Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 33
Chương 33

❊ ❊ ❊

Chiều nay Hân ngạc nhiên khi thấy Khang về hơi sớm so với thường ngày. Vừa bước vào phòng, anh đã xoa bụng cô nheo mắt:

- Con có hành em không?

Hân lắc đầu:

- Sao hôm nay anh về sớm vậy?

Khang hôn nhẹ trán cô:

- Tối nay em đi dự tiệc với anh nha.

Hân mở to mắt nhìn Khang rồi nói nhỏ:

- Không được đâu, bụng em thế này đi bất tiện lắm.

Khang gật đầu lập tức:

- Em ngoan lắm! Anh cũng không muốn. Đến đó họ mời uống rượu này nọ, mình lịch sự không thể từ chối được, vì vậy ở nhà sẽ tốt cho hai mẹ con.

Hân nhìn Khang, không kiềm được cô hỏi nhanh:

- Thế sao anh rủ em đi? Nếu lúc nãy em đòi thì sao?

Khang nheo mắt cười:

- Thì em sẽ đi với anh dù thật sự anh không muốn. Còn anh nói với em là vì anh không muốn giấu em bất cứ điều gì, vì anh yêu và tôn trọng vợ mình tuyệt đối. Anh hứa khi sanh xong, anh sẽ chiều em tất cả.

Hân quay nhìn nơi khác, dù Khang nói có lý nhưng cô vẫn thấy ấm ức sao ấy. Khang xoay mặt cô đối diện với anh:

- Đừng buồn Hân! Nếu em muốn anh ở nhà thì anh không đi.

Hân quay qua nhéo anh một cái rồi ngả đầu lên vai Khang:

- Anh biết em sẽ không làm thế mà. Nhưng phải hứa là về sớm đấy và không được say, nếu không em sẽ không cho anh vào phòng đâu.

Khang bật cười, anh nằm dài xuống giường rồi kéo theo cả Hân:

- Khó quá vậy nhỏ. Dự tiệc thì phải có xã giao chứ. Nhưng yên tâm, anh sẽ cố gắng để không ngủ ngoài phòng khách.

Hân bật cười, cô cắn nhẹ lên vai Khang:

- Anh thấy ghét lắm.

Khang không nói gì chỉ mải miết hôn cô không muốn rời, đến nỗi Hân phải đẩy anh ra nhắc:

- Mấy giờ anh đi, để em chuẩn bị đồ.

Khang nhìn nhìn cô, ánh mắt vẫn chưa dịu đi sự say mê. Hân ngồi dậy, cô lắc nhẹ mũi anh:

- Không cho phép anh nữa đâu, em nói nghiêm chỉnh đó. Ngồi dậy đi tắm là vừa rồi, nếu không anh sẽ đến trễ đấy.

Khang nheo mắt cười:

- Nếu em không nhắc chắc anh cũng quên luôn.

Hân đỏ mặt, cô kéo anh dậy và đẩy anh vào phòng tắm.

Lúc sau thì Khang đã chỉnh tề mọi thứ. Hân sửa cà vạt lại cho anh rồi khẽ cười một mình. Khang nhìn cô:

- Cười gì?

Hân nheo mắt:

- Em mới phát hiện một điều lạ ở anh, nhưng em không nói đâu. Anh chỉ được nghe khi nào không say và về trước khi em ngủ.

Khang nhướng mắt:

- Anh sẽ cố gắng.

Hân cười cười chứ không nói gì. Khang nhìn cô không giấu được sự yêu thương. Mỗi cử chỉ lời nói của Hân đều rung động anh một cách kỳ lạ. Càng ngày Khang càng cảm nhận tình cảm yếu đuối của mình trước Hân, nếu Hân biết anh yêu cô thế nào, chắc cô hiểu đối với anh cô còn quan trọng hơn cả bản thân anh. Khang hôn nhẹ môi cô, rồi đưa tay nhìn đồng hồ:

- Anh đi nha!

Hân chỉ đưa Khang đến cửa phòng, rồi bước về cửa sổ nhìn xuống cổng. Khang đang gọi điện cho ai đó, thấy cô nhìn, anh khẽ cười nheo mắt rồi mới bước lên xe. Hân thấy buồn cười vì sự phát hiện của mình. Cô không hiểu còn bao nhiêu tính cách nữa trong con người Khang, hiện tại bên cô, Khang khác hoàn toàn với con người ngày trước. Cô không hiểu đó là tính cách hay là sự thể hiện tình cảm đa dạng của Khang.

Gần sáng Hân mới giật mình thức giấc thì thấy Khang nằm bên cạnh. Hình như sợ làm cô thức giấc nên Khang nằm sát mé ngoài. Hân lấy mền đắp cho anh rồi ngồi yên nhìn. Không biết Khang về lúc nào? Cô đợi anh đến 12 giờ và ngủ quên luôn:

- Sao em không ngủ nữa? Anh làm em thức giấc hả?

Hân nhìn Khang, đôi mắt anh hoàn toàn tỉnh táo. Khang không say và thậm chí anh chưa ngủ. Hân buột miệng:

- Anh về khi nào?

Khang mỉm cười kéo cô nằm xuống ngực mình:

- Anh xin lỗi, mấy khách hàng này chịu chơi quá, anh không thể không chiều. Em đợi lâu không?

Hân lắc đầu úp mặt trong ngực Khang, chợt cô nhíu mày rồi ngước nhanh nhìn anh:

- Dự tiệc xong, mọi người đi đâu?

Khang nhướng mắt:

- Đi karaoke. Em sao vậy?

Hân ngồi bật dậy nhìn thẳng vào mắt Khang:

- Nước hoa trên người anh không phải của em.

Khang nhíu mày, đôi mắt lấp lánh nét gì đó:

- Đông quá nên anh không biết mình lỡ va vào ai nữa.

Hân quay nhìn nơi khác, không biết từ đâu nỗi ấm ức cứ dâng lên. Thấy cô cứ yên lặng, Khang ngồi dậy và hoảng hốt khi thấy Hân khóc:

- Anh đùa đấy, không ngờ vợ của anh ghen và mít ướt như vậy.

Hân phủi tay Khang ra:

- Đừng đụng vào em!

Khang thấy buồn cười vì vẻ giận dỗi cùng với gương mặt trẻ con đẫm đầy nước mắt của Hân.

- Anh xin lỗi, sự thật là anh không biết. Nhưng anh xin thề với em là anh không làm gì có lỗi với em hết, được chưa?

Hân mím môi ngồi yên. Khang nhẹ nhàng kéo cô vào lòng:

- Anh biết em tin anh mà, đúng không?

Hân hít mũi:

- Nếu còn lần sau, em giận anh luôn. Làm gì mà không biết người ta va vào mình.

Khang phì cười:

- Em rắc rối thật, nhưng anh chiều tất cả, được chưa?

Hân ngoan ngoãn nằm trong lòng Khang, sau khi đã bắt anh thay chiếc áo có mùi nước hoa đó. Khang ôm cô vào lòng khẽ cười:

- Đến giờ anh mới biết có cô vợ Hoạn Thư.

Hân khúc khích cười. Khang rất thích nghe giọng nói trong trẻo của cô, đúng là trẻ con mới khóc mà đã cười rồi. Khang chợt nghiêm nghị nhìn cô:

- Anh muốn từ đây về sau, em cứ thẳng thắn nói những suy nghĩ của mình với anh như hôm nay. Nếu lúc nãy em không nói mà cứ để trong lòng như ngày trước, rồi nghi ngờ là anh không tha thứ đâu. Anh chấp nhận sự giận hờn chứ không chấp nhận sự nghi ngờ trong tình cảm.

- Em không có lỗi.

Khang gật đầu nheo mắt:

- Anh có lỗi nhưng không cố ý nhóc ạ.

Nói rồi Khang hôn cô thật nồng như muốn xoá đi sự giận hờn mà anh đã vô tình mang lại cho cô.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.