Granier bước vào đầu tiên trong nhà hàng-quán rượu và đi chào bà chủ cùng đám bồi bàn đang tập họp ở cuối phòng. La Marine, nơi ăn ngon nhất Arromanches, thì quá quen thuộc với hắn. Hắn chuyển tên các món mà Emma và Pierre gọi rồi nói đổng:
— Như thường lệ cho tôi, Léonie!
Bà chủ đi vài bước về phía quầy rượu dài bằng gỗ sồi, và trả lời:
— Jean-Philippe, chuyện này thì anh đòi hỏi hơi quá đấy nhé. Hôm qua nhà hàng đâu được tiếp tế. Tôi chẳng còn bơ nữa. Rồi cúp điện cả giờ rồi, không biết khi nào mới có lại. Mấy tủ đông lạnh phải chạy bằng máy phát điện riêng, nhưng tôi không biết nó còn chạy được bao lâu. Tôi còn bánh mì, nướng cho anh một ít. Anh ăn với mứt quả lý chua. Nhưng là đồ đông lạnh…
— Bánh mì đông lạnh cũng được thôi! - Granier vừa nói gắng gượng, vừa ngồi xuống bên cạnh Emma. - Không nên khó tính quá khi ngày tận thế đang đến gần…
Lần này thì Emma không mỉm cười trước câu nói mỉa mai của hắn. Và nàng không chờ thức ăn mang đến để chất vấn Pierre.
— Hồi nãy anh nói là mọi sự đều dính chùm với nhau, Internet tê liệt, rồi những tai nạn ở các nhà máy điện. Chính xác thì anh muốn nói cái gì?
— Mục đích bọn tin tặc không phải là phá hoại Internet mà tìm cách điều khiển những máy tính chiến lược trên khắp thế giới. Cuộc tấn công ngày thứ ba, ngay cả khi nó tạo ra sự rối loạn toàn cầu, chỉ là một sự đánh lạc mục tiêu.
— Đánh lạc mục tiêu?
Emma và Jean-Philippe phản ứng cùng lúc, nhưng hắn cười gượng khi nói. Pierre trả lời, mắt chỉ nhìn người đàn bà trẻ thôi:
— Rất đơn giản để hiểu, chẳng may thế đấy! Em còn nhớ cái backdoor[1] của Shadows[2] là gì chứ?
— Backdoor? Cánh cửa bí mật? Nếu em còn nhớ rõ thì đó là một loại lỗ hổng mà người ta đổ tội cho Dan đã cài vào trong hệ điều hành của anh ấy, thể theo lời yêu cầu của CIA[3]…
— Ý đồ là để CIA có thể thâm nhập, bằng backdoor của Shadows, vào bất cứ máy tính nào trên thế giới để lục lọi mà không cần người chủ máy tính cho phép.
— Một huyễn tưởng tập thể của các tay chuyên viên tin học, tất cả mấy thứ này, phải thế không?
— Anh cũng đã tin thế. Than ôi, không phải thế đâu! Emma này, cái backdoor, nó có thật đấy. Bọn tin tặc đã tìm ra nó.
— Pfft.
Jean-Philippe Granier lại huýt gió, như thể vỡ mộng lần này. Emma nuốt nước bọt, nhăn mặt.
— Ông không tin à? - Pierre nói tiếp. - Tôi cũng không tin, cho tới đêm hôm qua. Nhưng bây giờ chúng tôi có bằng chứng là bọn tin tặc đã tìm được cửa vào phần mềm Shadows. Và từ nay về sau, chúng có các phương tiện để thâm nhập vào tất cả các máy tính trên thế giới được trang bị hệ thống này. Có nghĩa là, đại để khoảng 97% số lượng máy tính hiện có… Emma hiểu chứ, tất cả chúng ta đều bị lú lẫn bởi sự việc các máy chủ bị tê liệt do con virus gây ra! Nhưng đó chỉ là màn khói che mắt thôi! Con virus được dùng trước tiên là để khởi động cho các backdoors mở ra!
— Pierre, chờ chút, chậm lại nào! Có phải anh đang giải thích cho em là các tên tin tặc có những phương tiện để thâm nhập vào mọi máy tính hoạt động với phần mềm Shadows? Nhưng nếu em còn nhớ rõ thì Dan bảo với em là có ba mươi triệu hàng mật mã trong Shadows. Dĩ nhiên, các hàng này thì đầy lỗ hổng nhưng hàng trăm chuyên viên sửa chữa làm việc tận lực hàng ngày để bịt kín chúng ngay khi chúng xuất hiện mà! Em sẵn sàng tin là các tin tặc đã dò ra một cánh cửa bí mật, nhưng nếu đúng là trường hợp này thì người ta đã đóng nó lại trong vòng hai ngày rồi!
— Không phải cửa đó đâu. Chúng đã mở ra cái cửa duy nhất mà không ai có thể đóng lại, ngoại trừ chính Barett ra, chắc thế. Nhưng Barett đã…
Pierre ngưng bặt. Người đàn bà trẻ tái mặt. Nàng với tay lấy túi xách và như thể để tìm một lối thoát cho nỗi hoang mang trong đầu, lại lấy chiếc áo len màu be ra quàng quanh vai. Khi họ đi vào nhà hàng, nàng chỉ xỏ vào chiếc áo cánh phủ lên bộ áo tắm hai mảnh và Granier tỏ ra tiếc rẻ khi nhìn hai vú nàng biến mất dưới lớp áo. Pierre thì thấy Emma còn gợi tình khi có áo quần trên người hơn là khi chỉ mặc áo tắm.
— Tôi chẳng biết quái gì về tin học, - Granier lên tiếng, - nhưng mọi thứ đó có vẻ cường điệu đối với tôi; những tay tin học đã vào được các máy tính nhờ vào cái nhẫn vàng[4] danh tiếng của ông…
— Backdoor, - Pierre sửa sai.
Gã tìm ánh mắt của Emma; nàng cũng cố nhịn cười.
— Bèque-door, yeah! - Granier tỏ vẻ nhạo báng bằng cách bắt chước giọng các nhân vật chính trong các phim truyền hình nhiều tập của Mỹ. - Nhưng các chuyên viên Mỹ biết nó chứ không à? Họ sắp tìm ra giải pháp, nếu họ còn chưa xong! Chuyện đó cũng không trở thành một tin ngắn vào giờ chót trong bản tin vào lúc 20 giờ của Dan nữa là!
Pierre tự hỏi không biết gã có cố tình tỏ ra không hiểu không.
— Jean-Philippe, anh không có máy tính phải không?
— Làm sao anh đoán được vậy? Cũng chẳng có TV.
Lúc nào cũng tỏ vẻ chế giễu, khó chịu với cha nội này thật.
— Ông viết tiểu thuyết bằng cách nào? - Emma hỏi.
— Bằng bút máy. Các vị không lẽ tin là Tolstoї có thể viết Chiến tranh và Hòa bình bằng phần mềm Word được à? Và Nabokov[5] có thể gõ Lolita trên một trong những máy tính màu lam ngọc của các vị được sao?
Tolstoї, Nabokov. Và tại sao không Mozart hay Chagall luôn thể? Pierre muốn tiếp tục cuộc thảo luận chỉ riêng với Emma hơn. Nhưng nàng có vẻ bao dung một cách lạ lùng trước các tư thế bất thường của tên bình luận thời sự này.
— Vậy ông không thấy là bản tin lúc 20 giờ thì đầy ắp chuyện này sao?
Pierre đáp trả. Các nhà máy điện nổ tung ở Gardance hay ở Pensylvania, máy bay thì không cất cánh được nữa, điện thì bị cúp, vậy mà ông không hiểu sao? Chính là bọn tin tặc đã điều khiển từ xa mọi thứ này đó, chúng ngồi thoải mái trong ghế bành, đằng sau mấy cái mi-crô kết nối với Internet đó!
Granier giả vờ vỗ tay hoan nghênh.
— A, đời ta sẽ ra sao nếu không có mấy nhà tin học! Sức tưởng tượng của ông mạnh mẽ thật! Ta nên bày ra một “reality-show”[6] với những người như ông. Người ta để các ông trên một đảo vắng với những máy tính chứa đầy virus và với các cô gái Tahiti ngực bự. Rồi xem ai sụp tiệm trước nào.
Pierre tức phát điên, sẵn sàng ném cả ly Coca của mình vào chiếc áo sơ mi hiệu Hugo Boss của Granier, nhưng Emma làm anh nguôi ngoai.
— Pierre này, những tai nạn này cũng có thể do một loạt tình cờ nối tiếp nhau! Những vận đen là có thực mà!
— Anh cũng đã tin thế. Trước đây.
— Anh có thể nói rõ ràng cho em những kẻ đã mở được backdoor của Dan, chúng có thể làm gì nào? Em muốn nói, về phương diện kỹ thuật đó.
Emma, khi phát âm những từ cuối, đã dùng lại cái giọng sai khiến cộc lốc. Pierre cảm thấy gần như nhẹ cả người. Ít ra cái giọng đó cho phép tiếp tục cuộc trao đổi nghiêm chỉnh.
— Tất cả, Emma à! Chúng có thể làm TẤT CẢ. Chúng có thể xâm nhập vào trong hàng triệu trang mạng trên thế giới và dẫn dắt từ xa các máy tính, giống y chang như thể chúng ở vị trí của những người quản lý trang mạng. Chúng chỉ phải lo việc chọn lựa mục tiêu thôi! Thay đổi tên họ, giờ giấc, liều lượng, phát động các cách thức báo động, còn gì nữa thì anh làm sao biết được… Và khi công ty của Dan nhận ra chuyện này thì đã quá trễ. Chó sói đã ở trong chuồng cừu rồi.
— My God! - Emma kêu lên.
Nàng bây giờ hình dung ra trong đầu quy mô rộng lớn của các hậu quả. Từ lúc mà chúng có thể vào được trong các hệ thống tin học của từng xí nghiệp hay từng cơ quan, các tên tin tặc trở thành ông chủ thế giới. Chúng có thể làm sụp đổ tùy thích các công ty kỹ nghệ lớn có tên trên danh sách của chỉ số Dow Jones thuộc Sàn chứng khoán New York. Đình trệ sự sản xuất dầu lửa chỗ này, gây ra các vụ tai nạn hàng không chỗ kia… và tại sao không, làm nổ tung một lò phản ứng hạt nhân hay điều khiển các tên lửa của nước Anh bay xuống thành phố Las Vegas của Mỹ. Chúng thao túng cả hành tinh. Chúng có khả năng sắp đặt bóng tối, ánh sáng, hỗn loạn hay trật tự trên hành tinh. Áp đặt trật tự của chúng. Một quyền lực mà trước chúng không ai nắm được trong tay.
Emma cố gạt bỏ một lần cuối cùng cái nhìn về viễn tượng chóng mặt này.
— Người ta có xem xét kỹ lưỡng diễn biến của các tai nạn này không? Có phải lúc nào cũng có nguồn gốc tin học sao? - Nàng hỏi, tuy thấy mình cũng chẳng tin gì là sẽ có một câu trả lời phủ nhận.
— Sự cố mỗi khi xảy ra là bắt nguồn từ hệ thống điều khiển tồi tệ do máy tính thực hiện.
— Các nhóm khủng bố rất có thể đã đưa bọn đồng lõa vào bên trong các nhà máy và đám này đã khởi động bằng tay các hệ thống điều khiển, nàng nhấn mạnh dù không tin mấy.
Pierre xóa đi những nghi hoặc cuối cùng của nàng.
— Em biết đấy, nhiều sự cố xảy ra cùng giờ…
— Các vụ mưu hại ở Luân Đôn năm 2005 cũng vậy…
— Đúng, nhưng ở đây, các cuộc tấn công đều được phát động từ xa.
— Làm sao mà anh chắc chắn được về chuyện này như thế?
Đó là cơn ác mộng. Emma từ chối hình dung ra lưỡi gươm của Damocles[7] to tổ bố treo trên đầu họ từ rày về sau.
— Emma, anh đã thấy tập tin bị rỗ đậu mùa đó. Anh đã thấy nó, được giấu kín trong các tệp nhạc của chính anh, - Pierre nhấn mạnh. - Anh chắc chắn rằng nó cũng có mặt trong các tập tin của em.
Granier im mồm từ khi Pierre gay gắt với gã, đột ngột lên tiếng với bộ mặt cuối cùng cũng tỏ ra bối rối thấy rõ.
— Nhưng ai đã lên tiếng nhận trách nhiệm về những vụ mưu hại này? Đã có thông báo chưa nào? Ông có chắc là không phải chính lãnh đạo hãng Controlware đã chỉ đạo cuộc tấn công, mục đích là lợi dụng nó để mà sau đó bán phiên bản mới của phần mềm của họ không?
Vì chung đụng quá nhiều với đám nhà báo, gã đã có được những phản xạ của họ. Pierre im miệng một lát.
— Trong chừng mực mà tôi biết, - anh trả lời, - thì không có ai lên tiếng nhận trách nhiệm cả. Chỉ có vài tin nhắn ngông nghênh hay không thể nào kiểm chứng được trên các trang mạng Internet. Nhưng chẳng có gì đáng tin cả.
Về phần cái giả thuyết mà Granier lanh lẹ tung ra – là Puttman tự mình đốt ngòi lửa – thì dứt khoát không thể có thực được.
— Và cũng chẳng có tin tức nào, chẳng có giải thích nào trên các hệ thống truyền hình lớn sao? - Tên nhà văn hỏi tiếp.
— Chẳng có gì cả. Nhưng, như ông đã nói hồi nãy, đài truyền hình…
— Tôi thấy khó tin thật. Nếu ông đã có thể hiểu…
Pierre nhếch mép mỉm cười chút xíu.
— Đúng, nếu ông muốn nói rằng tôi chắc chắn không phải là người duy nhất! Ông có lý đó, tin tức sắp sửa được đưa ra bất cứ lúc nào từ bây giờ. Chắc chỉ tính bằng giờ thôi. Nhưng ông hình dung ra quả bom chứ? Thú nhận là những tên vô danh xa lạ, từ rày về sau, đủ sức thâm nhập nhà máy điện, nhà máy nguyên tử hay đài kiểm soát không lưu, dễ dàng như thể đi vào chỗ không người! Có chủ tịch nước nào dám đưa ra thông tin này hay ngay cả xác nhận nó? Trong vòng một phút sau đó, các sàn chứng khoán sẽ sụp đổ ngay!
Hai con ong bò vẽ đến đậu trên các miếng bánh trét mứt ăn bỏ dở. Chẳng ai buồn đuổi chúng.
— Thế nhưng, chắc là có thể làm cái gì chứ! Ví dụ như ai đó đủ sức tìm ra cái máy tính mà từ đó bọn tin tặc phát lệnh của chúng ra ngoài, đúng không nào?
Đó là lần thứ hai Granier đưa ra nhận xét đầy lương tri. Rủi thay, bọn tin tặc tất nhiên là đã sử dụng nhiều mạng. Jakarta, Hong Kong, Bucarest… đâu cũng được mà! Chỉ cần biết cái mật mã truy cập để mở ra backdoor.
Không có chọn lựa nào cả. Phương tiện duy nhất để ngăn chặn thảm họa được lập trình này là tìm ra chìa khóa bí mật của Barett. Nếu ông trùm tin học đã tạo ra một cánh cửa bí mật để mở lối vào phần mềm của chính mình, thì tất nhiên ông ta cũng tạo ra chìa khóa để đóng nó lại. Chìa khóa đó nằm ở đâu? Ông vua phần mềm này là người có tinh thần trách nhiệm, chắc chắn ông đã tiên liệu là cái chết có thể xảy ra với ông và đã gửi gắm bí mật của mình cho một người thân cận. Ai? Người cộng tác trung thành nhất ở Controlware? Một trong những người tham gia đầu tiên vào việc thành lập công ty? Amelia? Nếu một trong những người này biết cái gì đó thì đáng lẽ phương thức giải độc đã được gửi vào trong mạng rồi. Trừ phi… trừ phi người nắm thông tin này còn chưa biết cái cơ chế đã phát động thảm họa này. Đó là trường hợp của Emma cách đây vài phút thôi. Nàng là một người trên thế gian này, ngoại trừ Amelia, hiểu biết một cách sâu sắc nhất con người ông trùm tin học. Thế mà nàng lại có vẻ hầu như không biết gì về cái backdoor này.
Thấy cái nhìn của Pierre về phía mình, người đàn bà Mỹ đoán được câu hỏi mà anh sắp sửa đặt ra với nàng.
— Không, Dan không bao giờ nói với tôi về cái backdoor đó.
— Vậy thì anh sẽ không hỏi em có biết cái chìa khóa nằm ở đâu không, tức là cái chương trình mở nó ra và đóng nó lại.
— Nếu biết thì em hẳn đã nói ra với anh ngay lập tức.
— Đó là điều vừa rồi anh muốn biết. Vì chuyện này mà anh đã đi tìm em.
Emma liếc nhìn anh, và anh cảm thấy khó mà diễn giải cái nhìn của nàng. Anh tin là mình thấy trong đó một nỗi buồn, có lẽ là một sự kêu cứu, mãnh liệt và thầm lặng. Một cái gì đó tự bên trong nàng, một lần nữa, bộc lộ ra dưới lớp vỏ tự vệ. Pierre thấy hối tiếc đã làm nàng chia sẻ gánh nặng mà nàng không thể làm nhẹ đi này. Anh suýt chút nữa đề nghị nàng tiếp tục việc tìm kiếm với anh khi một cử chỉ của Granier ngăn anh lại. Tên nhà văn vừa đặt bàn tay mình lên cẳng tay của Emma vừa nói chuyện với nàng. Và nàng cứ để gã làm thế.
Pierre đứng dậy, đẩy ghế của mình vào dưới bàn và rút ra từ túi một tờ bạc 10 euro.
— Đừng làm thế, tôi có tài khoản ở đây mà, - Granier ung dung nói.
Pierre không dùng dằng. Anh cảm ơn chiếu lệ và bước về phía cửa ra vào. Anh đi về hướng Overlord, đưa mắt nhìn đồng hồ: 9 giờ 30. Các nhóm kỹ thuật của anh chắc đã thực hiện, trong khi anh vắng mặt, những sự kiểm tra cuối cùng cho phiên họp toàn thể vào lúc 10 giờ 30. Vả lại, giờ thì anh nhớ ra, chính Emma lát nữa sẽ tường trình trước tập thể đông đảo các business women. Hay những người còn ở lại.
Vừa bước ra cửa, anh cảm thấy một làn gió nhẹ đến từ biển vuốt ve mái tóc mình. Mặt trời còn e ấp sau mây, nhưng ngày mới này sẽ còn đẹp lắm.
Chỉ mới đi vài bước trên khu vực đậu xe của La Marine là anh quay đầu lại, như thể theo phản xạ, về phía nhà hàng. Cái mà anh thấy xuyên qua cửa lớn bằng kính đã làm anh tiêu tan ý chí.
Đến lượt mình, Emma đang chào từ biệt Granier. Và tên nhà văn đứng lên cùng lúc với nàng, vừa mới hôn nàng trên miệng. Anh thề đã thấy như thế.
❀ ❀ ❀
[1] Tiếng Anh trong nguyên tác, có nghĩa đen là cửa ở phía sau nhà, nghĩa bóng là cửa hậu (không minh bạch, không hợp pháp). Ở đây có nghĩa cửa giấu kín, bí mật không ai biết.
[2] Là tên của một phần mềm, có nghĩa đen là “bóng tối”, còn có nghĩa là người bí mật theo dõi ai đó…
[3] Viết tắt của Central Intelligence Agency (Cục Trung ương Tình báo) của nước Mỹ.
[4] Nguyên văn: bague d’or, phát âm hơi giông giống tiếng Anh backdoor.
[5] Vladimir Nabokov (1899-1977), nhà văn Mỹ gốc Nga. “Lolita”, xuất bản năm 1955, là một danh tác của ông, bị cấm đoán ở Mỹ một thời gian.
[6] Chương trình truyền hình thực tế, kiểu “người thật, việc thật”.
[7] Damocles (thế kỷ thứ 4 trước Công nguyên) là người thân tình của tên bạo chúa thành Syracuse (ở đảo Sicile, nay thuộc nước Ý) tên là Denys l’Ancien. Trong một bữa tiệc lớn, Denys cho treo bằng lông bờm ngựa một lưỡi gươm nặng ngay trên đầu Damocles để cho Damocles hiểu rằng hạnh phúc của các vua chúa thì mỏng manh biết bao.