— Emma, anh muốn nói chuyện với em! - Pierre nài nỉ, nhấp nha nhấp nhổm.
Năm phút trôi qua từ khi anh gặp người đàn bà Mỹ cùng “cái đuôi” của nàng, và anh đã không xen vào được một tiếng. Tên nhà văn giải thích là từ hai mươi năm nay gã xuống ở một mình trong vùng này, sáu tháng mỗi năm, để viết. Cho nên từ đó gã biết rõ từng cơn thủy triều, từng tảng đá, từng loại sò, loại ốc trong vùng.
— Và ông ở làng Arromanches phải không? - Emma tiếp chuyện, bỏ qua câu nói của Pierre.
— Không hẳn như vậy. Có thể nói là tôi chia sẻ thời gian giữa Cotentin và quận 17. Paris không phải là thành phố để ta làm việc. Nhiều cám dỗ quá đi.
Bây giờ thì Pierre nhớ rõ về nhân vật này rồi. Anh không đọc các sách của gã, nhưng Clara thì có đọc. Ít nhất hai cuốn. Vả lại, không đọc đến cuối vì lý do là Granier ưa làm mất tính thiêng liêng của những gì gã đụng tới, kể cả (và đó là lời chê trách chính của nàng) những tình cảm yêu đương. Đối với Clara, Granier có “đầu óc châm chọc chua cay”. Gã không ngần ngại đem ra chế giễu những nhân vật nam chính – và nhất là những nhân vật nữ chính – trong các tiểu thuyết của mình, một khi độc giả bắt đầu yêu mến họ. Gã cũng viết các mục bình luận cho các tạp chí trong đó gã phê phán với giọng điệu cay độc sách và phim của các đồng nghiệp.
Về phần Emma, chắc chắn là nàng không bị ấn tượng bởi tư cách nhà văn của gã, vì nàng đã quên chi tiết này trong lúc giới thiệu. Granier chắc là hoàn toàn vô danh tiểu tốt ở Mỹ. “Lại một ngôi sao ở Saint-Germain-des-Prés không bao giờ bán được một bản sách nào ở New York”, Pierre tự nhủ. Suy nghĩ này khiến anh cảm thấy dễ chịu. Anh lại nài nỉ, tìm cách cố kéo nàng riêng ra.
— Emma, anh phải nói chuyện với em, quan trọng lắm đó.
Nàng nhìn anh, lộ vẻ nghi ngờ trong mắt, và anh cảm thấy hối tiếc là đã mở đầu một cách nhập nhằng như thế.
— Ái! Tôi xin kiếu đây, - Granier mỉa mai.
— Không, xin anh đừng đi. Tôi chắc rằng các lời nói của Pierre thì không có gì riêng tư cả, phải vậy không Pierre?
Anh tự hỏi Emma làm thế để bắt anh trả giá cho sự im lặng hôm trước hay nàng thực sự muốn giữ tên nhà văn ưa tán gái bên cạnh nàng. Anh chọn giả thuyết thứ hai. Anh nhận ra lại là nàng vẫn là nàng như xưa nay. Kênh kiệu, rụt rè một cách giả tạo, và trong thực tế thì khoái trá một cách phi thường ngay khi một tên đàn ông tỏ ra quan tâm đến nàng. Nàng khinh thường Pierre, nàng bao giờ cũng khinh thường anh. Vài phút lầm lạc làm sao có thể thuyết phục anh ngược lại kia chứ?
Như thể cho anh có lý, nàng đặt lên mũi cặp kính râm Ray-Ban to tướng màu đen, kiểu mắt ruồi[1], khiến nàng trông già đi và mang vẻ kiêu căng.
Pierre đáng lẽ bỏ nàng lại đấy, nhưng giờ thì không phải lúc nghe theo lòng tự ái của mình.
— Sự cố tê liệt tin học hôm thứ ba, những tai nạn ở các nhà máy điện, những thảm họa ngày hôm qua, tất cả đều dính líu với nhau, anh bắt đầu. Tình hình nghiêm trọng hơn tất cả những gì mà em có thể hình dung được. Chúng ta đang đối đầu với một con virus tin học, nó…
Granier cười khẩy.
— A! một con virus! Mấy anh chàng tin học chết tiệt! Tôi thừa biết bọn nó mà… Chúng bao giờ cũng nói là tận thế rồi! Cách đây hai mươi năm, khi tôi viết cuốn sách đầu tiên, người ta đã nói đến Đại Số Dách rồi, con virus sắp sửa hủy diệt tất cả. Ngoài ra, các bạn hãy nhớ lại những gì chúng ba hoa kể cho chúng ta nghe về chuyện bước sang năm 2000. Quả bom nổ chậm bị xì hơi! Đồ hạng bét!
Pierre bỏ qua lời châm chọc, tiếp tục vừa nói, vừa nhìn Emma:
— Anh đã tìm hiểu suốt hai mươi bốn giờ qua. Và cùng với một người bạn, bọn anh đã tìm ra. Bọn anh biết cái gì đang âm mưu. Thực sự khủng khiếp đó.
— Nói ra đi! Nói đi! - Emma tỏ vẻ nóng ruột, kéo cặp kính ngược lên trên trán, giống như một phụ nữ Paris trong buổi họp.
Pierre nhận ra đôi mắt nàng mệt mỏi. Chắc là nàng đã không ngủ được nhiều sau khi nghe tin người tình cũ qua đời. Nhưng nàng có can đảm mà, nàng đã làm mọi người lầm vì vẻ bề ngoài hơi yếu đuối của mình.
— Thực ra ta phải quay ngược về nhiều tháng trước đây để tìm ra nguồn gốc của thảm họa, - anh nói tiếp.
— Thế là sao?
— Anh sẽ giải thích cho em những gì anh hiểu.
Anh quay sang Granier.
— Tôi xin lỗi. Sự giải thích thì có nguy cơ hơi bị dài đấy… Mà cũng hơi kỹ thuật nữa.
Anh mong rằng gã khách không mời này sẽ để hai người nói chuyện tay đôi, nhưng Granier lại ngồi xuống trên cát, ung dung một cách giả tạo, và Emma cũng bắt chước ngay tức khắc, lại đưa tay kéo quần jean Pierre để buộc anh ngồi xuống chung. Anh đành tuân theo, cảm thấy mơ hồ là tình huống thế này thật là buồn cười. Ba người du khách tổ chức buổi “sit in”[2] bên bờ nước để nói về thảm họa tin học khủng khiếp xảy ra đến nơi.
— Sáng nay, - Pierre miễn cưỡng nói tiếp, - anh kinh ngạc bởi cái chuyện tê liệt tin học đến nỗi anh quên…
— Anh nên đi thẳng vào vấn đề, - Emma cắt ngang.
Bao giờ cũng là những phản xạ thế này của executive woman.
Dưới cái nhìn ranh mãnh của Granier, Pierre diễn tả trong vài phút, không đắm chìm trong chi tiết, bằng cách nào mà hàng triệu người trên Internet đơn giản vì chỉ muốn nghe James Blunt, Madonna hay Eminem mà đã vô tình tải xuống con virus, và việc này đã biến các máy tính thành “nô lệ” có khả năng làm nổ tung cả hệ thống.
— Nhưng làm sao mà họ “dán” được con virus vào bài hát mà người ta không nhận ra? - Emma hỏi.
Pierre trả lời bằng một câu hỏi khác.
— Em biết mật ký là gì chứ?
Cái từ này gây ra hiệu ứng mong đợi. Granier mất đi vẻ giễu cợt. Emma quấn một lọn tóc quanh ngón trỏ.
— Không, thực đó.
Pierre phủi vài hạt cát trên quần jean và nói tiếp với giọng thông thái:
— Mật ký[3], lấy từ tiếng Hy Lạp steganos có nghĩa là bị che giấu. Trên nguyên tắc, cách thức này thì xưa như trái đất hay gần như vậy. Người Hy Lạp đã dùng nó để phát đi những tin tức bí mật. Họ cạo trọc đầu một tên nô lệ, viết cái tin đó trên hộp sọ nó, cách ly nó một thời gian đủ để cho tóc nó mọc lại, rồi gửi nó đến gặp người nhận tin. Người này chỉ việc cạo đầu tên nô lệ để đọc cái tin đó! Ngày nay, đó là một kỹ thuật cho phép ghi vào bên trong một tệp tin học những chương trình mà đại đa số người sử dụng không thể thấy được.
— Psss…
Granier huýt gió, cắt lời Pierre. Không ai đoán được gã tỏ ý khâm phục, mỉa mai hay đơn giản chỉ muốn nhắc là gã vẫn có mặt ở đây. Emma làm lơ gã và kêu lên:
— Nhưng có liên hệ gì với bài hát?
— Chính xác là giống nhau đó: các tin tặc đã giấu bên trong hai hay ba bài hát thịnh hành nhất trong mỗi nước, cái chương trình đã được mật ký trước, biến những PC thành máy tính ma quỉ.
— Làm sao anh khám phá ra chuyện này?
— Anh có trong máy tính của mình một phần mềm mật ký, nhỏ thôi, gọi là Invisible Secrets[4], món quà của tên bạn, một cao thủ trong giới chuyên viên lập trình. Hắn hiện nay làm giáo viên dạy Toán trong một trường trung học phổ thông ở Grenoble. Anh mở hai tệp bài hát của James Blunt, một cái do một tên bạn gửi cho, một cái thì anh tải xuống trước đó từ một trang mạng. Và anh so sánh hai cái đó. Ở bề mặt thì chúng hoàn toàn giống hệt nhau; nhưng bên dưới, cái đầu thì bình thường trong khi cái thứ hai thì chứa những vạch mã số bổ sung.
Pierre nghỉ một chút. Emma nhìn anh không rời mắt.
— Đó chính là con virus danh tiếng, cái chương trình đã phát động mọi thứ đó.
— My God! - Emma than trời. - Những đứa tin tặc làm được chuyện này thì không phải loại hạng nhì đâu!
— Đúng vậy. Cuộc tấn công đã được sửa soạn ít nhất từ sáu tháng trước. Em còn nhớ những trại huấn luyện của Al Qaїda[5] không? Anh chắc là chúng cũng làm như vậy trong lãnh vực tin học: chúng đào tạo những tên trẻ tuổi cuồng tín. Bọn tin tặc này chọn lựa những ca khúc được ái mộ cuồng nhiệt đương thời và cài đặt vào đó cái chương trình đã mã hóa của chúng; rồi chúng làm thế nào để những bản nhiễm virus của các ca khúc đó nổi lên đứng đầu danh sách trên các trang mạng lớn chuyên về trao đổi âm nhạc như eMule, Kazaa, vv… Tiếp theo đó, chúng chỉ khoanh tay nhìn đám cư dân mạng tải những bản nhiễm đó xuống hàng loạt. Thế là mầm bệnh tự nó phát tán khắp nơi.
Emma chăm chú nghe Pierre nói và có vẻ quên bẵng Granier. Nàng cũng để ý, tất nhiên rồi, đến cái nhìn scanning[6] nằn nì từ cặp mắt hắn trên bộ ngực nàng, nhưng có lẽ nàng cũng ưa thích cái kiểu tán tỉnh “mộc” này. Xét cho cùng, Pierre nghĩ, nàng đã ba mươi tám tuổi rồi. Sự ngưỡng mộ kiểu này sắp sửa trở nên hiếm hoi hơn.
Anh để ý thêm một lần nữa đến các quầng thâm dưới đôi mắt và vẻ mặt mệt mỏi của nàng: cái chết của Barett đã làm nàng đau khổ, dù rằng nàng đóng vai khoác lác trước mặt mọi người.
Như thể cảm thấy những cảm xúc trái ngược nơi hai người đàn ông bên cạnh, nàng đứng dậy và đề nghị họ cùng đi ăn sáng với mình ở tiệm “La Marine” nằm tại bến cảng. Họ rời bãi biển, người này bước sau người kia theo hàng dọc.
— Anh nói tiếp chứ? - Nàng nói với Pierre nhưng không quay người lại về phía anh.
— Anh tin chắc là những tên tin tặc cũng đã làm phishing để phụ trợ thêm, Pierre trả lời phía sau lưng nàng. Nghĩa là chúng tạo ra một trang mạng giả mang danh Controlware và chúng đề nghị các xí nghiệp tải xuống các phiên bản cập nhật hóa các chương trình của Controlware do chúng làm ra. Vì tin rằng mình ở trên trang mạng chính thức của Controlware, một vài xí nghiệp trong số đó chắc đã khinh suất rơi vào cái bẫy do chúng giăng ra. Và tất nhiên là tải xuống con virus. Cái mánh này thì chạy ngon lắm rồi và…
— Chờ đã, Pierre!
Lần này thì Emma quay người lại về phía ông bạn đồng nghiệp cũ. Áo thun quàng trên vai, mảnh vải khoác ơ hờ quanh hông, mái tóc rối, nàng hiện ra với anh như thể anh chưa hề cảm nhận nàng, ít ra là giữa ban ngày. Dễ bị tổn thương. Gây xúc động. Đáng thèm muốn biết bao.
— Tất cả mấy thứ này có vẻ dàn dựng quá tốt. Anh cắt nghĩa làm sao chuyện toàn bộ Internet, chết đứng hoàn toàn ngày hôm kia đó, rồi chạy lại nhanh không kém và nhất là không có thiệt hại gì? Chẳng lẽ bọn tin tặc tung ra cuộc tấn công chỉ để phô trương sức mạnh của chúng hay sao? Thời xưa thì người ta mới làm thế, cái thời mà anh hí hoáy sửa chữa, chắp vá với đám bạn tin tặc của anh! Bây giờ, hành động tin tặc là một trọng tội hình sự. Cho nên phải có mục đích. Mục đích nào, anh có biết không?
Pierre thật tình chẳng thấy hoan hỉ chút nào khi Granier biết ra anh đã từng là một tin tặc ngày xưa, nhưng câu hỏi thì thích đáng. Emma không mất đi đầu óc nhanh nhẹn chút nào. Hồi còn làm ở Supra Data, nàng thường khéo léo cắt ngang lời trình bày của những nhà cung cấp hay ngay cả của các đồng nghiệp bằng cách đưa vào trong câu chuyện một câu hỏi gây lúng túng, loại câu hỏi làm nổi bật lên cái khiếm khuyết trong lập luận của diễn giả. Pierre cũng tin chắc là nàng lấy làm vui thú trong việc gieo rắc sự rối loạn tinh thần nơi những người đối thoại với mình, nhất là cánh đàn ông. Ngoại trừ lần này anh có câu trả lời cho câu hỏi của nàng.
“Tiêu rồi nhé”, anh nghĩ thầm.
Nhưng anh vẫn giữ giọng nghiêm chỉnh cho phép anh chế ngự cuộc nói chuyện. Tốt hơn là để cho Granier có ít cơ hội nhất, trong chừng mực có thể, để gã khỏi nổi bật với những lời chế giễu cay độc.
— Emma, em hiểu ra rồi đó! Em chỉ đúng ngay quy mô của thảm họa.
Tầng thứ hai của tên lửa đó. Và cái này thì sẽ gây họa hơn rất nhiều.
❀ ❀ ❀
[1] Style mouche, kiểu mắt kính tròn, to, che gần như hết một phần ba khuôn mặt, hơi lồi ra giống như mắt con ruồi. Ray- Ban là hàng hiệu của Anh.
[2] Tiếng Anh, chỉ sự phản đối thể hiện bằng biểu tình ngồi, thường là tại một nơi công cộng.
[3] Từ tiếng Pháp là stéganographie.
[4] Các bí mật vô hình.
[5] Al-QaÏda (có nghĩa là “Căn cứ”), một tổ chức khủng bố Hồi giáo toàn cầu do Osama Bin Laden thành lập năm 1988 ở Afghanistan để chống lại các chính quyền các nước Hồi giáo bị đánh giá là “không Hồi giáo” và Phương Tây. Bị quy trách nhiệm trong cuộc tấn công vào Tháp Đôi ở New York ngày 11 tháng 9 năm 2001.
[6] Tiếng Anh, ở đây có nghĩa mỉa mai là nhìn chằm chằm, soi mói như máy nội soi cắt lớp.