Bà Tuấn và mọi người cứ loay hoay mãi và dán mắt vào những hành khách đi ra, tay bà hơi run khi hình dung ra gương mặt của con mình. Cuối cùng thì ông Tuấn và Hân cũng xuất hiện. Bà Tuấn xúc động lặng người nhìn theo từng bước đi đầy tự tin của con mình. Tự nhiên bà bật khóc. Hiểu Hân nhận ra mẹ ngay, cô đeo cặp kính đen, Hân như nổi bật trong những hành khách đi ra, ai cũng phải ngoái nhìn khi thấy cô. Bà Tuấn vui mừng khi con bà đã thật sự từ giã tháng ngày đen tối. Bà ôm chầm lấy Hân:
- Không được khóc. Mắt con chưa khoẻ đâu.
Hân xúc động nhìn lướt qua từng gương mặt thân yêu, đã hơn năm năm rồi cô không được nhìn thấy họ. Hiểu Hân cũng xúc động, cô ôm choàng lấy em:
- Chúc mừng em!
Uyên thì cứ chí choé, chỉ có Bình là tự giờ vẫn đứng yên, nụ cười hiền vẫn nở trên môi. Hân quay qua anh:
- Anh khoẻ không?
Bình gật đầu rồi trao cho cô bó hoa, Hân khẽ cười:
- Cảm ơn anh.
Mọi người lần lượt ra xe về nhà. Hân mong đến nhà thật nhanh, không hiểu sao Hân cứ nôn nao muốn lên phòng mình. Cô đi từng bước chậm rãi về phòng. Đứng ở giữa căn phòng của mình, Hân xúc động lặng người khi nhìn qua từng thứ. Cô nhớ lại hình ảnh mình trước đây, lúc đó cô vẫn còn mò mẫm trong bóng tối. Hân đưa tay ôm con gấu vào lòng, bỗng cô nhắm mắt tìm lại cảm giác quen thuộc:
- Khùng hả Hân, con đang làm gì vậy?
Hiểu Hân mở choàng mắt nhìn mẹ:
- Con muốn thử xem giác quan của mình như thế nào?
Bà Tuấn tát yêu cô:
- Nói nhảm! Mẹ cấm tuyệt đối nghe không? Bỏ những cử chỉ lúc trước đi, con phải quên càng sớm càng tốt.
Hân khẽ cười, cô nhìn mẹ mình đăm đăm, bà có vẻ già hơn trước rất nhiều. Hân chợt ôm chầm lấy mẹ:
- Con nhớ mẹ lắm.
Bà Tuấn ứa nước mắt:
- Mẹ chỉ mong được nhìn thấy con thế này là mẹ mãn nguyện rồi.
- Con xin lỗi.
Bà Tuấn khẽ cười:
- Thôi, nằm nghỉ một lát đi cô, tối còn phải dự tiệc với mọi người nữa.
Cả nhà tổ chức tiệc để chúc mừng Hân, đến khuya thì mẹ bảo cô về phòng nghỉ sớm, không được thức khuya quá vì sợ ảnh hưởng đến đôi mắt. Khép cửa lại, Hân như trở về với bản thân mình. Hân ngồi im lìm trên giường trong cảm giác nhoi nhoi khó tả. Từ lúc về đến giờ, cô không nghe mọi người nhắc đến Khang. Anh như giấc mơ thoáng qua đời cô, không trọn vẹn. Hân nghe tim mình quặn thắt. Khang có nhớ đến ước muốn cô đã từng nói với anh không? Hân khao khát được thấy ngôi nhà và căn phòng màu vàng của hai người, số điện thoại nhà vẫn còn rõ trong trí của cô. Không kiềm được, Hân bấm số máy nhà Khang:
Hân bấm số máy nhà Khang:
- Alô.
Hân lặng người khi nhận ra tiếng cô gái đó. Cô run rẩy cúp máy, tim cô đập loạn cuồng trong cảm giác đau đớn không gì gượng nổi. Lúc này cô mới ý thức mình đã mất Khang vĩnh viễn. Dù không muốn, Hân cũng không kiềm chế được, cô khóc nghẹn ngào trong nỗi đau quá lớn.