TÔI ĐẶT BÊN NHÀ IN IN THÊM LOGO HIỆU XE ĐẠP B’s lên mấy chiếc áo phông tí hon cho bé Noah với đủ mọi màu họ có - màu vàng của xe buýt trường học, màu cam của hoàng hôn, màu trắng của cục bông, màu đen phù thủy, màu xanh dương của trời đêm, màu xanh lá của táo Granny Smith, màu hồng của đỗ quyên, màu xanh của bìm bìm, màu tím của mận, màu đỏ của nhịp tim, màu nâu đất, màu xám thẫm - mười hai cái logo B’s nhỏ xíu cho một em bé nhỏ xíu. Tôi thấy mình nghĩ về thằng bé rất nhiều, về việc Eamon trở thành một ông bố sẽ thay đổi mọi thứ như thế nào. Tôi rất trông ngóng điều đó, trông ngóng mọi thứ. Mỗi lần nghĩ đến chuyện nhận được cú điện thoại thông báo rằng bé Noah sắp chào đời là mạch máu tôi lại tràn đầy adrenaline, hết sức phấn khích. Tôi so sánh những tình cảm ấy với cảm xúc hồi Frances mang bầu đứa con của tôi. Tôi đeo kính bảo hộ vào cho não, giơ mấy cái lọ thí nghiệm lên trước ánh đèn.
Mẫu vật một: Có con với Frances sẽ đồng nghĩa với phải gắn bó với Frances suốt phần đời đòi còn lại của mình. Tôi không biết liệu mình có muốn làm thế không. Tôi không tìm cách thuyết phục cô đi phá thai. Tôi cũng không tìm cách thuyết phục cô từ bỏ ý định ấy. Tôi thực sự sẽ không thấy có vấn đề gì nếu cô quyết định giữ cái thai. Cô không làm thế.
Mẫu vật hai: Evangeline mang thai đứa con của Eamon. Tôi cảm thấy phấn khích về chuyện có Noah hơn là buồn về chuyện tôi không có con với Frances. Tôi rất hồ hởi về đứa cháu của mình và chỉ hơi ghen tị chút xíu là mình không có một gia đình riêng. Đó không phải là thứ hồi trước tôi muốn, nhưng một khi Noah xuất hiện, tôi thoáng nhận ra rằng có khi mình cũng muốn có một đứa con. Có khi tôi đã thầm ước mình cũng đã lập gia đình. Nhưng nó chỉ là cảm xúc nhất thời. Hiện ra, và rồi lại biến mất. Rất chóng vánh.
Nhưng kể cả vậy.
Mẫu vật ba: Penelope và Calvin. Bà nghĩ cái gì vậy cơ chứ? Ông nghĩ cái gì vậy cơ chứ? Trong một tình huống như thế thì chắc chắn không thể nào hạnh phúc được. Rõ ràng đó không phải cách thức lý tưởng để cho một đứa trẻ chào đời, ấy nhưng tôi vẫn sinh ra. Tôi giờ vẫn sống.
Tôi đã kể cho Frances nghe về chuyện bác Calvin là bố tôi. Một đêm nọ, tôi gọi cho cô trong lúc say xỉn, kể cho cô nghe mọi chuyện. Sáng hôm sau cô gọi ngay lại cho tôi, hỏi rằng có phải tôi nói thật không. Cô ngọt ngào với tôi đến đáng ngạc nhiên khi nói về chuyện ấy. Liên tục nói ôi Dalton em rất tiếc, và tôi thấy ấn tượng trước khả năng khiến cho tôi phải ngạc nhiên của cô, theo cả cách tốt lẫn cách xấu, hết lần này đến lần khác.
Vào cái đêm tôi phát hiện ra sự thật về bố, tôi đã cho Cassidy leo cây. Lúc từ The Darl Inn về đến nhà, tôi gọi cho cô và xin lỗi. Tôi không kể cho cô nghe chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi bảo với cô rằng nó là chuyện trọng đại và nếu nói tôi cảm thấy loạn óc muốn phát bệnh thì đã là nói giảm rồi đấy. Cô nhanh chóng tha thứ cho tôi và tôi cảm thấy tội lỗi về việc đó.
Cuối cùng, đến tháng Sáu, tôi mời Cassidy qua nhà mình. Bảo với cô rằng tôi sẽ nấu đồ đãi cô, và cô nói chúng tôi nấu cùng nhau sẽ vui hơn. Tuần sau cô sẽ đi Palo Alto, ở lại đó nốt cả mùa hè. Những người phụ nữ trong đời tôi đều chuẩn bị chuyển đi nơi khác sống, và vì Noah sắp sinh, Eamon và Evangeline sẽ rất bận bịu. Tôi cố gắng cưỡng lại cảm giác bị bỏ rơi. Đôi lúc tôi cảm thấy như thể mình đã bắt đầu bình phục sau lần nghe bác Calvin tiết lộ sự thật, nhưng tôi vẫn còn đang quá nhạy cảm, không thể chắc chắn được. Giống như cái lần tôi bị rách cằm lúc đi trượt ván và phải khâu mấy mũi. Hoặc cái lần Eamon và tôi cứa đứt ngón tay trong dịp Halloween, hồi chúng tôi còn nhỏ. Suốt khoảng một tuần liền hay gì đó, cái phần mặt ấy cái phần ngón tay ấy cứ như thể không thuộc về tôi vậy. Cái phần cảm thấy bị bỏ rơi suốt bao năm qua của tôi đang nằm đó, rất nhạy cảm. Tôi chưa muốn nghiền ngẫm về những cảm xúc ấy, nhưng đôi khi tôi hé mở cửa ra, nhòm vào trong. Và rồi khi nó trở nên quá mức chịu đựng, tôi đóng sầm cánh cửa ấy lại thật mạnh.
Cassidy mặc váy đến. Cô chưa bao giờ mặc váy.
“Xem này,” cô nói, giơ mép váy lên gần hơn để tôi có thể thấy trên vải in đầy hình xe đạp cổ. Thấy cả hình xăm hoa hồng trên phần bắp đùi bên dưới nó nữa. Tôi để đầu ngón tay mình chạm lên da cô, và cô nhón chân lên hôn vào má tôi. “Em thích mái tóc dài và bộ râu của anh lắm. Em đã bao giờ bảo với anh như thế chưa?” cô nói, ấp bàn tay lên mặt tôi.
“Hình như là chưa. Cảm ơn em. Cái váy của em trông xinh đấy. Em trông xinh đấy,” tôi nói. Đôi khi tôi lại nhìn cô và tự hỏi cô từ đâu đến. Em làm gì ở đây vậy? Không, ở lại đi. Ở lại đi.
“Cảm ơn anh, quý ông lịch lãm ạ,” cô nói trước khi bắt đầu bỏ đồ ra khỏi cái túi vải đựng tạp phẩm. Tôi thò tay vào và giúp.
Đùi và chân gà tươi, một bao gạo nâu cỡ vừa, một túi hành vàng nhỏ, ngò và sữa dừa, một quả ớt jalapeño và bốn bình thủy tinh vuông đựng gia vị Ấn Độ - cà ri và các loại bột mang màu rực rỡ như ánh nắng lỏng, đất sét đỏ. Cô đã mua một chai rượu có màu đen cùng một hộp kem chanh đá và hành xử tự nhiên như ở nhà, cất chúng vào trong tủ lạnh và tủ đá.
“Mẹ em từng kết hôn với một ông quê ở Trinidad hồi em còn nhỏ, và ông ấy hay nấu món gà cay đến mức làm em ứa cả nước mắt, làm lưỡi em bốc cháy trong họng, nhưng em mê nó lắm. Em mê nó lắm,” Cassidy nói, diễn cảnh mắt ứa lệ, lưỡi bừng lửa. Cô trợn ngược mắt lên đầu và phát ra một tiếng ọe, khiến tôi mỉm cười.
“Và đó là món em sẽ nấu cho chúng ta tối nay,” tôi nói.
“Chắc chắn là như thế rồi.”
Cô hỏi xin tôi một cái nồi lớn và tôi lấy nó ra cho cô.
“Đúng ra thì chúng ta sẽ phải ướp gà mấy tiếng liền, nhưng chúng ta sẽ bỏ qua phần đó và bôi gia vị vào. Em sẽ không mách lẻo cho ai biết hết nếu anh cũng không mách lẻo,” cô nói.
Tôi khóa miệng mình lại, quẳng chìa khóa đi. Tôi lấy một cái bát cho cô làm hỗn hợp cà ri.
“Mẹ em đã kết hôn ba lần, chẳng lần nào là với bố em,” Cassidy nói. Tôi thích những lúc cô kể cho tôi nghe về gia đình cô, bởi vì làm thế là cô đang đưa tôi đến một nơi mà tôi không thể tự mình đến được. Tôi rất thích nghe chuyện về gia đình người khác. Cô chưa hỏi han gì tôi về Steve Boone và vụ xét nghiệm quan hệ huyết thống. Cô không gặng hỏi thêm thông tin gì khi tôi cho cô leo cây. Tôi hỏi cô rằng nếu tôi không muốn nói về chuyện đó thì có ổn không và cô bảo có. Cái kiểu không gặng hỏi của cô khiến tôi tin tưởng cô hơn. Tôi muốn tin tưỏng cô.
Tôi được hướng dẫn bỏ tỏi và cà chua vào trong máy xay đồ ăn, ba thứ từ lúc trước khi sang nhà cô đã chắc chắn rằng tôi có. Tôi cho thêm cả hành và tiêu đen, thêm ngò. Cassidy lột da và rửa sạch thịt gà, bỏ nó vào trong một cái bát. Lúc tôi đã hoàn tất phần xay đồ của mình, cô dùng một cái thìa múc hết ra và phủ lên chỗ gà.
“Giờ thì vào đây và cùng xoa nó lên nào, bởi vì mình sẽ bỏ qua công đoạn ưóp,” cô nói, hất đầu ra dấu cho tôi thò tay vào trong bát. Tay chúng tôi cùng nhau vùi trong cái mớ hỗn hợp thịt gà ấy. Cassidy ngoắc ngón út vào với ngón tôi và bóp lại. “Nghe ghê thật đấy,” cô nói. Hỗn hợp dịch lỏng và xương gà đập vào thành chiếc bát thủy tinh như tiếng chuông kêu.
“Nghe ngon chứ,” tôi nói.
Sau khi phần đó đã được hoàn thành, cô đun nóng dầu trong nồi, bỏ thêm hỗn hợp cà ri vào. Chúng tôi bỏ gà vào trong nồi, đậy nó lại. Mấy phút sau thì nhấc nắp lên, cho thêm nước. Trong lúc món kia được nấu, tôi bắt đầu đặt cơm.
Tôi bật nhạc của Duke Ellington. Bài đầu tiên trong một album piano jazz tôi hay bật mỗi khi không biết nên bật bài nào khác.
Ellington, Albert Ammons, Thelonious Monk, Oscar Peterson Trio. Đây là những bài tủ của tôi mỗi khi tôi dọn dẹp hay đi tắm hay mời khách khứa đến nhà, và khách khứa ở đây ý là Frances hay Evangeline và Eamon. Tôi không thường xuyên mời người khác đến nhà. Tôi tránh không mời Cassidy sang chơi do tôi không biết hành động để cô vào nhà mình sẽ có ý nghĩa như thế nào. Tôi không biết việc Cassidy vẫn ở trong nhà mình sau khi mặt trời đã lặn và vầng trăng đã nhô cao sẽ có ý nghĩa như thế nào. Liệu cô có ở lại không? Liệu tôi có muốn cô làm thế không? Cô hết sức dễ gần, đồng thời đã trở thành như một cái cây bẫy ruồi đối với tôi, gài cho tôi trải lòng với cô - há rộng miệng hỏi tôi điều gì đó về bản thân, thế rồi ngậm sập lại với tôi bên trong sau khi tôi đã đem chuyện ra kể. Tôi nằm trong miệng cô, kể cho cô nghe những điều tôi định sẽ giữ kín trong lòng.
Tôi nằm trong miệng cô, sau khi đã kéo cô lại gần và hôn cô.
Hồi còn nhỏ, Cassidy phải chuyển chỗ ở rất nhiều lần. Bà của Cassidy là người Nicaragua, thế nên cô hồi nhỏ sống ở đó. Cassidy có một phần tư máu dân Nicaragua, một phần tư máu dân da đen, một phần tư máu dân da trắng, một phần tư máu dân Costa Rica. Cassidy là một hỗn hợp mọi thứ đẹp đẽ trên cái cõi đời này. Cassidy nói được tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha và một chút tiếng Bồ Đào Nha. Cassidy thiếu chút nữa là đã kết hôn, nhưng cô bỏ lại chú rể tại bàn thờ - một cô dâu bỏ trốn, chạy xa cả nửa dặm để đến nơi cô bạn thân kiêm cựu phù dâu của cô đang ngồi đợi trong xe. Cassidy chỉ bắt đầu đạp xe sau khi người yêu cũ chuyển đến Costa Rica và bỏ xe đạp lại trong gara của mình. Người yêu cũ của Cassidy sang Costa Rica sống chỉ bởi vì anh ta đã phải lòng mảnh đất ấy sau một lần cùng với cô đến đó thăm gia đình cô. Cassidy đảo mắt và càu nhàu mỗi khi cô nói chuyện về mấy ông người yêu cũ. Cassidy bình thường có mùi vani, nhưng đêm hôm ấy Cassidy có mùi dừa.
“Em có mùi khác. Em thơm lắm, nhưng có mùi khác,” tôi nói, rướn người vào gần.
“Anh có chắc nó không phải mùi hỗn hợp cà ri không?” cô hỏi, tiếp tục trông chừng món gà.
“Mùi dừa. Điều này nghe sẽ điên rồ lắm, nhưng đấy cũng là cái mùi của chị dâu anh. Anh đã quen với nó rồi. Anh thích nó. Nó thơm lắm,” tôi nói.
“Hiểu rồi. Nhưng đáng nhẽ ra anh phải nói dừa. Đáng nhẽ ra anh phải nói, ‘Điều này nghe sẽ điên dừa lắm,’” cô nói.
“Xin hãy tha thứ cho anh,” tôi nói, đồng thời đặt tay lên ngực mình trước khi đảo gạo.
“Em biết chị dâu anh là Evangeline. Em lưu hết trên này rồi đấy,” cô nói, chỉ lên phía đầu mình.
“Anh trai em là Gibson,” tôi nói.
Cô gật đầu.
“Bây giờ đã có tiến triển rồi đó,” cồ nói.
Thật thế không? Có thật là chúng tôi đã có tiến triển rồi không? Gạo bắt đầu sôi, thế nên tôi vặn nhỏ lửa xuống. Mặc dù thỉnh thoảng tôi có trải lòng với cô, Cassidy vẫn có thể thấy tôi là một con ngưòi khép kín. Tôi chưa bao giờ kể cho cô nghe những gì đã xảy ra trong mấy đêm tôi tìm đến với sự thoải mái rẻ tiền tại nhà trọ The Darl Inn nơi miền quê Kentucky để lẩn trốn. Việc cô thèm muốn tôi không khiến cho tôi cảm thấy mất hứng. Tôi mới chỉ nghe người khác kể về cái hiện tượng ấy thôi, chứ chưa bao giờ cảm thấy như vậy đối với bất kỳ người phụ nữ nào. Được thèm muốn khiến cho tôi cảm thấy thèm muốn. Bụng tôi kêu ột ột và tôi nhận ra có thể lúc nói câu, bây giờ đã có tiến triển rồi đó, Cassidy chỉ muốn nói về chỗ đồ ăn mà thôi. Mặt tôi nóng bừng lên vì xấu hổ. Tôi đậy nắp nồi cơm.
Lúc đồ ăn đã sẵn sàng, tôi lấy bát đẹp xuống, mấy cái Frances đã mua cho tôi. Chúng dày và sâu và có màu tím. Đầu tiên chúng tôi xới đầy cơm gạo nâu mà Cassidy đã trộn kèm một thìa sữa dừa béo ngậy, rồi đặt thịt gà lên trên. Chúng tôi ngồi vào bàn bếp của mình. Tôi rót rượu cho cả hai. Và mặc dù cái câu đồ ăn ngon muốn chết chỉ là lối nói cường điệu hóa, nhưng nếu bữa cơm gà Trinidadian này là bữa cuối cùng của mình thì tôi cũng sẵn sàng chấp nhận. Nó ngon đến cỡ đó đấy. Có một đoạn tôi còn rên lên một tiếng quá lố như đang đạt khoái cảm, và hỏi cô là cô có muốn đêm nào cũng qua nhà và nấu cho tôi ăn không. Cô đáp lại là mình rất sẵn lòng.
Sau khi đã ăn tối và đánh chén kem đá xong, chúng tôi ngồi ngoài sân hút chung một điếu thuốc, đùi chạm nhau.
“Anh có một bất ngờ dành cho em,” tôi nói.
“Em có cần nhắm mắt lại không?”
“Tại sao lại không. Ừ. Nhắm mắt lại đi,” tôi nói. Tôi nắm lấy bàn tay cô, dẫn cô vào trong phòng khách, đưa cô đến đầu ghế bành gần chiếc piano nhất. Bảo cô cứ giữ cho mắt nhắm. Tôi mở cửa sổ ra để bà Margaret nghe. Ngày hôm trước bà cảm ơn tôi vì đã chơi quá hay, và lúc nói câu ấy bà mỉm cười với tôi. Vỗ lên tay tôi.
Tôi ngồi bên piano và chơi một đoạn của một bài hát mà tôi biết Cassidy sẽ nhận ra ngay lập tức. Tôi đã đoán đúng. Cô thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc và tôi quay sang phía cô. Cô đã mở mắt ra.
“Dalton!”
Tôi tiếp tục chơi bài “Cassidy” của Grateful Dead. Bài hát mang tên cô. “Anh học chơi bài này vì em hay là anh biết chơi sẵn rồi?” cô hỏi. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cô trông như thể sắp khóc đến nơi. Cô không giống kiểu phụ nữ dễ nhỏ nước mắt vì một chuyện như thế này, và khi khoảnh khắc ấy trôi qua, tôi tự hỏi có phải mình tôi tưởng tượng ra nó không.
“Anh không biết bài này. Anh đã học cách chơi. Anh có thể học chơi nhanh lắm. Anh học vì em đấy,” tôi nói.
“Thế này còn sướng hơn cả cuộc mây mưa mà chúng ta không thực hiện với nhau,” cô nói bên ánh sáng ngọn đèn muối đá tôi đặt cạnh chiếc piano. Mùi hương dừa của cô làm gợi lên hình ảnh những gian lều lướt ván vàng và xanh. Những buổi sáng trên biển, uống bia và ăn cá cam nhỏ điểm tâm.
Tôi chơi cho cô nghe một bản khá khó đánh mà mình trước nay mới chỉ chơi một vài lần. Chopin. Tôi dán chặt mắt vào bản ghi nhạc phía trước mặt, rất nghiêm chỉnh. Tôi đang khoe mẽ một cách đầy trơ trẽn, cố gắng gây ấn tượng với cô. Chiêu ấy đã hiệu nghiệm. Cô nghiêng người tới và hôn tôi. Và cứ tiếp tục hôn tôi. Chúng tôi hôn nhau mãi cho đến khi không còn hôn nữa.
“Em muốn biết sự thật không?” tôi hỏi cô.
“Có.”
“Anh thích hôn em,” tôi nói.
“Phải. Nhưng anh không muốn ngủ với em,” cô nói.
“Hoàn toàn không phải như thế.”
“Thế vấn đề là gì vậy?” cô hỏi.
“Anh muốn làm cho đúng chuẩn.”
“Em không muốn làm anh sợ,” cô nói.
“Em có làm anh sợ đâu. Em sẽ không làm anh sợ đâu.” Tôi lắc đầu.
“Em sẽ rời đi vào tuần sau và em sẽ đi cho đến hết tháng Chín. Lúc em quay trở lại thì ở đây sẽ có gì?” cô hỏi, gõ vào cái điểm chứa trái tim bơm máu thùm thụp trên ngực tôi.
“Sẽ có anh,” tôi nói.
“Hãy tử tế với bản thân nhé,” cô nói. Và tôi biết ý cô là về tất cả những chuyện mà tôi chưa kể với cô. Hãy tử tế với bản thân nhé.
Tôi lại bắt đầu chơi “Cassidy” và rốt cuộc cô ngủ lại đêm đó trên giường tôi, nhưng chúng tôi không làm tình, mặc dù đã có một số chuyện diễn ra khiến cho cả hai chúng tôi rên rỉ. Vừa thấy ấm áp vừa thấy lâng lâng. Vừa thở hồng hộc vừa toát mồ hôi giữa cái nóng nực của đêm tháng Sáu cùng với khung cửa sổ để mở, và lũ ếch với dế đằng sau nhà tôi ồn ã đến mức tôi cứ tưởng Chúa Jesus đã xuất hiện trong những tầng mây. Tôi dám thề là mình nghe thấy tiếng kèn vang lên.
Tôi dạo này hay tránh mặt bố bởi vì tôi không cảm thấy thoải mái khi ở bên ông nữa. Tôi không muốn nhận ra nét gì của mình trông giống ông và cảm thấy ngu xuẩn vì đã không nhận ra điều ấy sớm hơn.
Nhưng một ngày nọ, khi tôi biết ông chỉ có ở nhà một mình, tôi ghé qua. Ông ngồi ghế. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bành, nhìn ông khóc.
“Bố có yêu Penelope không?” tôi hỏi.
Ông sụt sịt và xì mũi ra.
“Có. Bố yêu bà do Loretta rất yêu quý bà,” ông nói.
Tivi đang để bật, âm lượng giảm xuống - một mẩu quảng cáo đĩa DVD của một bộ phim viễn Tây cũ.
“Thế sao bố lại có thể làm một chuyện như thế trong khi bố biết rất rõ mẹ yêu bà ấy đến mức nào? Thật…” tôi dừng lại, ngăn không cho mình chửi thề trước mặt ông, trong nhà ông. “Thật sai trái. Đó là điều tệ hại nhất bố có thể làm.” Tôi chậm rãi nói. Nếu Penelope mà có ở đây, tôi cũng sẽ bảo với bà điều tương tự.
“Bố biết điều đó,” ông nói.
Mặt tôi lạnh như tiền.
“Hiển nhiên đó là sai lầm lớn nhất đời bố, nhưng con là một báu vật trời ban,” ông nói, ngả người về phía tôi.
“Penelope có yêu bố không?”
“Bố không biết.”
Tôi lục tìm trong tim mình xem có chút sự thật nào không, tìm cảm giác nhói đau như kim châm báo hiệu đây là một lời nói dối. Tôi chẳng cảm thấy gì hết. Ra đa của tôi đã tắt và tôi không thể lùng sục bên trong ký ức mình để xác minh điều ấy. Penelope rất ít khi bộc bạch về những xúc cảm đam mê của mình đối với bất cứ gì ngoài âm nhạc và tôi. Bà chưa bao giờ giả vờ mình yêu Steve Boone, và tôi chẳng biết gì về các mối quan hệ ngày xưa của bà, ngoại trừ vài mẩu thông tin vụn vặt mẹ đôi khi để lọt ra trong lúc nói chuyện.
“Bố thề chuyện ấy chỉ diễn ra đúng một lần,” ông nói.
Tôi hình dung nó diễn ra trong một đêm ẩm ướt, tối tăm, tuyệt vọng. Tôi hình dung nó diễn ra vào một sáng đầy nắng, ấm áp, mắt Penelope chỉ mở he hé, não bà chìm đắm trong một giấc ngủ do ngấm thuốc. Tôi hình dung cảnh bố quay trở về nhà, cởi bỏ đồng phục hay bất cứ thứ gì ông bấy giờ đang mặc, leo vào trong giường nằm với mẹ, cơ thể vĩnh viễn bị Penelope đóng dấu. Đã ô uế.
“Con không thể hiểu nổi làm sao bố lại có thể làm một chuyện như thế… sao bố lại có thể giấu mẹ và E và con chuyện ấy lâu đến thế. Con…” Tôi cạn cả lời để nói. Trông ông ngồi khóc trên ghế mà thật thảm thương. Lần này im lặng van lạy tôi giữ kín bí mật của ông. Tôi gục đầu vào tay và ngồi đó một lúc trước khi rời đi. Tôi vẫn không biết được điều mình muốn biết, không hình dung được rõ ràng hơn cái quá khứ đã bị giấu bặt của mình. Tôi muốn hỏi ông rằng làm thế nào ông kiểm soát được những cảm xúc đó, làm thế nào ông lại có thể phân tách tình cảm dành cho Eamon, đứa con hợp pháp của mình, với tình cảm dành cho tôi, đứa con ngoài giá thú. Nhưng tôi nhận ra rằng trong thâm tâm, chắc ông chưa hề phân tách tình cảm của mình. Ông đâu có giới thiệu Eamon theo kiểu này còn tôi thì theo kiểu khác. Tôi vẫn có thể nghe thấy ông nói rất rõ, đây là mấy thằng cu nhà tôi hồi chúng tôi còn trẻ, bất cứ khi nào chúng tôi gặp ai đó mới tại đồn cảnh sát, bất cứ khi nào gặp ai ông quen mỗi khi chúng tôi ra ngoài.
Lần đầu tiên ông đưa cả Eamon lẫn tôi theo đến chỗ làm, tôi còn nhỏ xíu. Chúng tôi được cho ăn kẹo mút và ngồi trên sàn bên dưới bàn đại úy trong lúc bố cười vang và nói chuyện với ông ta. Một cô sĩ quan mới bước vào phòng và hỏi, mấy cái bánh bao nhỏ dưới này là ai thế? Và bố nói, đây là mấy thằng cu nhà tôi. Tôi nhớ bởi hồi ấy tôi giả vờ như thể điều ông vừa nói là sự thật một trăm phần trăm. Tôi có bố là một sĩ quan cảnh sát và ông đã nhận tôi. Gọi tôi là thằng cu nhà mình, ngay cả khi tôi tưởng mình không phải là con của ông.
Cassidy đã rời đi và tôi thấy nhớ cô. Vài ngày sau khi tôi nói chuyện riêng với bố, Eamon bảo tôi bác sĩ của Evi nói có khả năng Noah sẽ sinh sớm hơn. Anh bảo với tôi anh biết chắc chắn rằng mình sẽ rời bỏ cuộc đời sĩ quan cảnh sát sau khi Noah được sinh ra. Chúng tôi khi ấy đang ở nhà bố mẹ và anh kín đáo bảo với tôi như thế bởi vì anh chưa muốn họ biết. Anh chưa kể với Evi. Chỉ mới nói cho Brian và tôi nghe.
Evi và mẹ bấy giờ đang ở trong bếp làm bỏng ngô, và chúng tôi sắp sửa xem mấy thước phim tự quay cũ cùng nhau. Tôi không thực sự có hứng xem nhưng lại không muốn phản đối. Tôi cảm thấy nhức nhối và không thể xác định được nguyên nhân nằm ở đâu, cho đến khi tôi nhận ra đó là do Cassidy đã đi mất, nhưng thế thì đã làm sao? Hay còn là bởi Frances cũng đã đi mất? Tôi thậm chí còn không có lấy một cô gái nào để đi chơi cùng. Eamon có một người vợ và một bé trai đang sắp chào đời. Tôi có một hiệu xe đạp, một chiếc xe tải cũ. Tôi có một ngôi nhà đi thuê. Tôi có một bà mẹ đã chết và một ông bố không muốn công khai nhận tôi là con. Tôi đang dần tiến về phía cái điểm tối trong não mình, tim mình. Điểm tối ấy tạm thời tan biến đi khi tôi biết Eamon nghiêm túc về chuyện rời bỏ lực lượng.
“Em biết anh nói nghiêm túc mà. Em mừng cho anh lắm,” tôi lặng lẽ nói sau khi chúng tôi biết chắc mẹ đã ra ngoài tầm nghe. Bà vừa mới bước qua chỗ chúng tôi phút trước và sờ lên gáy tôi, bình phẩm về việc tóc tôi giờ đã dài đến cỡ nào.
Eamon trông rất giống bố chúng tôi mỗi khi anh suy nghĩ. Anh đứng đối diện tôi trong hành lang, làm cái vẻ mặt quen thuộc ấy.
“Anh nghiêm túc mà,” anh nói. “Nhưng Bản Giao kèo vẫn còn hiệu lực.” Anh vỗ lên vai tôi trước khi bỏ đi.
Chuyện ấy đã trở thành một trò đùa ngớ ngẩn riêng đối với chúng tôi, nhưng nó vẫn ẩn chứa điều gì khiến cho tôi cảm thấy hơi hoảng, như thể đang cách nhà xa xôi ngàn dặm thì bất chợt tự hỏi mình có quên tắt lò không. Tất cả chúng tôi cùng ngồi trong phòng khách và xem mấy thước phim tự quay, như vẫn hay làm ít nhất một lần mỗi năm.
Mẩu phim ưa thích của Eamon: Anh với tôi đang chơi [1] trong sân sau, nhưng rồi anh quyết định mình muốn chơi kiểu huých. Bố khi ấy đang cầm camera quay sát mặt tôi. Tôi kẹp quả bóng bầu dục dưới tay mình. Eamon thì đang đứng ngoài khung hình, và bất chợt anh lao vào huých tôi. Tôi ngã mạnh xuống đất, lật anh nhào xuống, bắt đầu thụi anh lia lịa với mấy nắm tay tí hon của mình. Bố nói, đây là mấy thằng cu nhà tôi vào trong micrô của camera và lia máy sang phía mẹ, bấy giờ đang đội một cái mũ che nắng mềm, ngồi trên ghế ngoài sân cạnh ông, uống trà ngọt pha chanh, đá va leng keng vào thành cốc.
Mẩu phim ưa thích của chị Evi: Eamon là một em bé đang bò, cười khoái chí. Anh ngồi trên sàn bếp cùng với bố, và mẹ mở cửa bước vào. Eamon bật khóc ngay khi anh nhìn thấy bà. Mẹ nói, nó toàn khóc mỗi khi nhìn thấy em bởi vì nó cần gì đó, nó muốn cho em biết. Bà bế anh lên tay và lấy ngón trỏ chạm vào cằm anh, hôn lên miệng anh. Bố tắt camera đi.
Mẩu phim ưa thích của mẹ: Bà và Penelope mặc đồ áo liền quần, đứng vẫy tay với camera. Cả hai người bọn họ đều chỉ còn mấy ngày nữa là sẽ sinh ra Eamon và tôi. Họ nắm tay nhau và ai đó không có trong khung hình chụp một pô ảnh. Chính là bức ảnh treo trong tiền sảnh nhà bố mẹ tôi. Tôi nhìn vào nó và thấy hai người mẹ, cả hai đều là mẹ tôi.
Mẩu phim ưa thích của bố: Quay hồi họ đưa Eamon và tôi đến công viên Disney World sau khi Penelope đã mất được ít lâu. Eamon và tôi đeo tai chuột Mickey, trên có thêu tên mình dù mới mười hai tuổi và ngượng chín người, nhưng chúng tôi vẫn cứ để bố quay phim bởi ngay cả từ hồi ấy, chúng tôi vẫn nhận ra rằng một ngày nào đó… một ngày trong tương lai, chúng tôi sẽ được một trận cười xả láng. Chúng tôi biết dấu mốc hoài niệm có thể khiến cho những thứ như thế về sau trở nên thú vị.
Mẩu phim ưa thích của tôi: Một khoảnh khắc ngắn ngủi hồi Eamon và tôi mười tuổi. Lúc đó là Giáng sinh. Penelope mua cho chúng tôi áo len Công viên kỷ Jura đồng bộ. Eamon và tôi ngồi trước cây thông, giơ mấy cái áo len lên trước mặt. Penelope sẽ chỉ ở bên chúng tôi thêm một mùa Giáng sinh nữa. Mẹ cầm camera và nó tắt ngóm xong lại bật trở lại. Penelope bấy giờ đang ngồi bên chiếc piano, chơi các bài hát Giáng sinh và trông có vẻ hạnh phúc. Tôi lên ghế ngồi cùng bà và chúng tôi cùng nhau chơi một bài. Bà phụ trách bàn đạp. Bàn giảm âm, bàn duy trì âm, bàn vang âm - bà hay lặng lẽ hướng dẫn tôi, hồi tôi còn rất nhỏ và vẫn đang học hỏi - tên các bàn đạp từ trái sang phải. Tôi vẫn đang mặc chiếc áo len của mình. Cả hai chúng tôi trông thật hạnh phúc. Bố đang đội một chiếc mũ Santa Claus. Penelope biết bác Calvin là bố đẻ của tôi nhưng mặt bà chẳng để lộ điều gì cả, ngay cả khi tôi dán mắt vào màn hình, ngay cả khi tôi biết mình cần để ý điều gì. Penelope ngửa đầu ra sau và vui vẻ cười vang. Vui vẻ như ngọn đèn cây thông Giáng sinh bên trong một căn phòng tối.
Chúng tôi xem những thước phim đó. Mẹ hết thọc tay vào trong bát bỏng ngô xong lại quệt nó đi và lật giở mấy đĩa DVD phim tự quay trong quyển album đĩa bên cạnh mình. Evi ngồi xuống sàn, dựa lưng vào ghế bành.
“Nuôi lớn nguyên một con người cực kỳ không thoải mái,” cô nói, chỉnh lại thế ngồi. “Noah thọc một chân vào xương sườn con, ở đúng chỗ này và nó dứt khoát không chịu nhúc nhích.”
“Eamon cũng làm điều tương tự,” mẹ nói, chỉ lên người mình. Tôi thoáng quên mất rằng bà không phải là mẹ đẻ của mình và đợi bà nhắc đến chuyện tôi hành xử như thế nào trong tử cung bà. Không. Cái tử cung sinh ra tôi đã cháy rụi, được hỏa táng và đem chôn. Hậu duệ của bà bấy giờ đang ngồi trên chiếc ghế bên kia căn phòng.
“Cách duy nhất có thể khiến cho thằng bé dịch chỗ là bò lồm cồm bằng tay và đầu gối như thế này,” mẹ nói, minh họa tư thế ấy.
Evi cũng bò bằng bàn tay và đầu gối. Chị bò trước mặt chúng tôi, quẹo người ở chỗ chiếc ghế bành.
“Đùa nhau đấy à, con nghĩ thằng bé đang chuyển tư thế thật đấy!” Evi nói lúc chị đã ra đến bếp.
Thỉnh thoảng cứ nhìn bố là tôi lại không thể chịu nổi. Tôi ghét phải ở gần ông. Tôi nhìn sang phía ông, bấy giờ đang ngồi trên ghế, và tôi nghĩ về việc mình không biết gì về ông hết và chắc sẽ không bao giờ biết đầy đủ. Tôi chưa bao giờ được biết ông như Eamon và chuyện ấy khiến tôi ghen tị. Tôi cảm thấy xây xẩm mặt mày và muốn rời đi, nhưng mẹ bắt đầu cười khúc khích trong lúc bò loăng quăng trên sàn. Eamon cũng bắt đầu bật cười. Chẳng bao lâu sau căn phòng tràn ngập tiếng cười vui vẻ và tôi lắc đầu với họ. Nếu lúc ấy mà có ai quay lại cảnh này thì lạ thay nó hẳn sẽ được liệt vào danh sách những thước phim yêu thích của tôi. Tôi đã bắt đầu đêm nay với một tâm trạng buồn bực, nghĩ về mọi tiểu tiết đời mình mà tôi không thích. Mọi thứ tôi cảm thấy mình đã bị tước đoạt một cách không công bằng. Nhưng nó kết lại như thế này. Đây có khi là một cảm xúc tôi có thể đánh dấu lại, để dành sau này. Các kết thúc cũng quan trọng chẳng kém gì những khởi đầu.
[1] Tương tự chơi bóng bầu dục bình thường, nhưng thay vì huých nhau, người chơi chạm nhẹ vào nhau để bắt cầu thủ đối phương trả bóng.