng bao giờ có cơ hội được ôm đứa con của mình và điều đó làm tôi cảm thấy như bị một sợi lông mi dày, ngứa ngáy kẹt trong mắt. Vĩnh viễn.

Khúc dạo đầu “Tổ khúc cho Cello số 1” của Bach vang lên trong bếp khi tôi vừa uống rượu vừa kiểm tra tình hình thời tiết. Tuyết phủ dày đến hơn mười hai phân và khả năng hết đêm nay nó sẽ còn dày thêm hai mươi lăm phân nữa. Dalton tiến về phía cây đàn piano, hỏi tôi có yêu cầu gì không. Lúc tôi còn đang mải suy nghĩ, anh bắt đầu chơi một bản của Rachmaninoff mà tôi biết. Thật êm ái. Nghe như tuyết.

“Chị lúc nào cũng muốn…” anh nói trước khi bắt đầu chơi đoạn piano mở đầu bài “Hold Me” của Fleetwood Mac.

“Ừ, đúng là chị lúc nào cũng muốn nghe Fleetwood Mac,” tôi gật đầu và ngồi xuống ghế bên cạnh anh.

Anh bắt đầu chơi “Gypsy”, bài tôi thích nhất.

Nhưng tôi đặt tay lên tay anh để bảo anh ngừng lại. Eamon ghét Fleetwood Mac mãi đến khi cưới tôi. Anh không có lựa chọn nào khác. Anh biết tôi sẽ không bao giờ cưới một người không mê mệt Fleetwood Mac như mình. Tôi chịu không nổi khi nghe “Gypsy”. Dalton ngừng chơi và đặt tay xuống lòng.

Lúc Penelope, mẹ của Dalton, mất, Loretta, mẹ Eamon, đã đảm bảo rằng Dalton sẽ tiếp tục theo học piano. Penelope và Loretta gặp nhau sau khi cả hai nhà thờ nội thành của họ sát nhập lại - ban đầu thì một dành cho dân da đen, một cho dân da trắng - trong một thành phố nơi người da đen và da trắng không thường xuyên đi lễ cùng nhau. Louisville là một thành phố mang nặng tư tưởng tách biệt sắc tộc, và khi một nhà thờ da đen và một nhà thờ da trắng quyết định thực hiện một điều khác biệt hoàn toàn, đây quả là một tuyên bố đầy táo bạo. Penelope và Loretta rất ưng cái hành động nổi loạn cấp tiến đậm chất hippy đầu thập niên tám mươi ấy, và chẳng mấy chốc họ đã kết thân với nhau trong lớp giáo lý, một năm trước khi cả hai mang bầu. Penelope cũng từng tham gia dạy Eamon chơi piano, có điều họ không duy trì được lâu. Loretta bảo với Dalton rằng cho dù mẹ đã mất, anh nhất định phải tiếp tục chơi piano - chơi piano có thể là cách để anh vẫn luôn được gắn kết với bà.

Tôi thấy lo cho đôi tay của Dalton. Nhỡ tay anh bị kẹp hay bị cứa vào dụng cụ nào đó hay bị kẹt vào nan hoa trong lúc anh sửa chữa thứ gì đó thì sao? Làm sao anh có thể chơi piano được nữa đây? Anh không phải nghệ sĩ chuyên nghiệp, nhưng anh hoàn toàn có thể. Anh có thể chơi các bản nhạc kinh điển, anh có thể chơi jazz, anh có thể đi dạy nếu muốn. Có lần nhìn thấy một mẩu quảng cáo tuyển nghệ sĩ piano chơi nhạc Giáng sinh tại trung tâm mua sắm, tôi bèn chỉ cho anh xem, và anh lườm tôi. Hồi đại học anh từng làm công việc ấy rồi, và trước đây anh cũng từng chơi trong tiền sảnh các khách sạn sang trọng dịp cuối tuần.

“Được rồi, bài này nhé,” anh nói. Anh chơi phần kết bài “Epic” của Faith No More.

“Chị thích bài đó,” tôi nói.

Anh chơi hết bài.

“Này. Em xin lỗi vì đã lại hôn chị,” anh nói.

“Đừng áy náy làm gì. Chị là người khơi mào mà,” tôi nói.

“Ừ, nhưng ý em là lúc trong bếp ấy,” anh nói.

“Em thấy thế thật à? Cảm thấy có lỗi ư?”

“Chị có muốn em cảm thấy như thế không?”

Anh đón lấy ly whisky từ tay tôi, nốc cạn chỗ rượu còn lại.

“Chị sẽ phải chấp nhận rằng phần đời còn lại của mình sẽ loạn hết cả lên,” tôi nói.

Tôi không đợi anh nói gì hết. Tôi đang say, tôi buồn ngủ, tôi cứ đinh ninh mình vừa nghe thấy tiếng Noah khóc, nhưng rồi nhớ ra thằng bé đang không ở cùng chúng tôi. Nó đang được an toàn và ấm áp ở nhà bố mẹ tôi, cách đây hai mươi phút lái xe.

Dalton bắt đầu chơi bài “Moondance”.

“Em chơi mà không cần nhìn bản nhạc. Làm sao em nhớ hết được tất cả những bài này? Lúc say rượu em chơi kiểu gì?” tôi hỏi. Đôi khi anh dùng tờ nhạc bướm, nhưng anh chủ yếu chơi mà không cần đến nó.

“Trước đây em đã có những dịp xem bản nhạc của hầu hết các bài này rồi. Em đã tập chơi tất cả. Em nghe giai điệu và ngón tay em hiểu được. Chỉ là em muốn làm gì với não mình thôi. Trên này em có nhiều chỗ trống lắm,” anh nói, đưa tay gõ lên thái dương.

Tôi lắng nghe, còn anh chơi. Tôi ngả đầu lên vai anh.

“Nhân tiện, như em thấy thì cuộc đời chúng ta có loạn đâu,” Dalton nói.

Tôi nhắm mắt để có thể ghìm những giọt lệ. Tiếng piano đệm cho lời Dalton. Một bài hát mới.

Anh chơi mấy bài của Oscar Peterson. Được một lúc thì tôi đứng dậy và bắt đầu đong đưa người. Dalton đứng dậy cùng với tôi và chúng tôi lại khiêu vũ cùng nhau, không nhạc nền. Bài cuối cùng Dalton chơi là “Desperado”. Phải, thật u uẩn. Chúng tôi đã sống như vậy kể từ mùa hè. Đời tôi bây giờ u uẩn lắm. Hồi trước ư? Hồi ấy Eamon vẫn còn sống và Dalton với tôi cứ mỗi lần gặp mặt là lại đi kiếm trò giết thời gian cùng nhau. Anh luôn đến chơi nhà chúng tôi hoặc chúng tôi sẽ ghé nhà anh. Dalton rất dễ gần và mọi thứ ở anh đều khiến tôi cảm thấy quen thuộc và thoải mái. Vào những ngày yếu đuối trong cái tuần sau tang lễ của Eamon, lúc tôi chỉ có ngủ và ngủ và ngủ và ngủ và ngủ và khóc và khóc và khóc và khóc và khóc, anh là ngưòi duy nhất tôi có thể chịu đựng được. Anh nấu ăn cho tôi và pha trà cho tôi. Trà mật châu Phi vào buổi sáng, hồng trà Nam Phi vào buổi chiều, và khi mặt trời xuống núi đến phiên trà cúc oải hương. Chúng tôi lặng lẽ ngồi bên nhau và xem kênh PBS. Tôi đặc biệt thích mấy chương trình chán ngắt về làm mộc, làm vườn. Tôi thích nghe họ liệt kê đủ thứ tên. Lúc hai giờ là gỗ nhựa ruồi Mỹ. Gỗ keo cao châu Phi. Tần bì. Gỗ sồi lụa. Gỗ tâm đỏ. Gỗ hồng mộc Bolivia. Gỗ hồng mộc Miến Điện. Gỗ hồng mộc Đông Ấn. Gỗ hồng mộc Honduras. Lúc ba giờ là Acantholobivia euanthema. Dhalia hybrida. Monsonia crassicaule. Zygocactus bridgesii, còn được biết đến với cái tên xương rồng Giáng sinh giả.

Nhớ hồi tôi đan chăn cho Noah. Lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát. Chúa ơi, Người đã hứa sẽ không bao giờ rời bỏ con, ấy nhưng con lại cảm thấy như đã bị ruồng bỏ. Lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát. Xuống một phát, lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát, lên một phát, xuống một phát, lên một phát. Chúa ơi, mình không thể làm việc này. Mình không muốn. Kệ mẹ nó.

Cái hồi múa balê và đi dạy là những điều hết sức xa vời đối với tâm trí tôi, nhưng những thuật ngữ tiếng Pháp tôi từng được nghe và đã biết gần như suốt toàn bộ cuộc đời mình vẫn cứ xoay vòng trong não - âm thanh của hoa, bung nở. Âm thanh của cánh hoa, nhẹ rơi. [5].

Cái hồi tôi không thể nghĩ đến bất cứ thứ gì trong đầu mà không nghe thấy cái câu Trung sĩ Royce đã hoạt động trong lực lượng được mười năm. Anh rời bỏ cuộc sống để lại Evangeline và đứa con còn chưa sinh của họ. Những câu chữ ấy tái sắp xếp lại bên trong đầu tôi - một nùi âm tiết ong hết cả đầu như vừa hít phải amoniac. Royce, chưa sinh. Anh còn sống. Eamon Evangeline, mười. Của họ. Anh Eamangelon. Evameline. Và đứa con của họ, lực lượng.

Tĩnh lặng, tuyết rơi. Dalton chậm rãi chơi bài “Desperado”, và cứ khi nào say sưa chơi bài gì, anh lại cắn môi dưới và lim dim mắt. Tôi quan sát anh chơi. Nghĩ về nụ hôn. Nghĩ về cái sự tình cờ của đêm nay. Nghĩ về việc chẳng có cái gì là tình cờ cả.

Tôi không biết nguyên cớ là do trận tuyết hay mấy nụ hôn hay cái cảm giác như thể chúng tôi là một trái trứng mới bị đập nát trên một sàn bê tông lạnh giá. Ngày nào Dalton cũng chơi piano - nhưng anh như đang không thể ngừng. Như thể nếu anh ngừng chơi, chúng tôi sẽ tan biến đi mất. Thế nên anh cứ chơi.

Caesura.

Giông tuyết.

Cùng một lúc, cả hai người chúng tôi quay về phía cửa sổ. Ngọn đèn nhấp nháy.

Tôi không tin vào chuyện ma mị, nhưng trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy Eamon đang gần bên, mặc dù tôi không thể thực sự cảm nhận được - chẳng khác nào tôi vừa được yêu cầu chạm vào thứ gì đó nhưng không thể cảm nhận bởi tôi đang đeo một đôi găng tay dày. Có đến cả triệu kiểu khác nhau Eamon có thể sẽ cảm thấy về chuyện tôi hôn Dalton, hoặc có thể anh sẽ chỉ cảm thấy một điều duy nhất. Anh còn cảm thấy được gì nữa không nhỉ? Tất cả đều vô nghĩa và bất kể có cố gắng đến đâu chăng nữa, tôi cũng không thể hiểu nổi. Thật là mệt mỏi, điên người, vô nghĩa. Tôi cảm thấy nhỏ bé vô cùng. Thứ duy nhất neo tôi lại là Noah. Và Dalton, nhưng tôi biết anh không thuộc về tôi như Noah.

Lát sau, khi chúng tôi đã đủ buồn ngủ để lên giường, tôi bảo với Dalton rằng anh có thể ngủ trên giường tôi nếu anh hứa sẽ không làm gì lăng nhăng. Ngay sau khi Eamon bị sát hại và trước khi anh chuyển đến sống ở đây, đôi khi Dalton lại nằm ngủ trên sàn nhà phía trước cửa phòng ngủ của tôi. Còn bây giờ, Dalton ngủ trong phòng ngủ xanh cuối hành lang. Những lần tôi về nhà đúng lúc anh không ngờ tới và anh khi ấy đang cởi trần, anh sẽ lại mặc áo vào. Anh là một người quân tử, rất chu đáo.

“Không làm gì lăng nhăng,” anh lắc đầu nói.

“Em vẫn còn say à?” tôi hỏi.

Chúng tôi đã ngừng uống từ trước đó khoảng một tiếng, ngồi chơi bài trước lò sưởi. Tôi thắng cả hai ván [6]. Dalton hạ tôi tơi bời trong trò [7]. Anh cố gắng nhớ mấy cái luật phức tạp của trò [8], nhưng vì không chắc mình có đủ người, thế là chúng tôi bỏ cuộc. Chúng tôi chơi một ván [9] hai người. Chúng tôi cũng cùng nhau hút hai điếu thuốc trong lúc ngồi trên sàn bếp, cửa sau được chặn mở. Chúng tôi chưa bao giờ hút thuốc cùng nhau cả, và giờ thì chúng tôi đã làm vậy. Chúng tôi trở thành một con người khác hẳn. Khi có Noah ở chung thì chúng tôi khác, và khi chỉ có hai người bọn tôi với nhau thì chúng tôi lại khác hoàn toàn. Đôi khi tôi bất giác tự hỏi không biết bố mẹ tôi nghĩ ra sao về chúng tôi, bố mẹ của Eamon nghĩ ra sao về chúng tôi. Có khi tất cả mọi người đều tưởng là Dalton và tôi đã cùng nhau hóa điên. Nhưng thật tình mà nói, người khác nghĩ gì về chúng tôi không quan trọng. Eamon đã chết, thế nên danh sách những thứ quan trọng của tôi đã bị cắt ngắn đi đáng kể.

“Em hơi say,” Dalton nói, tựa người vào khung cửa phòng ngủ của tôi.

“Không làm gì lăng nhăng,” tôi lặp lại và Dalton gật đầu, chậm rãi.

Tôi leo lên giường và sau một phút, Dalton trườn vào đằng sau tôi. Anh mặc áo phông, quần ngủ, cũng giống như tôi. Anh vòng tay ôm lấy tôi. Eamon là người đàn ông duy nhất tôi từng ăn nằm cùng. Dalton và tôi chưa bao giờ nằm ngủ chung giường với nhau, chưa bao giờ cợt nhả về chuyện ấy. Chúng tôi nằm đó, ôm ấp nhau. Không quan hệ gì cả. Căn phòng ngủ nhẹ vang tiếng tích tắc. Chỗ tuyết khẽ khàng rơi xuống từ bầu trời tháng Hai, ánh lên sắc hồng như giày balê.

[1] Da capo (nhạc lý): có nghĩa là quay lại từ đầu.

[2] Adagio (nhạc lý): thong thả, chậm rãi.

[3] Widow: góa phụ.

[4] Caesura (nhạc lý): chỗ ngắt.

[5] Các thuật ngữ chỉ động tác balê.

[6] Một trò chơi bài tây, thường dành cho từ hai đến năm người chơi. Mỗi người cầm bảy quân bài, sau đó lần lượt hỏi nhau có quân với một số nào đó không. Nếu có, người được hỏi phải giao hết các quân có cùng số cho người hỏi. Mỗi lần tụ được đủ bốn chất của một số, người giữ bộ sẽ hạ bộ đó xuống. Cuối trò, ai có nhiều bộ hơn sẽ thắng.

[7] Một trò chơi bài tây, thường dành cho hai người, cỗ bài được chia đều cho hai người chơi, để úp mặt. Sau đó người chơi sẽ đồng thời lật quân bài trên cùng trong bộ bài của mình. Bài ai có số lớn thì người đó thắng, và được lấy con bài mới lật của đối phương. Ai hết bài trước sẽ thua.

[8] Một trò chơi bài tây, thường dành cho từ ba người trở lên. Người chơi phải tìm cách vứt bỏ hết bài trên tay mình để trở thành Chủ tịch. Người thua cuộc sẽ bị gọi là Kẻ khốn (Asshole).

[9] Một trò chơi bài tây, thường dành cho bốn người, chia làm hai đội. Mục tiêu là phải lấy bài của đối phương để tăng điểm cho mình. Phe nào được 300 điểm trước sẽ thắng.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.