TÔI VẪN TIẾP TỤC VIẾT THƯ CHO EVI VÀ NOAH trong cuốn sổ tay. Tôi mang nó theo mình trong xe tuần tra, cứ viết và viết. Và nếu Noah nảy ra ý định một ngày nào đó trở thành cảnh sát như bố nó, như ông nội, nó có thể đọc được những suy nghĩ của tôi về chuyện ấy. Rằng điều ấy quan trọng đối với tôi, nhưng không quan trọng đến mức khiến tôi không chịu buông bỏ vì thằng bé. Để tốt cho họ. Tôi tính mình sẽ đưa cuốn sổ cho Evi ngay sau khi cô sinh Noah. Mẹ đã nhắc tôi rằng tôi nên có một món quà dành cho Evi sau khi cô sinh đứa bé. Bảo với tôi rằng bố đã tặng cho bà một chiếc vòng cổ sau khi bà sinh tôi, và tôi tự hỏi không biết ông có tặng gì cho bác Penelope sau khi bác sinh Dalton không.
Tôi biết Dalton và bố đã nói chuyện với nhau. Dalton đã kể cho tôi nghe. Bố cũng đã kể cho tôi nghe. Ba người chúng tôi chưa có cơ hội nào ngồi lại riêng với nhau kể từ cái buổi chiều tại nhà hàng pizza, hôm bố tiết lộ sự thật cho Dalton. Chúng tôi đã ăn tối tại nhà bố mẹ tôi, nhưng mẹ tôi có ở đó. Ba người chúng tôi thực hiện tốt công tác giả vờ như mọi chuyện vẫn ổn. Những thông lệ như Dalton gọi bố là bố đã được hình thành kể từ hồi chúng tôi còn là trẻ con. Đó là sự thật của chúng tôi, từ trước đến nay luôn là sự thật của chúng tôi, sẽ mãi là sự thật của chúng tôi. Một ngày nào đó, tôi sẽ kể cho Noah nghe rằng khi lớn lên, tôi không biết chú Dalton là em cùng cha khác mẹ của mình, nhưng chúng tôi vẫn cứ sống với nhau như anh em. Chúng tôi chọn như thế, chọn cách không để cho chuyện máu mủ làm ảnh hưởng đến mình. Tôi nghĩ đến cái sự thừa thãi của việc chúng tôi trở thành anh em kết nghĩa hồi tám tuổi trong gian nhà trên cây, châm đầu ngón tay với một cây kim tôi ăn cắp từ bộ đồ may vá của mẹ mình. Chúng tôi sinh ra đã là anh em ruột thịt rồi, đã có máu mủ gắn kết chúng tôi. Và [1]. Chúng tôi đã hát câu ấy trong nhà thờ, chúng tôi hé mở cánh cửa con tim và để nó tràn vào.
Tiệc mừng em bé sắp sinh của Evi là tiệc cho cả nam lẫn nữ, thế nên Dalton cũng có mặt, cùng với mấy ông chồng của bạn bè Evi nữa. Bác Rose, mẹ của cô, và mẹ tôi tổ chúc tại nhà bố mẹ Evi. Hội đàn ông ra sân sau đứng cạnh vỉ nướng thịt. Đây là điều chúng tôi cảm thấy mình có thể cáng đáng. Trông chừng chỗ thịt. Brian và tôi có một ngày nghỉ hiếm hoi cùng nhau. Chúng tôi thường làm việc theo các ca cứ trùng vào với nhau, và hiếm có ngày đi làm nào mà tôi không gặp anh ta. Lucy, vợ anh ta, đang ở trong nhà, lôi mấy chiếc bánh nướng mình đã làm ra. Cô là chủ một chuỗi cửa hàng bánh nướng sành điệu ăn nên làm ra có tên là Be Sweet To Yourself và đã từng đoạt giải nhì một chương trình thử thách làm bánh nướng hồi năm ngoái. Đợt trước, Evi từng cho tôi xem một tấm hình mấy chiếc bánh nướng Lucy đã thiết kế cho mình - trên đỉnh mỗi chiếc là một cái ổ sôcôla tí hon cùng với chim sơn ca bên trong. Chúng chính là những gì Evi muốn, và tôi muốn cô có được mọi thứ mình muốn.
Cả hai người mẹ của chúng tôi đều rất thích các bữa ăn tối, tiệc và sự kiện hoành tráng. Họ đã cùng nhau lên kế hoạch cho toàn bộ vụ này, và mẹ của Evi cũng đang giúp mẹ tôi lên thực đơn cho bữa đại tiệc Mùng bốn tháng Bảy mà bố mẹ tôi định sẽ tổ chức. Bố mẹ tôi đã kết hôn được ba mươi tư năm. Tôi nghĩ về bức hình chụp mẹ tôi và bác Penelope mà bà thích nhất, cả hai người bọn họ bấy giờ đều đang mang bầu, sắp sửa sinh con. Tôi nghĩ về việc bố tôi và bác Penelope giữ cái bí mật ấy. Mọi thứ cứ như một câu chuyện trong Kinh Cựu Ước - nó gợi cho tôi nhớ đến Moses. Miriam, chị của ông, đã tìm cách để cho mẹ ông đến chăm sóc ông hồi ông còn là một đứa bé, ngay dưới mũi của Pharaoh. Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài giấu mẹ chuyện ấy, giấu mẹ cho đến khi xuống mồ. Mẹ không đời nào được phép biết. Dalton và tôi đã tự thề như vậy.
Rất nhiều thành viên họ hàng thân quyến của nhà tôi có mặt tại buổi tiệc, và của nhà Evi nữa. Gia đình của Evi nhỏ hơn gia đình tôi. Người nhà tôi phần nhiều rải rác khắp các bang miền Nam, nhưng mẹ đã bảo với tôi từ một tháng trước là bà và mẹ của Evi đã mời sáu mươi lăm người tất cả. Tôi khâm phục cách Evi để cho tất cả những người khác lo liệu hầu hết mọi việc. Bụng bầu của cô giờ đã to khổng lồ, và trông có vẻ không thoải mái vào một số buổi trong ngày. Đôi khi bụng cô lồi hẳn lên và sưng phồng, cứng ngắc ở đôi chỗ, tùy thuộc vào vị trí của bé Noah. Một đêm nọ, tôi về nhà sau ca trực và thấy cô đang ngủ. Tôi leo lên giường nằm cạnh cô. Cô không nhúc nhích gì cả. Lúc tôi đặt tay lên bụng cô, Noah đang quẫy đạp bên trong như một con thú nghịch ngợm tìm cách thoát ra ngoài. Cô vẫn cứ ngủ mê mệt.
Sau khi chơi trò chơi được một vài ván thì tôi nhớ ra mẹ đã bảo với tôi là bà có mời Frances đến buổi tiệc, nhưng Frances không có mặt ở đây.
“Frances có đang ở trong thành phố không?” tôi hỏi Dalton. Chúng tôi bấy giờ đang ngồi trên mấy chiếc ghế kê ngoài bãi cỏ sân sau. Mấy trò đầu có liên quan đến tôi. Người ta phải đoán xem lúc cả Evi lẫn tôi ra đời thì chúng tôi nặng bao nhiêu, và có một trò đố khác về cuộc sống cặp đôi của chúng tôi. Sẽ có thời gian nghỉ giải lao ăn bánh nướng và rồi một trò chơi nữa. Sau đó, Evi sẽ mở quà.
“Không. Và em nghĩ đằng nào thì Cassidy cũng là bạn gái bất đắc dĩ tại chỗ làm của em,” Dalton nói.
“Cô ta giờ chính thức làm việc ở đó rồi à?”
“Ờ thì, cô ấy ở đấy khá thường xuyên. Cô nàng vẫn còn phải học nốt mấy lớp cơ khí và lấy chứng chỉ. Cô ấy sẽ ở California cùng với mẹ và em trai, thăm bà mình cho đến hết mùa hè. Cô ấy sẽ hoàn tất khóa học lúc quay trở lại đây vào mùa thu. Nếu mọi thứ diễn ra theo đúng kế hoạch thì đến tầm đầu năm cô ấy sẽ có chứng chỉ.”
Tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứng chỉ thợ sửa xe đạp cho đến khi Dalton mở cửa hiệu. Tôi chưa bao giờ nghe về bất cứ thứ gì liên quan đến xe đạp cho đến khi có Dalton. Cứ mỗi lần nói chuyện với cậu ta về đề tài ấy là tôi lại học được một thứ mới. Tôi thích nghe cậu ta giải thích các thứ. Nghe thật dễ chịu, quen thuộc. Evi dựa người vào tôi, và tôi vẫn cảm thấy buồn bực về chuyện bố giấu gia đình tôi một bí mật khổng lồ đến thế. Tôi băn khoăn không hiểu có ai khác ngoài bác James biết không. Bác Vivian đã gửi tặng chúng tôi quần áo cho đứa bé và mấy cuốn sách bìa mềm. Bố tôi đã kể cho ai khác nghe chưa? Bác Penelope thì sao? Bí mật ấy đã được giữ kín hơn ba mươi năm. Tôi cưỡng lại hay ít nhất là cố gắng hết sức cưỡng lại thôi thúc cảm thấy thương cho mẹ mình. Bà không phải là một người phụ nữ cần hay muốn được thương hại. Nếu bà mà biết về chuyện này và biết tôi lo cho bà, bà sẽ vả vào mặt tôi, nhẹ nhàng, hay không mấy nhẹ nhàng và bảo tôi đừng có như thế.
Sau khi đã ăn bánh nướng và thêm một số món khác, tôi vào trong bếp cùng với Brian. Cậu ta bảo với tôi rằng cấp trên của chúng tôi dự định sẽ nói chuyện với tôi về khả năng thăng hàm cho cả hai chúng tôi lên thêm một bậc, thành trung úy. Tuần trước, Brian và tôi đã cùng nhau thuyết phục một ông từ bỏ ý định tự sát. Ông ta treo người lơ lửng bên thành cầu và tôi là người đầu tiên đến hiện trường. Với vụ đó và mấy vụ ma túy chúng tôi phải xử lý gần đây, thêm cả chuyện mấy sĩ quan khác nghỉ hưu hay chuyển đi nơi khác sống, cả Brian lẫn tôi đều nhận được rất nhiều lời khen và tiếng tăm tích cực trong sở. Với mấy chuyện kiểu này thì thành phố chúng tôi cứ như một thị trấn nhỏ, và một kênh tin tức địa phương đã làm một phóng sự đặc biệt về tôi, thậm chí còn theo tôi lúc đi tuần và lúc tôi đến mấy trường đại học địa phưong để nói chuyện với các lớp xét xử tư pháp của họ. Sắp tới sẽ có hai vị trí trung úy bỏ trống trong sở của chúng tôi. Tôi đã nghĩ đến khả năng cấp trên sẽ bàn với tôi về chuyện ấy. Cảm giác rất giống [2]. Cứ mỗi lần tôi tưởng mình sắp sửa rời đi đến nơi rồi, sẽ lại có thứ gì đó tìm cách kéo tôi quay trở lại. Nhưng tôi sẽ rời đi. Không ai trong lực lượng biết về kế hoạch bỏ việc khi đứa bé được sinh ra của tôi ngoại trừ Brian.
Tôi chưa hé răng nửa lời về chuyện này với Evi. Chưa kể cho cô nghe về khả năng được thăng chức, chưa kể về kế hoạch bỏ việc của mình. Tôi đã ghi lại những kế hoạch này vào trong sổ tay, được cất an toàn trong tủ đồ cơ quan của tôi. Tôi phải thừa nhận rằng vụ thăng chức này hấp dẫn thật. Tiền nhiều hơn, cấp bậc cao hơn. Ngay từ ngày đầu tiên vào làm, các sĩ quan cảnh sát đã được dạy là hãy sẵn sàng tinh thần được thăng chức, giữ thái độ tích cực, thể hiện kỹ năng lãnh đạo. Tôi cảm thấy tự tin với các tố chất của mình và đã lớn lên cùng với một người bố từng trải qua quá trình leo từng cấp bậc. Bố tôi làm cảnh sát tuần tra suốt nhiều năm liền hồi ông còn trẻ, và dần dần lên đến chức phó cảnh sát trưởng trước khi nghỉ hưu. Ông đã gầy dựng thành công sự nghiệp cho bản thân mình, và hồi trước khi Evi có thai, tôi cũng đã tính sẽ gầy dựng thành công sự nghiệp cho bản thân mình nốt.
Evi không yêu cầu tôi từ bỏ công việc này. Nhưng có khi cô chỉ đơn thuần không nói cho tôi biết nỗi lo sẽ phải nghe cú gõ vô hồn, đơn độc vang lên từ cửa, thấy các sĩ quan mặc đồng phục đứng trên hiên nhà mình, chẳng ai trong số họ là tôi. Hoặc không nói với tôi cô đã nghĩ về chuyện người ta sẽ dùng bức ảnh nào của tôi để đăng kèm câu chuyện về cái chết của tôi trên kênh thời sự. Tôi để cho đầu óc mình nghĩ về chuyện ấy, mặc dù cảnh sát không thường xuyên bị sát hại ở Louisville. Đã mười lăm năm trôi qua kể từ lần cuối cùng một vụ như thế xảy ra. Cái hồi bố tôi còn ở trong lực lượng. Mẹ tôi đã nấu cơm cho bà góa phụ buồn khổ. Tất cả những người vợ khác đều chung tay trông nom con cái của ông sĩ quan tử nạn. Bố tôi qua nhà bác ấy để giúp làm mấy công việc sân vườn. Có khi Evangeline nhớ mình đã từng nghe về vụ ấy trên thời sự và đã viết sẵn trong đầu cáo phó cho tôi rồi, đã nghĩ đến chuyện báo có in kèm chữ viết tắt tên đệm của tôi không, danh sách tất cả những người tôi để lại. Có khi cô đã nghĩ về chuyện ngôi nhà của chúng tôi trở nên trống vắng. Có khi cô đã mường tượng ra cảnh mình mặc đồ đen, ngồi hàng ghế đầu trong tang lễ của tôi. Hệt như bức hình nhiễu sạn về Jacqueline Kennedy và JFK Con nhỏ tí đang đứng chào.
Bất chấp tất cả, cô vẫn không yêu cầu tôi bỏ việc.
Nhưng đằng nào thì tôi cũng sẽ bỏ.
“Tôi sẽ bỏ việc,” tôi nói với Brian. Một lần nữa. Chúng tôi bấy giờ đang đứng bên cạnh bồn rửa. Vợ anh ta vừa mới bước ra khỏi bếp với một khay đầy kẹo đã được quay trong lò vi sóng để đội chị em có thể bỏ chúng vào trong tã lót và chơi trò đoán chúng là cái thứ gì.
“Tôi tin anh. Chỉ muốn hỏi lại cho chắc thôi,” Brian nói.
Anh ta hoàn toàn ủng hộ tôi. Ngay từ ngày đầu tiên tôi đã bắt anh ta đóng vai người hướng dẫn cho mình, bảo với anh ta rằng riêng việc này thì anh ta không có lựa chọn nào khác, và câu ấy khiến cho anh cười phá lên. Brian có một điệu cười rất hay - một tiếng lục khục khó nghe. “Tôi mà bỏ việc thì Lucy sẽ sướng lắm. Nếu anh thấy đó là lựa chọn đúng đắn, thì đó là lựa chọn đúng đắn. Gia đình là ưu tiên số một,” anh ta nói.
Cả hai chúng tôi đều biết rằng để làm được công việc của mình, đôi khi chúng tôi buộc phải quên đi rằng gia đình là ưu tiên số một. Đôi khi chúng tôi bỏ gia đình là ưu tiên số một lại trong phòng tủ đồ, an toàn đằng sau các cánh cửa kim loại đóng im ỉm.
Tôi sẽ nhớ một số khía cạnh của việc làm cảnh sát. Tôi đã làm việc quần quật để đạt được vị trí hiện tại, và có khi một phần trong tôi sẽ luôn tự hỏi mọi chuyện sẽ như thế nào nếu tôi không bỏ việc. Nhưng tôi đã quyết định rồi. Tôi sẽ kể với Evi khi chúng tôi đưa Noah về nhà. Tôi sẽ thưa chuyện với sếp mình sau kỳ nghỉ chăm con. Tôi chỉ cần trụ lại hết tháng sau. Một tháng thôi.
“Anh đã quyết định là mình muốn làm gì khác chưa?” Brian hỏi tôi. Chúng tôi chỉ có một mình trong bếp. Tất cả những người khác đã ra ngoài sân sau. Tôi quay lại thì thấy mẹ đang ở bên ngoài, ôm quanh eo Dalton. Cậu ta hôn lên đỉnh đầu bà bởi vì cậu cao ngồng so với bà. Tôi quay lại với Brian, bất chợt cảm thấy dạt dào tình cảm.
“Ờm. Ừ. Có khi tôi sẽ vào làm tại hiệu xe đạp cùng với Dalton, anh hiểu chứ?” tôi nói, khịt mũi và lấy một cái cốc xuống, đổ đầy nước vào.
“Đừng quên anh rể tôi làm việc cho cái công ty xây dựng ấy. Họ kiếm khá lắm.” Anh ta đã từng nhắc đến chuyện đó một lần rồi. “Mẹ kiếp, anh thậm chí còn có thể đi làm an ninh nữa cơ mà. Bảo vệ được trả tiền cũng khá, nếu anh không ngại bị mấy thằng choai choai khinh vì là bảo vệ.”
Tôi uống nước.
“Cảm ơn nhé,” tôi nói. Giờ tôi đã không còn muốn nói về chuyện ấy nữa. Chúng tôi quay trở ra, quan sát cánh chị em chơi nốt trò mấy thanh kẹo. Sau khi trò đó kết thúc, Evi mở ra đủ mọi thứ quà em bé trên đời. Những người họ hàng không đến dự được của chúng tôi đã gửi quà qua bưu điện đến nhà bố mẹ cô. Frances đã gửi đến mấy bộ áo liền quần từ Austin, và Dalton không biết gì về chuyện đó cả. Người ta rất thích mua đồ cho trẻ con. Noah bé nhỏ của chúng tôi rất được yêu thương, rất được yêu thương, rất được yêu thương.
Đêm hôm ấy, sau buổi tiệc mừng em bé sắp sinh, Evi mệt lử. Chúng tôi lên giường luôn mặc dù còn lâu mới đến giờ đi ngủ. Cô uống trà hoa cúc pha oải hương và tôi thì đã pha một tách trà yerba maté. Cô duỗi dài người, thế rồi co lại như một con mèo. Có một núi quà dành cho đứa bé đang chất đống trong phòng khách của chúng tôi - những túi bóng bẩy, sáng loáng mang màu trứng Phục sinh, khăn giấy màu cầu vồng nhăn nhúm, cùng với mấy dải ruy băng giấy xoắn lại và bung ra.
Evi ngáp, dụi mắt.
“Ngày mai anh giúp em lắp cái cũi nhé?” cô hỏi.
“Nếu em trả công cho anh,” tôi nói, gõ lên miệng mình.
Cô rướn người qua hôn tôi.
“Em còn phải trả tiền mua linh kiện nữa,” tôi nói, lại gõ lên miệng mình.
“Anh đúng là đồ tham lam,” cô nói, hôn tôi thêm lần nữa.
“Chẳng có gì là miễn phí cả. Em biết điều này mà,” tôi nói, rướn sang bên để cảm nhận miệng cô trên miệng mình thêm lần nữa. Và lần nữa.
“Anh nghĩ Dalton có ổn không?” cô hỏi sau khi chúng tôi đã hôn xong.
Tôi hít vào một hơi thật sâu, sau đó thở ra.
“Anh nghĩ cậu chàng sẽ ổn thôi. Hiện giờ cậu ta đang xử lý mọi chuyện theo cách tốt nhất mình có thể,” tôi nói.
Tôi nghe thấy tiếng đèn báo hiệu của cảnh sát ở đằng xa, và nghĩ về cuốn sổ tay ở trong tủ đồ của mình và về việc Evi sẽ ngạc nhiên chừng nào khi tôi đưa nó cho cô.
Trong lúc thiếp đi, tôi không thể ngưng nghĩ về Evi, bố, mẹ, Dalton, Noah, công việc, nghĩ về sự đáng sợ của thế giới và về việc tôi có trọng trách bảo vệ gia đình của mình. Mọi quyết định tôi đưa ra đều là để bảo vệ gia đình mình. Bảo vệ mẹ khỏi sự phản bội của bố, bảo vệ bố khỏi Dalton, bảo vệ Dalton khỏi chính bản thân mình và bóng tối, bảo vệ Noah và Evi khỏi bất cứ thứ gì có thể làm tổn hại đến họ. Hồi còn nhỏ, tôi đã đọc thấy trong một cuốn sách về tên trẻ con rằng Eamon nghĩa là người bảo hộ. Đó chính là tôi. Đó là công việc người ta trả lương cho tôi để làm. Đó chính là vai trò tôi sẽ tiếp tục đảm nhiệm. Người bảo hộ. Người bảo hộ của những con phố này, của cái thành phố này. Người bảo hộ mái ấm của tôi, gia đình bé nhỏ của tôi.
Sáng sớm hôm sau, Dalton và tôi đi chạy. Quá sớm. Tôi đến công viên muộn mất mười phút và phải xin lỗi.
“Chú có nghĩ chúng ta trông giống nhau không?” tôi hỏi cậu ta trong lúc chúng tôi bắt đầu chạy. Chúng tôi thường xuyên chạy trên cùng một con đường dài bốn dặm đâm qua công viên. Giờ đang là tháng Sáu. Thế giới giới đang rộn âm thanh, tươi tốt, bừng nở. Evi sẽ sớm lâm bồn, và cái bụng bầu của cô xuất hiện trong sắc xanh của con đường, trong những cành cây rậm rạp lá. Sáng nay chim hót véo von, và tôi cảm thấy rất dễ chịu. Dalton trông như thể vừa mới vuợt qua một cái nguỡng trong tâm tưởng về bố chúng tôi, như thể cậu ta đã nghĩ ngợi rất kỹ về chuyện ấy. Và bây giờ u? Bây giờ cậu ta đang lâng lâng, chẳng khác nào cũng đang cảm thấy dễ chịu.
“Em không nghĩ vậy… không hẳn. Anh thì sao?” cậu ta hỏi tôi.
Cả hai chúng tôi đều mới chỉ bắt đầu thở dốc. Tôi đã tìm được nhịp của mình và căn tốc độ để đi song song với cậu ta. Con đường này hẹp, chân chúng tôi khua xuống như gõ trống.
“Anh đã nghĩ về chuyện ấy, thử để ý, nhưng không thấy gì cả. Hay có khi chúng ta sẽ giống nhau khi về già nhỉ?” tôi nói.
“Calvin đã ngủ với Penelope cùng tuần ông ngủ với mẹ. Có khi thậm chí còn cùng một ngày. Chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra. Ông nói chuyện ấy chỉ diễn ra đúng một lần, nhưng anh có tin được ông không? Em thì không,” Dalton nói lúc chúng tôi đến được ngọn đồi đầu tiên. Phía bên phải tôi, một gia đình thỏ vội chạy sâu hơn vào trong rừng. Một chú chim ưng rít lên phía trên đầu chúng tôi. Tôi cảm thấy tràn đầy sức sống đến không tưởng, bàn chân nện lên lớp bụi đất, đùi tôi cảm thấy thật tuyệt vời với cơn nhức nhối.
“Anh không nghĩ chuyện ấy quan trọng,” tôi nói.
Dalton dừng lại trên đỉnh đồi và bước ra khỏi con đường. Hai tay chống lên eo.
“Em nghĩ chuyện ấy quan trọng nếu họ có một cuộc tình say đắm suốt nhiều năm liền… có khi ông yêu bà ấy. Có khi bà ấy lúc nào cũng trầm uất như vậy bởi bà ấy yêu ông nhưng họ không thể đến bên nhau,” cậu ta nói, thở hồng hộc. Cậu ta đan mấy ngón tay trên đỉnh đầu.
Tôi dừng lại và đứng cạnh cậu ta.
“Anh hiểu ý chú rồi,” tôi nói. “Chú nói đúng. Nếu đó đúng là chuyện đã xảy ra, thế thì nó quan trọng.”
“Vấn đề là em không nghĩ em muốn biết. Kiểu, em đã biết đủ rồi. Em đã gọi cho Steve Boone, bảo với ông ta là ông ta nói đúng. Em đã tìm thấy bố thật của mình và người đó không phải là ông ta. Em không nói cho ông ta biết người ấy là bác Calvin. Em xin lỗi và ông ta hỏi em xin lỗi để làm gì và em nói là em không biết. Tất cả những gì em biết là bác Calvin là bố em, ông ấy đã nói dối về chuyện đó và giờ em đã biết sự thật. Thế là đủ rồi,” cậu ta nói.
“Tạm thời là đủ?” tôi hỏi. Tôi đẩy. Tôi không xô mạnh.
“Ừ, cho đến khi em diễn giải được hết tất cả mọi chuyện,” cậu ta nói.
Bố đã hỏi Dalton rằng cậu ta có muốn làm xét nghiệm quan hệ huyết thống không và Dalton nói, tại sao lại không. Họ đi làm xét nghiệm. Bố đúng là bố và họ đã có bằng chứng trên giấy tờ, và Dalton ngay lập tức đốt nó đi.
Dalton quay người và trở lại con đường. Tôi bám theo cậu ta. Chúng tôi im lặng suốt quãng thời gian còn lại. Lúc cả hai chạy xong và tôi đang đứng bên cạnh chiếc xe của mình, tôi tặng cậu ta một cái ôm nhớp nháp mồ hôi. Lúc lùi lại, tôi đưa tay lên chạm vào cả hai bên tai cậu.
“Chúng ta có cùng kiểu tai,” tôi nói trong lúc kiểm tra. Hơi nhỏ. Dái tai thu lên.
“Anh có nghĩ đây là kiểu tai của nhà Royce không?” cậu ta nói.
“ừ. Anh cá là Noah cũng sẽ có cặp tai như thế,” tôi mỉm cười nói. Tôi bảo với cậu ta tôi sẽ về nhà để lắp cũi.
“Một tháng nữa, đúng không?” cậu ta hỏi.
Tôi kiểm tra ngày. Đúng thế.
“Ngày dự sinh của cô ấy là đúng một tháng tính từ hôm nay.”
Một tháng nữa tôi mới được ôm Noah và bảo với thằng bé rằng tôi là bố của nó.
Một tháng.
[1] ông trùm Mafia người Ý trong tác phẩm Bố già của Mario Puzo. ↩