BỐ MẸ TÔI QUÝ EVANGELINE HƠN TẤT CẢ NHỮNG người bạn gái cũ của tôi. Rất khó để mẹ quý ai, nhưng đúng như tôi đã dự đoán, bà có cảm tình với Evi. Evi đáng yêu - cô là ánh sáng, là hơi ấm, là một sự hiện diện dịu ngọt. Tôi yêu Evangeline nhiều hơn mức tôi tưởng. So với tình cảm tôi dành cho cô, tình cảm giữa Lisabeth và tôi chẳng khác nào một ánh chớp, một tia sáng vụt lóe nhất thời - còn tình cảm giữa tôi và tất cả những người phụ nữ khác thì gần như không tồn tại. Đã có thời tôi yêu những cô gái đó và lúc mới bắt đầu qua lại với nhau tôi thậm chí còn có thể nói rằng mình yêu họ nhiều. Nhưng với những người khác tháng ngày càng trôi qua thì càng có thứ gì đó bị mai một đi rõ ràng. Riêng với Evi thì không. Mọi thứ trở nên tươi sáng hơn, đa sắc hơn, tràn đầy sức sống hơn. Chúng tôi đã đính hôn được một năm, chỉ còn vài tháng nữa là sẽ đến đám cưới vào tháng Bảy. Tôi muốn kết hôn sớm hơn, nhanh hơn, nhưng Evi muốn lên kế hoạch cho mọi thứ, thong thả mà làm, chưa kể cô còn công việc phải lo nữa. Balê. Cô đóng vai Juliet trong vở Romeo và Juliet tại thành phố chúng tôi. Mấy lớp balê của cô còn các đợt biểu diễn mùa xuân nữa. Sau đó đến mùa hè, và cô sẽ diễn vở Giselle. Mùa đông thì có Kẹp hạt dẻ. Cô muốn dành mùa xuân để lên kế hoạch cho mấy việc thú vị liên quan đến đám cưới. Cô muốn mùa hè được rảnh rang hết mức có thể. Cô không tham gia múa trong bất kỳ vở nào vào mùa thu, và sẽ chỉ giúp kèm cặp mấy đứa học sinh bé nhất khi đến lúc chuẩn bị cho vở Kẹp hạt dẻ.
Dalton và tôi luôn cùng nhau đi xem mấy vở balê để ngắm Evangeline múa. Đôi khi sẽ có Frances đi cùng. Mẹ tôi thỉnh thoảng cũng đi cùng chúng tôi. Tôi ngồi bên trong cái bóng tối im lặng của rạp hát, quan sát Evi múa và tạo nhạc với cơ thể mình, lòng tràn đầy tự hào. Bất kể đã xem cô biểu diễn bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi vẫn thấy sững sờ. Người yêu tôi đang ở trên đó, biến tấm thân nhỏ bé mạnh mẽ của mình thành một cây cột thẳng đơ, một bông hoa héo úa. Xoay tròn và lướt trên sân khấu cùng với các vũ công khác, hoàn toàn làm chủ nhất cử nhất động. Trên đường chúng tôi cùng nhau lái xe về nhà, sắc hồng sẽ ửng lên trên má cô, và trên lòng cô nơi ghế bên sẽ là bó hoa lớn bọc trong lớp giấy nâu nhăn nhúm mà tôi đã tặng.
Tôi làm việc, vượt qua các bài kiểm tra - thi viết, vấn đáp và thể lực - rồi được thăng chức lên làm trung sĩ sau khi đã phục vụ trong lực lượng sáu năm. Thị trưởng tổ chức một buổi lễ, và gia đình của tôi cùng với gia đình Evi đã đến dự. Rất đình đám. Không bao lâu sau đó, tôi trải qua một đêm hú vía khi bị một gã rút dao tấn công. Một cảnh sát khác bắn chết hắn. Mẹ vẫn cứ khẩn nài tôi bỏ việc đi. Evi thì bình tâm một cách đáng ngạc nhiên về công việc của tôi, nhưng đó là vì tôi không cho cô biết về những phần ghê rợn nhất. Tôi không bao giờ kể cho cô nghe về cái tay cầm dao. Cô thấy người ta đưa tin trên thời sự, nhưng họ không nhắc gì đến tôi cả. Cô có hỏi tôi về vụ ấy, nhưng tôi trả lời một cách mập mờ, lấp lửng. Cả hai người bọn tôi đều biết tôi giấu cô những chuyện kinh khủng nhất. Những lúc tôi gặp chuyện phiền muộn cô đều biết cả, nhưng thay vì trở nên ám ảnh với nó, cô giúp tôi được khuây khỏa. Cô nấu cho tôi ăn, qua nhà tôi những lúc tối muộn và gấp quần áo cho tôi trong lúc tôi ngủ. Chúng tôi thực sự bên nhau. Tôi thấy việc chúng tôi khi ấy chưa làm tình có phần hơi điên rồ, nhưng đợi cô là rất đáng. Và cô không phải là một người đoan trang kiểu cách. Tôi biết điều gì đón đợi mình vào đêm tân hôn của chúng tôi. Tôi đã được ngửi nó, nếm nó, tôn thờ nó.
Tôi vẫn lo việc đảm bảo an ninh cho nhà thờ của cô vào các ngày Chủ nhật. Đêm đến tôi ngủ ngon hơn khi mường tượng ra cảnh Evi nghĩ rằng tôi gần như cả ngày chỉ giải cứu mèo con kẹt trên cây xuống và giúp các cụ già mang tạp phẩm qua đường. Cả cô và tôi đều biết sự tình chẳng như thế. Tôi đã hứa với mẹ là sẽ tính đến chuyện tìm một công việc khác. Tôi không nói dối bà. Tôi đã suy ngẫm rất nhiều về chuyện ấy nhưng chẳng thấy thích việc gì cả. Tôi không phải người hợp ngồi bàn giấy.
Bố mẹ của Evangeline đối xử tử tế với tôi. Gia đình chúng tôi khá hợp nhau. Mẹ chúng tôi chia sẻ công thức làm bánh, bố chúng tôi ngồi uống bia cùng nhau, nói chuyện linh tinh. Tôi thấy choáng cả người khi nghĩ đến việc cưới cô và nhận được đúng những gì mình muốn. Tôi có thể thấy chặng đầu phần đời còn lại của mình đang trải ra trước mắt, và một niềm vui sướng bung nở trong lòng tôi như bông hồng. Tôi biết một điều tốt lành đến nhường này khó có thể là sự thật và tồn tại lâu dài được, nhưng điều ấy không khiến tôi ngưng khao khát, ngưng sống vì nó. Nó là thứ kéo tôi ra khỏi giưòng mỗi sáng. Cái khả năng ấy.
Vào đêm tổ chức tiệc độc thân của tôi, chúng tôi chỉ có một quy luật duy nhất là không được gọi vũ nữ thoát y. Tôi đã hứa với Evi mà không cần bàn cãi. Đời tôi ngắm vũ nữ thoát y như thế là đủ rồi. Chúng tôi bấy giờ đang ở tại nhà của Dalton, mới chỉ có tôi và cậu, đợi mấy người còn lại đến.
“Chú biết giao kèo giữa hai ta là có đi có lại, đúng không?” tôi nói với cậu ta. Rượu làm tôi muốn đem nó ra bàn. Rượu phá vỡ dấu niêm phong. Tôi là một người cuồng kiểm soát và muốn đảm bảo sẽ có ngưòi chăm sóc Evi. Nhưng không chỉ đơn giản kiếm người chăm sóc cô là xong, tôi còn muốn đích thân chọn người đảm đương nhiệm vụ ấy. Tôi chọn Dalton. Không thể là ai khác ngoài Dalton. Tôi sẵn sàng giao phó sinh mạng mình cho Dalton. Tôi sẵn sàng giao phó vợ mình cho Dalton. Chúng tôi khăng khít đến mức đôi khi cảm thấy hai người mà như một. Cậu ta đã là em trai tôi từ rất lâu trước khi trở thành em trai tôi. Tôi không thường xuyên kết thân với ai, nhưng tôi không bao giờ phải kết thân với Dalton bởi tôi thân cậu sẵn rồi.
Hồi chúng tôi còn học cấp ba, đại học, đã có nhiều người thắc mắc chúng tôi có phải là người yêu của nhau không. Mấy đứa thiếu tự tin, tị nạnh chẳng hiểu làm sao mà chúng tôi lại có thể thân thiết đến vậy nếu không phải đồng tính. Năm mới vào cấp ba, tôi đấm một đứa vì tội hỏi Dalton có phải là bạn trai tôi không. Và nguyên nhân thậm chí còn không phải là vì tôi thấy nóng mặt do xu hướng tình dục của mình bị thằng kia nghi ngờ. Tôi chỉ đơn thuần không thích cái kiểu nó hỏi câu ấy. Như thể Dalton và tôi là đồ dị hợm hay đáng ghê tởm do chúng tôi lúc nào cũng đi với nhau. Dalton không phải là kiểu người hay gây gổ, không giống như tôi. Trong lúc ngồi cạnh tôi khi tôi phải đợi bên ngoài văn phòng thầy hiệu trưởng, chờ bố mẹ chúng tôi đến - để tôi có thể nhận quyết định đình chỉ như một đứa đầu gấu đúng chuẩn -Dalton bình tĩnh giải thích cho tôi rằng tôi không việc gì phải đấm thằng kia cả. Tôi chỉ cần bảo với nó chúng tôi là anh em. Tôi bấy giờ đang phải lấy túi đá chườm khớp tay phải, và đã bảo với cậu ta rằng làm theo kiểu của tôi cảm thấy đã hơn nhiều. Nhưng sau vụ đó, tôi làm theo kiểu của Dalton. Nó là em tôi, tôi bắt đầu nói thật nhanh gọn mỗi khi chúng tôi nhận được Cái Nhìn.
Cái hồi bố mẹ tôi mới nhận nuôi cậu ta, cả nhà chúng tôi rất hay phải lãnh Cái Nhìn. Người ta toàn hỏi những câu đầy tọc mạch. Dalton rõ ràng là con lai, nhưng tôi hay đùa chúng tôi nhận nuôi cậu từ châu Phi. Châu Phi trắng. Đôi khi tôi bảo mình phát hiện ra cậu ta trên hiên trước nhà chúng tôi vào một đêm giông tố, và bố mẹ tôi quyết định giữ cậu ta lại nuôi.
“Không. Bọn tôi không đồng tính. Mà còn đồng tính hơn cả đồng tính. Còn trên cả đồng tính nữa kia,” Dalton hay nói thế hồi chúng tôi học đại học. Đôi khi cậu ta choàng tay ôm lấy tôi cho thêm phần cường điệu, hôn lên má tôi.
Mấy cô nàng chúng tôi cặp kè cùng rất thích trêu bạn trai của anh đến rồi này mỗi khi một trong hai đứa bọn tôi xuất hiện ở đâu đó. Mấy chuyện kiểu này rất dễ làm rạn nứt các mối quan hệ và tình bạn, nhưng đối với chúng tôi ấy hả? Nó khiến cho chúng tôi càng trở nên gắn bó hơn. Dalton đã cảm thấy như thể mình phải đơn thương độc mã đương đầu với toàn thế giới gần như cả đời rồi - trước khi bác Penelope tự sát đã thế, và sau đó lại càng thế. Tôi tình nguyện san sẻ gánh nặng với cậu, tình nguyện dấn thân vào trong nỗi đau của cậu ta để chung vai chịu đựng. Tôi muốn trở thành kiểu người bạn kiêm anh trai sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng mình cho anh em bằng hữu, và Dalton cũng muốn thế. Chúng tôi đồng tâm quyết chí với nhau. Chúng tôi không làm gì nửa vời cả, thế nên chúng tôi không thực hiện giao kèo giữa đôi bên một cách nửa vời. Bản Giao kèo rất nghiêm ngặt, như thể nó cần chúng tôi phải lấy máu ra thề.
“Bản Giao kèo,” Dalton nói bằng một giọng trầm như giới thiệu phim. “Trong một thế giới nơi một giao kèo đã ra đời… liệu hai anh em họ có sống sót được với Bản Giao kèo kia hay không?” Cậu ta tự bật cười với bản thân mình. Tôi bật cười trước cái trò đùa cổ lỗ sĩ của cậu ta.
“Đúng rồi, em trai,” tôi nói, bởi lẽ tôi già hơn sáu ngày tuổi. “Giao kèo giữa hai ta. Có đi có lại. Áp dụng cho Frances hay bất cứ ai về sau chú cưới. Chú biết là anh hơi sợ Frances, nhưng nếu nhỡ chú mà có mệnh hệ gì, anh sẽ săn sóc cho cô ấy, cho con cái chú. Anh cam đoan sẽ chăm lo cho họ.”
Bố mẹ tôi đã làm vậy với bác Penelope. Tất nhiên Dalton và tôi cũng sẽ làm điều tương tự cho nhau nếu có khi nào cần. Nhưng không, không phải chúng tôi lúc nào cũng nói về nó. Tôi đã bảo với cậu ta rằng tôi sẽ không nhắc lại chuyện này cho đến khi Evi có thai.
“Và cả anh lẫn em đều biết em sẽ không cưới Frances,” cậu ta nói. Tôi biết rằng cách đây chưa lâu, Dalton đã từng cân nhắc sẽ cưới Frances. Cậu ta còn mua cả một chiếc nhẫn cơ mà.
“Chú biết ý anh là gì mà,” tôi nói.
“Em sẽ bên anh. Luôn luôn. Anh biết điều này mà,” cậu ta nói.
“Anh cũng thế,” tôi nói.
Bọn họ đưa tôi đến cái nhà hàng thịt nướng sang trọng ở khu trung tâm. Dalton, Brian - người bạn cảnh sát thân nhất của tôi, hai ông bạn cảnh sát khác, mấy đứa bạn đại học và cấp ba, vài người anh em họ của Evangeline, cả hai ông bố của chúng tôi, Detroit ở chỗ hiệu xe đạp, và cả vài người anh em họ nhà tôi nữa. Chúng tôi có mười lăm người tất cả, chiếm một bàn khổng lồ. Chúng tôi đánh chén và cười đùa và cuối cùng đi ra sân tập gôn. Tôi bước sang bên, gọi cho Evangeline. Hộp thư thoại của cô vang lên.
“Evangeline Maeve Cooper. Người mang tin lành. Người làm say đắm. Người đóng thùng,” tôi nói, lặp lại những ý nghĩa của tên cô mà mình đã học thuộc lòng ngay sau khi tra Google xong. “Mong Chúa sẽ ban phước lành cho bà cố Pháp lai Ireland nhà em, ông cố gốc Phi nhà em. Cả ông bà nhà em, bố mẹ em nữa vì đã tạo ra em lộng lẫy đến nhường này. Ngày mai anh sẽ trở thành chồng em. Eamon nghĩa là người giám hộ. Người bảo vệ. Ngày mai em sẽ trở thành một người nhà Royce. Một người hoàng tộc. Em và anh là những người hoàng tộc. Nghe này. Anh yêu em. Anh rất nóng lòng muốn được chiêm ngưỡng em trong bộ váy cưới ngày mai. Anh sẽ không tài nào ngủ nổi. Anh sẽ không tài nào ngủ nổi. Anh yêu em. Anh sẽ không tài nào ngủ nổi. Hẹn gặp em ngày mai nhé.”
Tôi đã hơi say nhưng vẫn ở mức có thể giả vờ tỉnh táo với một người không biết rõ mình. Tôi không cần phải giả vờ tỉnh với hộp thư thoại của cô. Tôi dựa người vào cây cột bên cạnh, cởi khuy áo trên ra. Giờ đang là tháng Bảy, một đêm mùa hè nóng hầm hập. Tôi cảm nhận được bầu không khí ẩm thấp, cái luồng hơi nhiệt ngột ngạt của mùa hè Kentucky đang phả lên người mình. Ấm lên - chất whisky, màn đêm, tất cả mọi thứ. Tôi không thể nào không cảm nhận được nó. Tôi cảm thấy tràn đầy sức sống đến điên người, choáng váng. Chất vải bông bình thường mát mẻ, mềm mại của áo tôi do quá nóng mà đã dính tịt vào da lưng tôi. Tôi khao khát được u mê đi. Ban nãy tôi không nói dối Evangeline. Tôi sẽ chẳng tài nào ngủ nổi, trừ phi bình tĩnh lại được. Tôi tháo hết tất cả các cúc áo, cởi nó ra. Một gợn gió ấm thổi mát rượi vào chỗ mồ hôi sau gáy tôi. Tôi ngắm nhìn mấy người kia cầm gậy gôn đứng xếp hàng. Tôi thấy Dalton đang nhìn quanh quất tìm mình. Cậu ta nhìn thấy tôi và giơ tay lên. Tôi cũng giơ tay và bước về phía bọn họ, áo sơ mi nắm chặt trong lòng bàn tay.
Evi và tôi kết hôn trong tiết trời cầu vồng. Trời mưa cả sáng, như trút nước - nhưng đến chiều tối thì lại trở nên quang quẻ. Tôi đã từng thấy Evangeline mặc những bộ đồ đẹp mãn nhãn, trông mà há hốc cả mồm, bởi vì các bộ trang phục vũ công balê của cô không lấy gì làm giản dị - nhưng trông cảnh cô bước ra và nắm lấy tay bố mình trước khi bước dọc lễ đường mà mắt tôi ngấn lệ. Cô trông thật hư ảo. Phi thực. Một ảo ảnh. Một ảo mộng. Tôi không thể tin cô là thật cho đến khi cô đến chỗ tôi và đón lấy tay tôi sau khi tôi đưa tay ra.
“Anh ổn chứ?” cô thì thầm lúc chúng tôi quay về phía ông cha xứ.
“Em trông đẹp lắm. Anh đang đờ hết cả người ra đây này. Thực tình mà nói, anh không biết trông mình có ổn hay không nữa,” tôi nói, ép bản thân phải cười lên. Tôi nhìn sang phía Dalton, em trai tôi, phù rể của tôi. Mắt cậu ta cũng đang ngấn lệ.
“Anh ổn mà,” cô nói. Một mệnh lệnh nhẹ nhàng cô dâu ban ra. Tôi không phải kẻ ngốc. Tôi làm theo lệnh.
Chúng tôi thấy cầu vồng trên đường ra chỗ buổi tiệc sau lễ cưới. Evi áp sát vào vai tôi trong lúc chỉ về phía nó.
“Đó là dành cho chúng ta đấy. Điềm lành đấy,” cô nói.
Chúng tôi có một trò đùa riêng về bài “One More Night” của Phil Collins. Evi và tôi chưa lần nào chia tay, thậm chí suýt chia tay còn chưa. Nhưng có lần tôi bảo với cô ấy rằng mình gặp phải một cơn ác mộng, trong đó chúng tôi đã chia tay và người giúp chúng tôi quay trở về bên nhau chính là tôi, đến bên cửa sổ phòng ngủ của cô với một cái đài cát xét giơ cao trên đầu, hệt như Lloyd Dobler, bật bài “One More Night”. Tôi hồi nhỏ nghe nhạc của Phil Collins, Billy Joel, Elton John, Sade. Mẹ tôi mê mẩn rock nhẹ đương đại dành cho người lớn. Cái trò đùa “One More Night” của tôi và Evi thật sự trở thành bài hát cho điệu nhảy vợ chồng đầu tiên của chúng tôi. Nghe nó mà cảm giác như đang được nghe một bí mật.
Chúng tôi đang ở buổi tiệc sau lễ cưới, khiêu vũ theo giai điệu của bài hát ấy trước mặt tất cả mọi người, và tôi thì đang cầu trời để không lệch bước. Cầu trời mình nhảy được chuẩn. Tôi cúi xuống và kéo cô lại gần mình hơn, áp mũi vào cổ cô.
“Em thơm thế,” tôi thì thầm với cô. Tôi có thể ngửi thấy hương cô vương trên khắp người mình - bàn tay tôi, ngón tay tôi, ống tay chiếc áo vét của tôi, cà vạt của tôi. Thân xác chúng tôi đã quyện sẵn vào với nhau rồi.
Chúng tôi ngồi quan sát tất cả mọi người nhậu nhẹt và khiêu vũ một lúc. Evi đã cởi bỏ giày, gác chân lên lòng tôi. Hai ngón chân bên trái của cô quấn băng sơ cứu, ngón cái bị bầm. Ngón út bên chân phải của cô cũng bị bầm nốt. Lần đầu tiên cô tháo bỏ giày ở nhà tôi, cô đã bảo với tôi rằng em có chân của vũ công balê. Cô cảm thấy ngượng, định giấu chúng xuống dưới thân mình. Tôi lần lượt nắm lấy chúng, hôn lên mu bàn chân cô, ngón chân cô.
Vào đêm tân hôn của chúng tôi, bên trong sảnh tiệc ấy, với cô mặc bộ váy cưới, đôi chân vũ công balê đặt trên lòng tôi, những chiếc móng chân sơn xanh màu lông công, tôi đã một lần nữa nhấc chúng lên, từng bên một, và hôn lên mu bàn chân cô. Tôi tháo lỏng cà vạt. Áo vét của tôi bấy giờ đang ở bên kia căn phòng, vắt trên một chiếc ghế mà chắc tôi sẽ không bao giờ ngồi vào trở lại. Đám đông tẽ ra và tôi thấy Dalton cùng với Frances, khi ấy đang áp sát bên nhau, những ngọn đèn xoay khiến cho họ trông như đang ở dưới nước. Bố mẹ tôi cũng đang ở ngoài đó, cả bố mẹ Evi, tất cả mọi người chúng tôi quen biết. Tôi biết mình đã đợi cả đời để đạt được một điều giống hệt như thế này, cảm nhận được một xúc cảm giống hệt như thế này. Chuyện ấy đang xảy ra. Cái sự siêu thực của nó làm cho tim tôi đánh như trống trận.
Cuối đêm hôm đó, khi trở về phòng khách sạn của mình, chúng tôi làm tình lần đầu tiên. Tôi cứ sợ mình sẽ làm đau cô. Tôi cứ hỏi lại liên tục. Cô thì lo là đêm nay không bằng được những kỳ vọng tôi đã tạo dựng nên trong đầu. Tôi trấn an cô là hoàn toàn không phải như thế. Chúng tôi tỉnh dậy, làm tình thêm lần nữa. Chúng ta rồi sẽ thành thạo thôi, tôi bảo với cô. Sáng hôm sau, trước khi chúng tôi lên Bắc Carolina để hưởng tuần trăng mật tại Rặng Núi Xanh, Evi và tôi đã có một cuộc mây mưa tuyệt vời. Chúng ta thành thạo rồi đấy, cô nói từ bên dưới tôi. Với chút hơi sức hãy còn sót lại.
Sau tuần trăng mật, Evi chuyển đến sống trong nhà tôi. Cô mang theo mấy thùng nhỏ đựng đồ. Sách và đĩa DVD và đồ dùng làm bếp. Còn lại là quần áo, chủ yếu là đồ nịt và váy. Và giày balê. Rất nhiều giày balê. Tôi gọi chúng là hộp vũ công balê của cô. Tôi không hề ý thức được nhà mình trống trải đến cỡ nào cho đến khi Evangeline cùng mấy chiếc hộp vũ công balê của cô chuyển vào sống. Sau khi cô đã ở được vài ngày, chúng tôi nấu bữa tối và mời Dalton và Frances đến. Giờ đang là tháng Tám. Tôi dạo ấy phải làm thêm giờ rất nhiều. Tỉ lệ tội phạm trong mùa hè luôn cao ngất ngưởng.
“Anh dạo này bận bù đầu lắm hả?” Dalton hỏi tôi trong lúc đưa cho Evi một chai rượu đỏ màu đen.
“Frances đâu rồi?” Evi hỏi.
“Hử?” Dalton nói. Evi đón lấy chai rượu, đặt nó lên trên bàn.
“ừ, dạo này bận bù đầu lắm,” tôi đáp lời, bắt tay cậu ta. Ôm nhau một cái.
“Dalton. Daltooon, người bạn thiếu thời của tôi ơi. Em nghe chị nói rồi đấy. Francey-Chảnh đâu rồi?” Evi hỏi.
“Chúng em chia tay sau buổi tiệc.” Dalton mỉm cười.
“Hả?” tôi hỏi và cười phá lên. Đây là chuyện có thể cười đùa được. Tôi hiểu Dalton đủ rõ để biết cậu ta không buồn bực gì về chuyện này, và nhiều khả năng cậu ta cùng với Frances sẽ làm lành với nhau (lần nữa) ngay trong giờ.
“Bọn chị đã ngồi xem hai người ấp nhau trên sàn nhảy, như thể đang âu yếm nhau theo nhạc của Sade ấy. Dưới mấy ngọn đèn xoay đa sắc,” Evi nói. “Sao mà hai đứa chia tay ngay sau đó được vậy?” Cô cười khúc khích.
“Vậy mọi người đang cười cợt trước nỗi đau của em hả? Có phải đó là lý do mọi người mời em đến đây?” Dalton hỏi, dựa người vào bàn bếp. Cậu ta vẫn tươi cười. Cậu rút điện thoại ra khỏi túi, quẹt tay mở khóa và ấn vào màn hình trước khi đưa nó cho Evi. Cô đưa tay giữ lấy mép váy, sau đó nhảy lên bàn, đọc to tin nhắn lên.
Evi hắng giọng. Nhẫn cưới của cô phản chiếu ánh nắng mùa hè. Cô có đến hàng tỉ chiếc váy xòe. Thích mặc chúng hơn quần cộc hay quần bò. Chiếc váy cô đang mặc mỏng, nhiều lớp thoáng đãng - một khu vườn màu kem hết nâng lên rồi lại hạ xuống. Cô là [1].
“Dalton, anh có muốn quay về với nhau không? Chúng ta đang làm gì vậy? Chúng ta đang làm gì vậy?” Evi quay điện thoại về phía chúng tôi để chứng minh rằng câu cuối được viết hoa toàn bộ. Cô tiếp tục đọc. “Chúng ta không biết phải yêu nhau thế nào cho đúng cách. Anh làm em phát điên rồi. Anh làm cho em phát điên bố nó rồi.” Evi gục đầu xuống và lắc. Cô đưa trả điện thoại cho Dalton. Tôi chậm rãi vỗ tay.
“Thật là đầy chất thơ, D ạ. Thơ ca lai láng quá,” tôi nói.
“Đợi đã, đưa đây chị xem,” Evi nói, chìa tay về phía Dalton. Vòng tay cô khẽ kêu leng keng khi trượt xuống cổ tay cô, và rồi lại trượt trở lên sau khi cô cầm lấy điện thoại của cậu ta. “Em nhắn gì lại cho cô ấy thế?” Cô vuốt trên màn hình, bấm lung tung.
“Chẳng gì cả. Em không nhắn lại cho cô ấy,” cậu ta nói. Cậu ta rót cho mình một ly. Cậu rót thêm hai ly nữa cho chúng tôi. Vừa rót cậu ta vừa nói. “Cô ấy nhắn vào buổi sáng sau khi chúng em chia tay. Thế nên trong lúc mọi người gói ghém hành lý và đi hưởng tuần trăng mật, cậu Berkeley-Royce già này đang mải bận bị đá.”
“Ôi, làm ơn đi, bị đá,” Evi nói. “Em chẳng buồn khổ gì cả và cô ấy chắc sẽ nhắn tin cho em trong bữa tối. Em sẽ qua đó ngay sau khi xong xuôi ở đây.” Dalton đưa cho cô một ly rượu.
“Trông em không có vẻ gì là buồn khổ cả sao?” Dalton hỏi, mặt vẫn tươi cười.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” tôi hỏi.
“Em không biết,” Dalton nói. “Bọn em lúc ấy vẫn đang vui vẻ bên nhau, và em đoán mình đã nói hay làm gì đó khiến cho cô nàng điên tiết.”
Evi xuống khỏi bàn bếp, lấy rau trộn ra khỏi tủ lạnh. Tôi có bít tết nướng, chút bí ngòi. Trong mùa hè này Evi chỉ đi dạy balê, không biểu diễn gì cả. Có cô ở nhà mới vui làm sao. Cuộc sống gia đình giản dị mà chúng tôi chung tay xây dựng mới chỉ bắt đầu mà thôi. Thỉnh thoảng tôi vẫn tính chuyện rời bỏ lực lượng, nhưng không đủ thôi thúc để thay đổi, và Evi cũng không yêu cầu tôi làm thế. Đằng nào thì đây không phải là chuyện có ai ép buộc được tôi. Kể cả mẹ tôi, kể cả Dalton. Tôi sẽ phải tự mình giải quyết.
“Câu trả lời đúng chuẩn đàn ông. Ỡm ờ quá đi mất! Thế tức là sao?” Evi nói.
“Chị gặp Frances rồi mà, đúng không?” Dalton nói, cười phá lên.
“Thôi được rồi, chị sẽ đồng ý với em điểm đó, nhưng cô ấy vẫn có thể rất vui nhộn, và giờ thì chỉ có mình chị ở đây cùng với hai anh chàng hôi hám,” Evi nói. Cô bĩu môi. Dalton ra ôm cô. Cậu ta xin lỗi vì đã đến đây một mình và vì là người hôi hám. Tôi nhìn cậu ta ôm siết lấy cô, nhìn cô xin cậu buông tha cho mình.
“Được rồi! Được rồi! Em thơm,” cô thừa nhận sau khi cậu buông ra.
“Ăn thôi nào,” tôi nói.
Cuối cùng, sau bữa tối, Dalton gọi cho Frances. Cậu ta bật loa ngoài để chúng tôi có thể nghe được tiếng cô.
“Dalton à?” cô nói.
“Chào em.”
“Sao?”
Evi lấy tay che miệng, thu chân xuống dưới người trên chiếc ghế bành.
“Chơi thế này ác quá,” Evi thì thầm với tôi. Tôi khi ấy đang ngồi ngay bên cạnh cô, quan sát Dalton. Cô cứ nhìn tôi mãi. Tôi hôn cô để giữ cho cô im lặng.
“Anh định sẽ mời em qua nhà Evi và Eamon hôm nay để ăn tối, nhưng rồi nhớ ra là chúng ta đã chia tay,” cậu ta nói.
“Em đang hẹn hò người khác,” cô gắt gỏng đáp.
“Thật thế à?” Dalton nghe chừng ngạc nhiên thật sự.
Evi lùi lại, không hôn tôi nữa. Theo dõi Dalton. Tôi ngả người ra, vòng tay quanh người cô.
“Và em đang ở Austin,” Frances nói từ phía bên kia đường dây.
“Hẹn hò ai thế?” Dalton hỏi.
“Một anh chàng ở Austin.”
Dalton gục đầu xuống, vẫn nhìn điện thoại.
“Evangeline và Eamon thì hoàn hảo còn chúng ta thì cứ tan lên vỡ xuống hết lần này đến lần kia,” Frances nói. Cô kéo dài tên của Evangeline ra, khiến cho nó nghe khó chịu hết sức. Evangeline nhìn sang phía tôi, miệng há hốc ra giả vờ như vừa cảm thấy bị xúc phạm.
“Thôi được rồi. Ờm,” Dalton nói. “Thế thì khi về đến nhà gọi lại cho anh nếu em muốn nhé.” Cậu ta ngước lên, nháy mắt với chúng tôi.
“Anh có đang hẹn hò với ai không?” Frances hỏi. Có tiếng ồn nhà hàng vọng lại từ bên máy của cô. Tôi thử hình dung cảnh cô đứng dậy rời bàn, tại Texas, giữa lúc đang đi chơi với ai đó, để nghe cuộc gọi của Dalton. Một hành động rất chuẩn Frances.
“Không,” Dalton nói.
“Anh định rủ em đi chơi lúc em về nhà à?”
“Anh không biết nữa.”
“Em sẽ gọi lại cho anh tuần sau, đồ dị hợm,” cô nói.
“OK. Đi chơi vui vẻ nhé. Chắc thế,” cậu ta nói, lại tiếp tục cười. Tuần này tôi đã chứng kiến nhiều cảnh khôi hài. Bị điều đến một ngôi nhà nơi có một ông già mắc kẹt trong cửa sổ phòng tắm trong lúc tìm cách trốn đi vì bị hàng xóm bắt quả tang ngủ với vợ mình. Tôi đã phải giải tán một vụ ẩu đả giữa hai nhân viên thu ngân bất mãn tại một cửa hàng tạp hóa. Nhưng còn vụ này ấy à? Nghe lỏm về mối quan hệ khác thường giữa Dalton và Frances ấy ư? Thật tình mà nói, nó cũng chẳng kém gì mấy vụ trên.
Công việc của cảnh sát phần lớn rất nhàm chán. Ngồn ngộn các thứ giấy tờ và khiếu nại về tiếng ồn cần giải quyết. Điều tiết giao thông và đợi xe kéo đến. Những lúc đêm hôm khuya khoắt chẳng có bất cứ chuyện gì xảy ra cả. Hồi còn nhỏ tôi không bao giờ hình dung bố mình làm những việc chán chết như thế này. Tôi cứ tưởng lúc nào cũng sẽ có những màn lái xe rượt đuổi và trường hợp khẩn cấp rần rật adrenaline.
Ký ức đầu tiên của tôi là cảnh mình đứng cạnh bố trong bếp, khi đó ông đang mặc đồng phục nghiêm chỉnh. Tôi đưa tay về phía ông và ông bế tôi lên. Mẹ ở bên cạnh chúng tôi, bấy giờ đang có thai thấy rõ. Đêm hôm ấy bà bắt đầu chảy máu, để mất đứa bé. Một cậu con trai. Mẹ tôi đã đặt cho cậu ta cái tên Thomas. Chúng tôi chôn cậu trong một chiếc quan tài tí hon, và mẹ tôi không thể có thêm con được nữa. Trong những ngày mẹ chỉ biết đau khổ và khóc trong phòng ngủ, bố hay chở tôi đi chơi trong xe tuần tra, để tôi bật đèn và còi hụ nếu muốn. Đôi khi chúng tôi tạt qua nhà bác Penelope và đón Dalton đi ăn kem.
Cho dù khi ấy tôi mới chỉ bốn tuổi, tôi vẫn có thể cảm nhận được cái rầu rĩ chờ đợi chúng tôi ở nhà. Mấy chuyến thoát ly và ngao du bố đưa tôi đi đều rất quan trọng đối với tôi, bởi vì chính tôi cũng cảm thấy buồn. Buồn cho bản thân mình, cho mẹ tôi, cho ông. Phải tám năm nữa bác Penelope mới mất, tám năm nữa Dalton mới bắt đầu sống cùng với chúng tôi. Đó là những chuỗi ngày bi kịch, những giai đoạn tăm tối vô cùng, nhưng chúng tôi có nhau và đã cùng nhau tìm thấy ánh sáng. Mẹ tôi là người hùng của tôi, luôn giữ vững tinh thần cho chính bà và tất cả chúng tôi ngay cả khi bà đang đau đớn. Bố tôi cũng là người hùng của tôi bởi lẽ ông rất mạnh mẽ. Bởi ông biết khi nào phải đưa tôi đi, khi nào phải đưa tôi về.
Sự rầu rĩ trong ngôi nhà biến mất, nhưng rồi lại một lần nữa đổ ập xuống đầu chúng tôi sau khi bác Penelope tự giam mình trong phòng ngủ và uống hết nguyên một lọ thuốc ngủ trong khi Dalton đang qua đêm tại nhà chúng tôi. Bác ấy để lại một lời nhắn cho cậu ta.
Dalton, mẹ yêu con. Điều này không có nghĩa là mẹ không yêu con. Loretta và Calvin và Eamon sẽ chăm lo cho con. Mẹ xin lỗi. Mẹ yêu con, mẹ yêu con.
Bác Penelope và mẹ cũng có một giao kèo bất thành văn của riêng mình. Gia đình là một giao kèo. Tình bạn là một giao kèo. Tình yêu là một giao kèo. Được viết bằng máu.
Tôi không muốn thử thách giới hạn bản thân, nhưng về bản chất tôi là người tin vào số kiếp. Chẳng phải cái chết của tôi sẽ luôn chực chờ vồ lấy tôi, bất kể tôi rẽ hướng này hay hướng kia, hay rời bỏ lực lượng và quyết định đi dạy hay đi làm văn phòng đó sao? Mọi nỗ lực trốn chạy cái chết đều là công cốc. Đúng thế không? Đúng thế.
Một ngày nọ, sau khi điểm danh, tôi vào xe tuần tra và gọi cho Evi. Tôi ngầm thề với Chúa là chỉ cần cô hé ra nửa lời về việc muốn tôi bỏ việc, tôi sẽ lập tức quay đầu xe lại, đặt phù hiệu lên bàn sếp mình, trao trả súng, đổi từ xe tuần tra sang chiếc xe tải của mình và lái về nhà với cô. Bỏ tất cả lại đằng sau.
Evi nhấc máy và chúng tôi nói chuyện về kế hoạch đi hái táo với Dalton và Frances vào tuần sau, bởi vì họ đã lại làm lành với nhau. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả. Cô bảo tôi mua bánh mì và trứng đem về. Cô nói với tôi là cô và Merit sẽ đi uống margarita sau khi lớp balê của cô kết thúc. Cô không đả động gì đến công việc của tôi cả, ngoại trừ dặn tôi hãy cẩn thận. Cô bảo với tôi cô yêu tôi. Tôi bảo với cô tôi yêu cô. Trong vòng tám tiếng tiếp theo, tôi vẫn là Trung sĩ Royce.
[1] Một nhân vật trong tiểu thuyết Đại gia Gasby.