Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7 - Dalton (1)

❊ ❊ ❊

“CỨ DÙNG CHÌA KHÓA CỦA EM ẤY. CHỊ SẼ KHÓA cửa lại,” Evi nói, xoay người bước lại về nhà.

“Evi,” tôi nói.

“Chị thấy lạnh,” chị nói.

Lúc Eamon bị sát hại, Cassidy đang ở California. Sau khi cô quay trở lại Kentucky, phải mất một thời gian chúng tôi mới cặp kè lại với nhau. Tôi cảm thấy được thoải mái bên cô, và vốn dĩ đã luôn như vậy. Tôi không nói dối Evi. Cassidy và tôi vẫn chưa hề ngủ với nhau, nhưng rõ ràng chúng tôi thân nhau hơn mức bạn bè. Tôi quay đầu lại và tiến về phía nhà cô. Tôi nhắn tin cho cô là tôi đang trên đường đến.

Chiếc cốc ưa thích của Eamon đã bị vỡ, và mặc dù đồ vật không phải thứ quan trọng, nhưng ngoài Noah, đó là tất cả những gì chúng tôi còn sót lại. Tôi rất chăm lo cho đồ đạc của anh. Sống trong nhà anh, bế đứa con của anh, thấy chiếc cốc của anh vẫn nằm trong tủ là điều quan trọng. Yêu vợ anh là điều quan trọng. Tôi yêu vợ của Eamon, và Eamon giờ đã mất. Tôi yêu vợ của Eamon hơn tôi yêu Cassidy, nhưng tôi yêu Cassidy. Đủ yêu cô ấy. Tôi đủ yêu Cassidy để nói trực tiếp với cô rằng tôi yêu Evangeline.

Nhà Cassidy cách đây ít nhất một dặm rưỡi, và tôi phải chậm chân lê bước giữa băng và tuyết để không làm trật cả hai mắt cá. Lội bộ cả dặm giữa một trận bão tuyết và bão băng có lẽ không phải sáng kiến khôn ngoan nhất của tôi, nhưng tôi phải ra khỏi nhà trước khi hồn ma của Eamon bóp nghẹt tôi. Tôi phải ra khỏi nhà trước khi hồn ma của Eamon bóp nghẹt tôi, bởi vì tôi sẽ để anh làm thế.

Cassidy mặc đồ ngủ ra mở cửa và mỉm cười với tôi.

“Anh đi bộ đến đây à?” cô hỏi, mắt quan sát con đường trống trải trước nhà.

Tôi giậm bớt tuyết khỏi giày trước khi bước vào bên trong.

“Anh mặc vét cơ à? Trang trọng thật đấy,” cô nói, nhìn xuống quần tôi, đoán xem ẩn dưới chiếc áo khoác mùa đông của tôi là gì.

Tôi cởi bỏ mũ. Tôi không nói gì cả.

“Có chuyện gì vậy?” cô hỏi.

Cô đã pha sôcôla nóng và nướng bánh quy. Cô đã đợi tôi sẵn. Không chỉ mỗi tối nay mà đã một thời gian rồi. Cô đã đợi tôi. Mảng sáng u tối nát tan trong tim tôi vặn xoắn lại khi tôi ngồi xuống và bảo với cô tôi yêu Evangeline và mối quan hệ giữa Evangeline và tôi sẽ tăng tiến, nhưng không chỉ tăng tiến đơn thuần. Evangeline và tôi được gắn kết với nhau bởi một thứ còn mạnh mẽ hoyn cả hai chúng tôi. Tôi không uống sôcôla nóng của Cassidy, tôi không ăn bánh quy của cô. Tôi bảo với cô tôi muốn cô hãy giữ công việc thợ sửa xe đạp tại B’s. Tôi bảo với cô cả ngày hôm nay tôi nốc rượu liên hồi. Tôi bảo với cô mùa đông này khó khăn quá và cô ôm tôi. Cô nói cô yêu tôi nhưng cô hiểu, và tôi không biết liệu có nên tin cô hay không, nhưng cô nói cô sẽ giữ lấy công việc của mình. Cô nói cô biết cái chết của Eamon ảnh hưởng đến tôi nặng nề cỡ nào. Cô nói tôi không cần cảm thấy tội lỗi vì buồn khổ.

Tôi ngạc nhiên trước việc mình chưa bao giờ bị nhầm lẫn giữa nỗi buồn với tình yêu. Không thể nào có đau buồn nếu không có tình yêu, nhưng tình yêu tôi dành cho Evi được bảo vệ cẩn mật, không bị nỗi đau buồn tác động đến. Tôi thật lòng yêu chị. Tình yêu này trong sáng và thuần khiết và rạng ngời đến mức nó làm mắt tôi nhức nhối.

Cassidy đưa tôi một túi bánh quy trộn bơ lạc để mang về. Tôi ăn một chiếc trên đường chậm rãi lạo xạo đạp tuyết. Tôi giẫm chân tháo giày lúc về đến nhà. Tôi mở khóa cửa, và Evi bấy giờ đang mặc đồ ngủ nằm trên ghế bành. Chiếc váy vàng đùn thành một đống trên mặt sàn dưới chân chị.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.