Whisky & Ruy Băng

Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6 - Dalton

❊ ❊ ❊

CAESURA.

Anh trai tôi, Eamon, đã chết, và thế giới vẫn cứ quay đều.

Nhưng không phải thế giới của tôi.

Không phải thế giới của tôi.

Mặc xác phần còn lại của thế giới.

Thế giới của tôi đã ngừng quay.

Không phải tạm nghỉ.

Ngừng quay.

Tôi thấy Evangeline tiểu ra khắp sàn bếp trước khi chân chị sụm xuống. Tôi bước né bãi nước tiểu và bế chị lên. Chị đang lên cơn mê sảng, và lý do duy nhất tôi vẫn còn giữ được tỉnh táo là do chị không thể. Tôi đặt chị xuống sàn phòng tắm và bảo với chị mình sẽ che mắt lại, và tôi làm thế thật. Tôi che mắt vào và lột bỏ cái quần xà cạp ướt của chị ra, cả đồ lót của chị nữa. Tôi chỉ mở mắt ra để vào trong phòng ngủ và vớ lấy một chiếc quần lót sạch cho chị.

Tôi lại nhắm mắt vào khi quay trở lại phòng tắm. Tôi không thấy cái bụng bầu phồng lên trần trụi của chị, nhưng đầu ngón tay tôi quệt vào lớp da trong lúc tôi cố gắng lau chùi cho chị hết mức có thể với một chiếc khăn tắm ướt, kéo quần lót lên cho chị. Tôi bế chị lên và đưa chị lên phòng ngủ trên tầng, đặt chị xuống giường. Chị đang gào khóc. Tôi phải gồng hết sức lực lên thì mới không bịt tai lại và chạy ra ngoài cửa trước, vừa chạy vừa gào la. Tôi gọi cho bố mẹ tôi, tôi gọi cho bố mẹ chị. Tôi gọi cho Merit. Tôi gọi cho Detroit và kể cho anh ta nghe chuyện. Tôi gọi cho Cassidy, kể cho cô nghe chuyện. Tôi gọi cho Frances.

Tôi không nhớ gì hết về những cuộc gọi đó.

Tôi lấy thêm một chiếc khăn tắm nữa từ tủ phòng tắm cùng một bình xịt màu xanh sáng từ bên dưới chạn bếp và dọn bãi nước tiểu của Evi đi. Tôi bỏ chiếc khăn tắm bẩn vào trong thùng đồ. Tôi đã nghỉ lại nhà của Eamon và Evangeline rất nhiều đêm. Tôi biết mọi thứ đặt ở đâu, mọi thứ được cất vào đâu. Thế giới của tôi đã ngừng quay và cuộc đời tôi đã vĩnh viễn thay đổi, nhưng cái thùng đồ bẩn vẫn ở trong góc phòng ngủ của bọn họ. Khăn tắm sạch vẫn nằm ở ngăn dưới cùng của tủ phòng tắm.

Tôi pha cho Evi một ly nước chanh và ngồi cạnh chị trên giường, và cả hai chúng tôi cùng khóc. Evi rú chói cả tai - một âm thanh ma quái tôi trước nay chưa nghe thấy bao giờ. Không bao giờ muốn phải nghe lại lần nữa. Chị gào thét và quật ly nước, khiến nó văng vào bức tường và vỡ tan ra, chỗ nước bắn tóe xuống sàn nhà. Chị gào anh ấy đâu anh ấy đâu anh ấy đi đâu rồi giữa những trận thổn thức như mưa và cứ lặp đi lặp lại mãi như thế cho đến khi mẹ chị, bác Rose, bước vào trong phòng ngủ, cặp mắt đỏ ngầu vì khóc của bác viền màu hồng sáng. Bác Rose đặt tay lên lưng Evi vỗ về và xoa lưng chị. Tiếng khóc của Evi siết lấy tim tôi như một cái mỏ kìm. Nếu không có tiếng khóc than của Evi, chưa biết chừng tôi đã không tin chuyện ấy vừa xảy ra.

“Em mở cửa sổ giúp chị nhé?” Evi nói, vẫn đêm hôm ấy.

Trời đang mưa.

Mấy tấm rèm bắt đầu thấm nước. Gió đang thổi rất mạnh. Không có sấm.

“Chị không biết Eamon đang ở đâu,” chị nói. “Chị không thể tìm thấy anh ấy.”

Tôi ngủ trên sàn nhà chị, dưới chân giường chị. Khi tiếng khóc ngưng, tôi biết chị đã lại thiếp đi. Chị tỉnh dậy giữa lúc đêm hôm khuya khoắt, gào khóc và thở hồng hộc. Bác Rose hôm ấy ngủ trong phòng ngủ màu xanh, và bác bước qua người tôi, thuyết phục Evi uống một viên thuốc dày hình ôvan màu trắng cùng với một ly nước chanh đầy. Bác Rose quay trở về căn phòng ngủ màu xanh. Evi lại thiếp đi.

Merit đến và mang theo đồ ăn. Rau trộn hoa quả, bánh mì kẹp, hai khay mì Ý đút lò để đông lạnh. Cô làm trà hoa cúc pha hoa oải hưong cho Evangeline và mang nó đến cho chị, ngay cả khi Evi không chịu uống. Evi chỉ uống mỗi nước chanh. Evi không chịu rời phòng ngủ. Sau khi chúng tôi đã thu xếp tang lễ cho Eamon xong, Merit dụ chị vào trong bếp với nước chanh nóng và bánh quy hạnh nhân ấm. Trong lúc Evi ở trong bếp, tôi thay ga trên giường chị.

Ba bàn đạp khác nhau trên một chiếc piano, ba trái tim khác nhau đang đập trong ngôi nhà này. Bàn giảm âm, bàn duy trì âm, bàn vang âm. Tôi chơi piano vào buổi sáng và buổi tối. Một cách để cùng nhau bắt đầu và kết thúc một ngày của chúng tôi. Vào những ngày đi làm muộn, tôi chơi bản “Moonlight Sonata” trong lúc Noah ăn ngũ cốc gạo và táo rắc quế. Tôi chơi “Moon River” trong lúc Evi cho Noah bú để thằng bé đi ngủ hằng đêm. Những buổi sáng trắng ánh mặt trời với bài “Clair de Lune”. Những đêm xanh sắc trăng với bài “In A Sentimental Mood”.

Tôi bắt đầu rải cánh hoa xung quanh nhà cho Evangeline. Cánh hoa của Zuzu. Sau khi chị tắm xong và đi ra thì sẽ thấy cánh hoa hồng trên bàn phòng tắm. Tôi thường mua hoa tại cửa hàng tạp hóa, bứt cánh của chúng, quẳng phần thân dài đầy gai vào sau chiếc xe tải của mình.

“Gì thế này?” chị nhẹ nhàng hỏi, khum một tay lại trong khi tay còn lại gạt mấy cánh hoa hồng vào trong.

“Cánh hoa của Zuzu. Để… nhớ rằng chúng ta cần tiếp tục cố gắng,” tôi nói. Cơ chế chống chịu của tôi đang giúp vực dậy tinh thần chị, nhắc nhở chị rằng không được đánh mất quyết tâm sống. Vực tinh thần Evi dậy trở thành quyết tâm sống mới của tôi. Lý lẽ sống của tôi. Điều không ai nói cho ta biết về đau buồn, đó là ta không muốn tìm cách để sống chung với nó - thay vào đó, ta muốn cái phần đau đớn trong người phải chết đi. Sống chung với nó không phải là một lựa chọn - một phần của ta sẽ buộc phải chết. Một phần bên trong tôi đã chết cùng với Penelope, một phần bên trong tôi đã chết tại nhà trọ The Darl Inn sau khi tôi phát hiện ra sự thật về bác Calvin. Tôi biết một phần bên trong tôi sẽ phải chết đi cùng với Eamon. Tôi đích thân giết đi những phần ấy. Thế nên mới cần đến cơn giận. Tôi lướt ào qua giai đoạn hai của quá trình đau buồn và tận dụng nó.

Vào buổi sáng sớm hôm Noah được sinh ra và tôi lần đầu bế thằng bé, tôi bảo với nó Eamon là bố nó và anh yêu nó rất nhiều. Tôi bảo với thằng bé rằng tôi là chú Dalton của nó và tôi sẵn sàng làm bất kỳ điều gì để bảo vệ nó trong suốt phần đời còn lại của mình. Tôi ôm nó và khóc. Tôi xuống cửa hàng quà tặng và mua cho nó một quả bóng bầu dục mềm và mượt. Evi đưa nó về nhà trong chiếc áo phông B’s vàng màu xe buýt đưa đón học sinh tôi đã làm cho nó.

Khi Giáng sinh đến, cả hai chúng tôi đều chìm sâu vào giai đoạn trầm cảm của cơn đau buồn. Những ngày ngắn ngủi, tăm tối, lạnh lẽo đã tước đi sinh khí của chúng tôi. Râu của tôi đã mọc trở lại và tôi lại nuôi dài tóc ra. Evi cũng thế. Tôi bắt đầu có thói quen sử dụng dầu gội đầu dừa của chị khi tắm rửa và ngủ lại nhà chị. Tôi kể với Cassidy chuyện ấy khi cô bước vào trong cửa hiệu và ngửi người tôi, nhận ra cái mùi ấy. Cassidy chỉ còn thêm một lớp nữa là sẽ trở thành thợ sửa xe đạp có chứng chỉ, và tôi đã bảo với cô rằng cô sẽ được thuê. Cái chết của Eamon đã tháo tung một thứ gì đó bên trong tôi và tôi không thể giấu cô được gì nữa. Tôi chọn lọc những gì mình nói với chị Evi theo cái kiểu mà tôi không cần làm với Cassidy, bởi Evi thân cận hơn. Cassidy thì xa cách hơn.

Tôi có thể trải lòng với cô về việc Eamon mất đi quá sớm như thế là bất công đến nhường nào. Khốn kiếp, anh ấy còn trẻ vậy cơ mà, tôi sẽ nói thế và không cảm thấy ngượng ngùng gì khi phải khóc trước mặt cô. Tôi cố hết sức nhường quyền buồn khổ cho Evi khi tôi ở bên chị. Anh là chồng chị, bố của đứa con chị. Gom hết đau buồn, không chừa lại cho chị chút gì thì thật là không công bằng. Nhưng với Cassidy, tôi có thể làm vậy. Tôi nói hẳn với cô là tôi tự hỏi Eamon có biết trước được chuyện này sắp sửa xảy đến với mình nhưng lại giấu chúng tôi không. Cassidy nói cô không tin vào những chuyện như thế, và đó là điểm tôi thích ở cô. Cô không dễ bị sợ. Với cô thì tôi có thể để mình rối lòng hơn, dốc đủ thứ ruột gan ra khắp nơi, xốc lại tinh thần trước khi gặp Evi. **” Hầu hết các đêm, sau khi đóng cửa hiệu, tôi sẽ đến thẳng nhà Evi và quay lại hiệu khi mặt trời mới lên, đi như mộng du vì gần như cả đêm phải thức cùng Noah. Nếu tôi nghe thấy tiếng thằng bé còn Evi thì không, tôi sẽ tỉnh dậy và lặng lẽ đến phòng nó sau khi lấy một chai sữa mẹ ra khỏi tủ lạnh. Tôi sẽ đóng cửa phòng ngủ của Noah lại và cho thằng bé ăn, ru cho nó ngủ lại. Tôi nhớ Eamon đã nói cho tôi nghe tên cái màu của phòng và tôi sẽ không đời nào quên được nó. Nước dưa chua sáng. Hầu hết các đêm, Noah và tôi sẽ nằm ngủ trên cái ghế đong đưa ấy cho đến khi cái cổ cứng đơ đánh thức tôi dậy. Tôi sẽ nhìn vào đôi tai nhà Royce tí hon của thằng bé trong bóng tối. Chúng giống hệt như tôi. Giống hệt như tai của Eamon. Tôi cẩn thận đặt Noah vào trong cũi và quay trở lại giường trong căn phòng ngủ xanh. Tôi luôn ngủ trong phòng ngủ xanh mỗi khi qua đêm ở nhà chị.

Lúc Evi đề nghị tôi chuyển đến sống, tôi cảm thấy như mình cuối cùng cũng có thể thở phào sau bấy lâu nín thở. Hợp đồng thuê nhà của tôi đã hết hạn. Tôi bảo với hàng xóm của mình, bà Margaret, là tôi sẽ chuyển nhà, và cho dù trời khi ấy đang lạnh cóng, tôi vẫn mở cửa sổ phòng khách nguyên cả tuần trước khi dời đi và chơi piano để bà có thể nghe được. Tôi chuyển hết đồ đạc của mình vào trong nhà Evangeline và thấy lo rằng tất cả mọi người chúng tôi quen sẽ nghĩ tôi đang tìm cách choán chỗ của Eamon. Một đêm nọ, lúc qua nhà bố mẹ ăn tối, tôi nêu ra những quan ngại này. Mẹ nấu gà và há cảo. Theo kế hoạch thì Evi và Noah sẽ đến ăn cùng sau khi chị ghé nhà bố mẹ mình.

Gà và há cảo của mẹ là những món khoái khẩu của Eamon. Bà gục đầu xuống cầu nguyện, và khi cầu nguyện xong, bà lấy chiếc khăn vải đặt cạnh cùi chỏ quệt mắt.

“Chẳng bao lâu nữa mẹ sẽ về với Eamon và Penelope và nhóc Thomas,” bà nói. Tôi mở miệng định cãi lại nhưng bà giơ một ngón tay lên với tôi. “Cho dù nó xảy ra tối nay hay hai mươi năm nữa cũng không quan trọng. Con đang chăm sóc gia đình mình, và đó mới là điều quan trọng. Eamon cũng sẽ làm điều tương tự cho con,” bà nói, giọng bà mệt mỏi vì đau buồn.

“Không ai biết trước được chuyện này sẽ xảy ra. Bây giờ tất cả những gì chúng ta có thể làm là cố hết sức sống với nó,” bố nói.

Tôi nhớ y nguyên từng lời họ nói và lưu trữ chúng lại, bởi tôi biết mình sẽ lại lôi chúng ra chiêm nghiệm mỗi khi cảm thấy mệt mỏi như giọng mẹ. Bà đã để mất quá nhiều. Nếu tim bà vẫn còn đập và bà vẫn sống tiếp sau khi chịu nhiều mất mát đến vậy thì tôi cũng có thể làm được như thế. Tôi có thể làm được điều ấy.

Chấp nhận. Nó xảy ra khi nào nhỉ? Có phải là cái ngày tôi cất hộp đồ của Eamon vào trong gara và lấy một cái chăn phủ lên để Evi không phải nhìn thấy khi chị xuống đây tìm đồ trong tủ đá? Có phải là cái ngày tôi cuối cùng cũng đem đôi giày chạy bộ của anh ra khỏi sảnh trước và bỏ nốt chúng vào gara không? Có phải là cái ngày ông khách hàng nọ bước vào trong hiệu xe đạp sau khi đã một lần chuyển đi nơi khác sống rồi lại chuyển về và hỏi anh trai tôi dạo này thế nào, và tôi bảo với ông ta rằng anh trai tôi đã bị giết trong khi đang thi hành nhiệm vụ không? Có phải là cái ngày ấy không nhỉ? Có phải là cái ngày đầu tiên Noah nở nụ cười đầy lợi của mình với tôi, đôi mắt nâu màu xi rô giống bố mình long lanh trong lúc tôi giơ thằng bé lên cao quá đầu rồi lại kéo nó xuống không? Có phải là cái ngày ấy không nhỉ? Có phải là cái ngày tôi buộc Noah vào người và đưa nó ra gara để tôi có thể sửa một chiếc xe đạp mình tìm thấy trong thùng rác ven hè của ai đó không? Có phải là cái ngày ấy không nhỉ? Có phải là cái ngày Frances bảo với tôi nếu tôi định sống chung với Evangeline, nếu tôi định đi chơi trò vợ chồng với Evangeline và tìm cách thế chỗ của Eamon thì cô với tôi coi như chấm dứt hẳn, và tôi bảo với cô rằng, thế thì có vẻ chúng ta chấm dứt hẳn rồi đấy. Có phải là cái ngày ấy không nhỉ? Tôi hỏi bởi vì tôi không biết ngày ấy là hôm nào.

Đời tôi đã từng xuất hiện một vài lần thay đổi âm giai. Những khoảnh khắc tôi biết sẽ vĩnh viễn ảnh hưởng đến toàn bộ phần còn lại. Bác Loretta bảo với tôi Penelope đã mất - thay đổi âm giai vĩnh viễn, sẽ không bao giờ trở về với giai điệu gốc. Phát hiện ra bác Calvin là bố thật của mình. Eamon chết. Eamon, cái giai điệu dang dở sẽ ám tôi chừng nào tôi còn sống. Không bản nhạc nào, không giọng nói nào, không một thứ gì còn mang âm giai như cũ được nữa. Tim tôi, linh hồn tôi, mọi thứ. Chuyển giọng.

Dịch giả: Thành Nguyễn
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.