Người đang đứng trước mặt Lam Giang là một ông già khoảng sáu mươi tuổi hoặc hơn một chút, ông mặc một bộ com lê màu xám lịch sự, đội mũ phớt và cầm can. Ông xách trên tay một chiếc va li nhỏ loại du lịch có gắn nhãn hiệu nước ngoài. Nhưng có điều đặc biệt nhất đã khiến Lam Giang kinh ngạc là ông khách nọ giống giáo sư Lâm Ninh – bố cô một cách kỳ lạ! Cũng chiều cao ấy, cũng dáng người và khuôn mặt ấy. Thậm chí, cả đôi mắt và khóe miệng của ông cũng giống bố cô, như được đúc ra từ cùng một khuôn! Chỉ có điều khác là ông có nước da trắng trẻo hơn, giọng nói hơi chậm rãi và nghe lơ lớ như một người ngoại quốc nói tiếng Việt.
– Cháu là Lam Giang phải không?
Phút sững sờ qua đi, Lam Giang reo lên như trẻ nhỏ: – Bác!… Bác Hân!…
Ông Hân dang tay ôm Lam Giang vào lòng:
– Bác nhận ra cháu ngay! Cháu giống bố lắm. À, năm nay cháu bao nhiêu tuổi rồi? Hai sáu hả? Trời ơi! Nhanh thật đấy!…
Ông khách nọ chính là ông Nguyễn Hân – anh ruột của giáo sư Lâm Ninh mới từ Pháp trở về Việt Nam. Đây là lần đầu tiên ông Hân về nước, sau một quảng thời gian gần nửa thế kỷ sống tại Pháp.