Tuần sau Khang cùng Nguyên đi dự buổi chiêu đãi của công ty nước ngoài. Khang vừa bước vào, ông giám đốc đã bắt tay Khang vồn vã:
- Rất hân hạnh được cậu đến dự.
Khang cười không nói gì, anh chỉ nói vài câu xã giao rồi bước đến quầy rượu. Vừa uống một ngụm, anh đã gặp Thúy đi vào cùng với ba cô. Thúy không rời mắt khỏi Khang từ khi bước vào. Cô nhìn anh không giấu giếm sự yêu thương, hình như tất cả đều biết quan hệ của hai người nên họ không lấy làm ngạc nhiên. Thúy bước về phía anh:
- Anh đi một mình?
Khang gật đầu không nói.
- Cho em một ly với.
Bồi bàn đưa cho Thúy một ly rượu giống Khang:
- Anh hạnh phúc chứ?
Vỹ Khang xoay chiếc ly trong tay gật đầu. Thúy khẽ cười:
- Không ngờ có lúc chúng mình lại trở thành như thế này. Em đau lắm khi đứng ở đây.
Vỹ Khang nhìn cô không biểu hiện gì:
- Tốt nhất em nên nói chuyện khác đi.
- Không, em sẽ chứng minh cho anh thấy sai lầm của mình.
Khang nhìn cô lạnh lùng:
- Em nên đến chỗ ba em thì tốt hơn. Anh không thích cuộc nói chuyện này.
Thúy nhìn Khang, cô muốn ghét sự lạnh lùng, tàn nhẫn của anh. Nhưng không được, thậm chí cô càng yêu mãnh liệt hơn.
- Anh sẽ hối hận.
Nói rồi cô bước về phía ba mình. Vỹ Khang không quan tâm, anh trầm ngâm uống từng ngụm rượu. Anh chỉ muốn ra về nhưng thế thì bất lịch sự khi thậm chí buổi tiệc còn chưa bắt đầu. Khang tranh thủ bàn một số việc với khách hàng. Đến màn khiêu vũ, anh bước ra hành lang tìm cho mình một chút yên tĩnh. Khang vừa châm điếu thuốc thì tiếng Thúy đã vang lên sau lưng anh:
- Anh có thấy mình khác người không?
Vỹ Khang nhướng mắt nhìn cô, hình như Thúy hơi say, dáng cô có vẻ ngả nghiêng nhưng đôi mắt thì rất sáng.
- Em không chịu nổi khi thấy anh cô đơn thế này. Mỗi đứa ở mỗi góc trong bữa tiệc, thật buồn cười.
Vỹ Khang nghiêm nghị đỡ Thúy khi cô sắp ngã, Thúy bất chợt nhào vào lòng Khang ôm chặt lấy anh khóc nghẹn ngào:
- Em nhớ anh lắm. Trở lại với em đi Khang! Em chấp nhận tất cả miễn được ở bên anh.
Vỹ Khang bực mình thật sự, anh cương quyết kéo cô đứng thẳng lên:
- Em say quá rồi. Về đi!
Thúy nhìn Khang đau khổ:
- Đừng đối xử với em như thế. Anh ác lắm.
Vỹ Khang quay nhìn nơi khác, anh nắm tay cô định đưa vào cho ông Quang chở về, nhưng Thúy đã ôm chặt lấy anh và hôn mãnh liệt. Vỹ Khang đẩy cô ra, dù không muốn anh vẫn tát cho cô một cái đau điếng:
- Em tỉnh lại đi. Anh sẽ không tha thứ cho em nếu có lần sau đâu.
Thúy như chết lặng cô khóc không thành tiếng. Khang bất nhẫn quay nhìn nơi khác:
- Anh xin lỗi. Em nên về với ba mình đi.
Nói rồi anh quay vào thì bất ngờ gặp Hiểu Ngọc, cử chỉ của cô chứng tỏ cô đã thấy tất cả. Vỹ Khang đứng lại:
- Chị đến lâu chưa?
Ngọc nhếch môi:
- Đủ để gọi là lâu.
Vỹ Khang nhìn cô không biểu hiện gì:
- Chị về chưa? Để tôi đưa chị về.
- Tôi đi với bạn.
- Vậy tôi về trước nhé.
Nói rồi Khang bước đi. Hiểu Ngọc giận dữ nhìn theo. Cô tưởng khi thấy cô, Khang sẽ hoảng sợ hoặc ít ra cũng nao núng và giải thích với cô nhưng thái độ của Khang thật chẳng ra gì. Nhớ đến Hiểu Hân, Ngọc nghe giận phừng lên.
Hôm sau Hiểu Ngọc đến tìm Hân, cô cố ý cho Khang thấy cô không phải là đứa ngốc mà im lặng về thái độ của anh. Cô gặp Vỹ Khang ngay phòng khách, anh đang nói chuyện gì đó trong điện thoại. Gặp cô, anh gật đầu chào thản nhiên. Gác máy, Khang nhìn cô không biểu lộ gì.
- Tôi đến thăm Hân.
Vỹ Khang trầm ngâm nói:
- Cô ấy trên phòng, chị lên đi, chắc Hân mừng lắm.
Hiểu Ngọc mím môi cố nén:
- Dĩ nhiên, vì tôi là chị nó, tôi luôn muốn điều tốt đẹp cho em mình.
Vỹ Khang trừng mắt:
- Tôi hiểu chị đến đây để làm gì. Tôi có cần giải thích không?
Hiểu Ngọc nhếch môi khẽ cười:
- Cuối cùng anh cũng nói ra, tôi cứ tưởng anh không biết sợ là gì.
Vỹ Khang nhìn Ngọc lạnh lùng:
- Nếu chị đã chứng kiến tất cả thì tôi thấy mình không cần giải thích. Nếu chị thương em mình thì hãy nói đúng những gì mình thấy.
Ngọc đỏ mặt giận dữ:
- Anh nói vậy là sao?
- Nếu hôm đó chị hỏi tôi với giọng lo lắng cho em mình, thậm chí trách tôi… Tôi sẽ rất khâm phục.
- Anh…
Vỹ Khang đứng lên đối diện với Ngọc:
- Tôi không cho phép ai làm tổn thương Hiểu Hân. Tôi nói để chị yên tâm, người tôi yêu duy nhất chỉ có cô ấy.
Hiểu Ngọc bật cười:
- Anh có thể làm cho em tôi tin nhưng mọi người thì không. Dù bất cứ hoàn cảnh nào thì điều xảy ra hoàn toàn không trong sáng. Chỉ có con ngốc mới tin anh.
Vỹ Khang nhìn Hiểu Ngọc, anh không ngờ Hân lại có người chị thâm hiểm như thế. Nếu không vì Hân, nãy giờ anh đã quăng cô ra cửa rồi.
- Chị lên gặp Hân hay về là tuỳ.
Hiểu Ngọc nhìn anh căm giận:
- Mối quan hệ của anh và Thúy tất cả mọi người đều biết, chỉ tội nghiệp em tôi bị cậu lừa dối đến bây giờ.
Vỹ Khang nhìn Ngọc lạnh băng, như cố nén:
- Nếu không vì Hiểu Hân, tôi sẽ không đứng yên thế này, chị nên hiểu mà dừng lại.
Hiểu Ngọc không lạ gì tính Khang, cô thoáng bối rối:
- Tôi sẽ không cho cậu lừa dối con Hân nữa.
Nói rồi cô định bước lên lầu nhưng Hiểu Hân đã đứng ở cầu thang từ lúc nào, khuôn mặt trắng bệch như không còn sức sống. Khang điếng người khi thấy cô như thế, anh bước nhanh đến đỡ Hân:
- Hân!
Hiểu Hân rụt người lại:
- Đừng…
Hân khóc lặng lẽ, cô lắc đầu:
- Anh đừng nói gì cả, em không nghe đâu!
Hiểu Ngọc bước đến đỡ Hân lên:
- Chị xin lỗi.
Hân gục vào người chị khóc ngất. Vỹ Khang quay đi vì hình ảnh đó, nó đánh gục anh hơn cả lời nói của cô.
- Em nghe hết rồi phải không?
Hân quẹt mắt, cô đưa tay vịn vào lan can, dáng vẻ đau khổ thầm lặng. Vỹ Khang nhìn Ngọc như áp đảo, khiến cô thoáng nao núng và cảm nhận được Khang sẽ làm bất cứ điều gì để trừng phạt cô nếu Hân có mệnh hệ nào. Hiểu Ngọc nắm tay em:
- Em đừng suy nghĩ lung tung. Chuyện…
Hân lắc đầu, cô ngắt lời Ngọc:
- Em hiểu, chị đừng lo cho em.
Hiểu Ngọc không biết tâm trạng mình ra sao. Nửa thấy hả hê khi làm cho Khang khốn đốn, nửa lại thấy bất mãn khi nhìn sự đau khổ của Hân. Dù sao cô cũng rất thương em mình, nhưng sự ganh tị, đố kỵ lại lớn hơn. Bây giờ niềm kiêu hãnh đã được ve vuốt, Ngọc mới thấy nao lòng vì những gì đã gây ra cho Hân.
- Tôi cần nói chuyện với Hân, chị về đi.
Hiểu Ngọc mím môi, tình cảm của chị em cô như thế này cũng do Khang. Cô nhìn anh đắc thắng:
- Tôi tin anh sẽ có sự giải thích hợp lý với em tôi. Tôi về đây.
Ngọc quay qua em:
- Em phải cứng rắn lên. Chị về nghe.
Nhưng Hiểu Hân đã nắm tay Ngọc lại, cô lạc giọng:
- Em muốn về nhà.
Đôi mắt Khang tối sầm khi nhìn Hân, anh nói dịu dàng:
- Anh muốn nói chuyện với em. Khuya rồi, nếu muốn về thì ngày mai anh sẽ đưa em về nhà chơi.
Hân như chìm trong nỗi đau đớn không lối thoát, nhìn cô mong manh một cách yếu đuối, như chỉ cần một va chạm nhỏ cô sẽ ngã gục ngay. Vỹ Khang bước về phía cô:
- Em còn nhớ anh đã nói gì không? Hãy luôn tin anh và tin vào chính bản thân mình. Có lẽ sai lầm của anh là không kể cho em nghe về quá khứ của mình.
Hiểu Ngọc đứng yên nhìn Khang. Lần đầu tiên cô chứng kiến cách thể hiện tình cảm của anh, nó làm cô đau không gì gượng nổi. Điều đó chứng tỏ cô yêu Vỹ Khang hơn những gì cô nghĩ. Hiểu Ngọc khẽ quay đi, cô ra về một cách âm thầm, phía sau lưng cô từng tiếng nấc của Hân như nhát dao đâm vào tim cô đau nhói. Hiểu Hân đáng thương, bất hạnh ư? Mọi người có hiểu cô sẵn sàng đánh đổi vị trí của mình với Hân không?
Khang đau nhói khi nhìn dáng co ro lặng lẽ của Hân, cô đã ngưng khóc và ngồi thu mình trong một góc như sợ hãi, đề phòng. Những gì cần nói Khang đã nói hết rồi, anh không hiểu sao Hân có vẻ mất niềm tin như thế? Còn những ngày tháng anh động viên, nâng đỡ cô bằng tình yêu chân thật của mình, chẳng lẽ không tác dụng gì đến Hân sao?
Vừa giận vừa thương, Khang khẽ nắm tay cô. Hân thoáng rùng mình, ngơ ngác:
- Em đang nghĩ gì vậy? Có hiểu những gì anh nói không Hân?
Hân chớp mắt, giọng khàn đi vì khóc nhiều:
- Em xin lỗi…
Vỹ Khang nhìn cô, tâm hồn Hân quá nhạy cảm, yếu đuối, nên cô cứ nghiêng về sự mặc cảm, thua thiệt của mình để đau khổ, dằn vặt. Nếu Hân cứ như thế thì thà rằng Khang không nói gì lại hay hơn.
- Khuya rồi, em ngủ đi.
Hân vẫn ngồi ôm con gấu im lìm. Vỹ Khang không còn kiên nhẫn nữa, anh bước đến bồng xốc cô lên và đặt xuống giường, nhưng rồi không kiềm chế được, anh ôm chặt lấy cô:
- Em không tin anh sao? Đừng làm anh thất vọng. Anh yêu em lắm, biết không?
Hân không đẩy anh ra nữa mà cứ khóc lặng lẽ. Chưa bao giờ Khang thấy hối hận thế này, dù anh không có lỗi gì với cô:
- Em định trừng phạt anh bằng cách này sao? Đừng khóc nữa Hân, anh không chịu nổi.
- Em xin lỗi.
Cô cứ lặp lại ba tiếng này một cách tức tưởi. Khang giận thật sự:
- Tại sao phải xin lỗi? Em nghĩ gì vậy?
Hân rời khỏi vòng tay anh, cô lắc đầu cố nói trấn tĩnh:
- Em không biết. Em chỉ biết đã đến lúc em phải đối diện với thực tế và nhìn lại mình.
Khang nhìn cô đăm đăm:
- Em có yêu anh không Hân?
Hân im lìm, cô không đủ tự tin để nói lên điều đó. Khang thấy bất lực khi không thể tác động đến cô. Lần đầu tiên Khang thấy lung lay về tình yêu của mình. Một thoáng thất vọng khi anh nghĩ Hân không coi tình yêu và hạnh phúc gia đình là tất cả, và tình yêu của anh không đủ khả năng để giúp cô thoát khỏi sự mặc cảm, tự ti trong lòng. Khang hơi quay nhìn nơi khác:
- Đừng làm anh thất vọng! Anh đã làm tất cả để chúng ta có thể hoà hợp và hiểu nhau hơn. Hãy đánh giá đúng sự cố gắng của anh, Hân.
Hân khẽ nhắm mắt. Khang có hiểu càng yêu anh, cô lại càng muốn xa anh hơn. Bây giờ là lúc cô phải quyết định chín chắn để không phải sai lầm hối hận về sau, và hôm nay cô càng ý thức rõ hơn về điều đó. Hân hiểu nếu vì yêu mà ở bên Khang thì cô sẽ không thanh thản mà luôn sống trong dằn vặt đau khổ, rồi sẽ kéo theo cả Khang vào sự đổ vỡ không lối thoát.
Cô đã quá ngây thơ chỉ nghĩ một điều là chỉ cần có tình yêu là hạnh phúc, mà không nghĩ rằng những tác động hoàn cảnh xung quanh mới là điều quyết định sự tồn tại của nó. Và hoàn cảnh và thế giới của cô không phù hợp với Khang. Cô lạc giọng:
- Em xin lỗi, em muốn được yên tĩnh một mình.
Vỹ Khang nhìn cô, sự đau đớn của anh cô không nhìn thấy, còn sự đau khổ của cô thì anh phải đối diện và Khang mềm lòng:
- Hứa với anh, không được suy nghĩ lung tung. Anh để em có thời gian là muốn em hiểu đúng những gì anh nói. Anh cần niềm tin của em và anh hơn tất cả. Em hiểu không?
Hân chớp mắt, sự yếu đuối làm cô muốn nhào vào lòng Khang mà thể hiện tình cảm, mà nói với anh rằng cô yêu anh hơn tất cả, nhưng Hân vẫn ngồi yên. Khang nói đúng, yêu là phải tin nhau. Nhưng Hân còn chưa tin vào bản thân mình thì làm sao cô dám đặt niềm tin tuyệt đối vào một ai. Niềm tin đối với cô bây giờ sao mong manh và chông chênh quá. Hân không đủ sức vượt qua như Khang đã nói.
Khang hôn nhẹ lên mắt cô rồi mới ra khỏi phòng.
Hân lặng lẽ nghe từng bước chân Khang rời xa mình. Trong bóng tối dày đặc trước mắt, Hân cố tìm cho mình chút ánh sáng le lói của tâm hồn. Chưa bao giờ cô chán ghét và sợ hãi cuộc sống đen tối của mình như lúc này, nó dìm cô xuống tận cùng của sự đau khổ và mặc sức cho cô một mình vùng vẫy không lối thoát.