Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau, cô nhận được điện của mẹ Bình gọi đến nhà. Hân hơi hoang mang vì từ ngày gặp Thúy, Hân cảm thấy bà Yến rất khác so với lúc trước. Cô cũng đã cố gắng rất nhiều để làm vui lòng bà. Khi Hân đến thì bà đã ngồi đợi:

- Con ngồi đi!

Hân ngồi xuống đối diện bà:

- Hôm nay bác muốn con hãy trả lời thật những gì bác hỏi.

Hân thấy có điều gì đó bất ổn, cô hoang mang:

- Từ đó giờ, con không dối bác điều gì cả.

- Vậy thì tốt.

Nói rồi bà lấy xấp hình quăng ra trước mặt cô:

- Cô giải thích sao đây về những tấm hình này?

Hân điếng người nhìn những tấm hình trên bãi biển Nha Trang, toàn là hình ảnh chỉ có riêng cô và Khang:

- Không phải như bác nghĩ đâu. Hôm đó con đi cùng trường và tình cờ gặp anh Khang.

- Tôi tin cô đi cùng trường và lợi dụng điều đó để hẹn hò riêng tư, có đúng không?

Hân run giọng, cô cố nói:

- Không bao giờ. Bác hãy tin con, những tấm hình này không có gì là không trong sáng cả.

Bà Yến cười gằn:

- Vậy cô muốn chụp kiểu nào mới gọi là không trong sáng? Nhìn giờ trên hình, tôi cũng hiểu lúc đó khuya như thế nào. Tình cờ trùng hợp vậy sao?

Hân nuốt nước miếng, cô đang bấn loạn không biết giải thích thế nào thì bà Yến đã nói:

- Chỉ có thằng Bình nó mù quáng tin cô. Lúc đầu tôi đã cố gắng để bỏ qua nhưng cô đã đi quá xa rồi, điều đó không thể làm tôi tha thứ được.

- Có nghĩa là bác đã nghi ngờ con từ lâu?

- Tôi cũng là phụ nữ, tôi chỉ cần nhìn là đã hiểu cô đối với con trai tôi như thế nào. Tôi sẽ không cho phép nó sai lầm nữa.

Hân nhìn bà đau khổ, có nằm mơ cô cũng không ngờ rằng mẹ Bình nghĩ về cô như vậy, mà lại ngấm ngầm từ rất lâu:

- Cô muốn tôi giải quyết thế nào đây?

Hân chớp mắt, cố ngăn cho mình đừng khóc:

- Con đã giải thích tất cả rồi. Xin bác hãy tin con, con không làm gì có lỗi với anh Bình cả, con thật sự muốn làm vợ anh ấy.

Bà Yến khẽ nhếch môi, giọng sắc lạnh:

- Nếu không nhờ người theo dõi thì tôi đã tin cô rồi. Nói thật đi, cô lấy thằng Bình vì cái gì vậy khi mà cô không yêu nó?

Hân lặng người khi nghe bà Yến nói, cô nhìn bà như không tin:

- Mấy tấm hình này là bác nhờ người theo dõi con sao?

- Nếu tôi không làm vậy thì làm sao biết rõ về cô. Lúc con Thúy nói, có vẻ khó nghe thật, nhưng cử chỉ và thái độ thì không giả dối được. Nếu không có gì sao Thúy lại hận cô như thế chứ.

Hân nghe cổ mình đắng nghét, cô nhìn bà trầm tĩnh:

- Thú thật lúc nãy con định sẽ cố thuyết phục bác, thậm chí van xin bác hãy tin con, nhưng bây giờ thì không cần nữa vì con hiểu điều đó là vô ích. Con tuỳ bác quyết định.

Bà Yến giận dữ nhìn cô:

- Tôi không để con mình bị cô cắm sừng đâu. Cô hãy tự nói với nó những gì cần phải nói.

Hiểu Hân nhìn bà, cô hơi rùng mình khi nghĩ rằng mình sẽ sống chung nhà với bà. Hân ra về với cảm giác đau khổ, đổ vỡ. Cô khóc nghẹn ngào trong niềm đau đớn, tủi nhục.

Hân về nhà rồi lên thẳng phòng, cô không đủ sức để giải thích với mọi người. Hân cứ ngồi nơi bàn, gục đầu trong tay khóc lặng lẽ. Nghĩ đến Bình, cô lại thấy se sắt. Điều này sẽ rất tàn nhẫn đối với anh, cô lại nợ của Bình một ân tình nữa, cô hiểu Bình sẽ là người đau khổ nhất, cô không đủ can đảm để gặp anh.

Hôm sau, cô hẹn Bình ở quán cà phê gần nhà. Nhìn vẻ chết lặng đau đớn của anh, cô khẽ quay đi:

- Em xin lỗi…

- Anh đã nghe mẹ nói nhưng lại không tin. Anh chỉ muốn nghe chính miệng em nói, không ngờ em lại quyết định tàn nhẫn như thế.

Hân rơi nước mắt:

- Không như anh nghĩ đâu. Em cũng đau khổ, cũng bị dằn vặt khi quyết định như thế, nhưng em không còn sự lựa chọn nào khác.

Bình cười gằn:

- Tôi đã không tin những gì mẹ nói và muốn cho em một cơ hội nữa, nhưng em làm tôi quá thất vọng. Nói đi! Em xem tôi là gì vậy Hân? Một thằng ngốc phải không?

Hân nhìn Bình đau khổ:

- Kể cả anh cũng không tin em, vậy anh bảo em quyết định sao đây?

- Tại sao em lại đối xử với tôi như thế? Em có trái tim không Hân? Em đáp lại sự chờ đợi của tôi bao năm như thế này sao?

Hân hơi nhắm mắt:

- Anh biết sai lầm của anh là gì không? Sao anh không hỏi thẳng những gì anh nghi ngờ, em sẵn sàng giải thích kia mà. Sao anh lại để trong lòng rồi không tin em như vậy?

- Vậy em có yêu tôi không?

Hân nhìn Bình im lặng. Bình khẽ cười thê lương:

- Tôi thật ngốc. Tôi tự nguyện yêu và chờ đợi em kia mà.

- Anh Bình…

Bình khoát tay:

- Đừng tỏ ra thương hại tôi, nếu không tôi sẽ khó tha thứ cho em lắm.

Hân không thể nói gì nữa. Bình đã về từ lâu mà cô vẫn còn ngồi đó. Mọi chuyện xảy ra như một giấc mơ, nhưng cô không hối hận mà chỉ có duy nhất là cảm giác có lỗi với Bình.

Tháng sau, Hân quyết định xin vào làm ở một công ty, coi như là sự bắt đầu cho cuộc sống mới.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.