Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Chương 31

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nay, cô thấy trong người không được khoẻ, chiều Hân tranh thủ về sớm, cô ngủ li bì cho đến tối, thấy đói bụng Hân mới uể oải xuống phòng ăn. Cô gặp Ngọc đang ở phòng khách:

- Bộ bệnh hả?

Hân đi vào phòng ăn:

- Mệt thôi.

Bà vú dọn các món ăn lên, Hân bụm miệng lại, cô chạy vào nhà tắm nôn thốc nôn tháo. Bà vú lo lắng chạy theo:

- Con không sao chứ Hân?

Ngọc cũng đi vào:

- Bệnh rồi. Ăn cháo đi đừng ăn cơm. Em thấy người sao rồi?

Hân khoát tay, cô mệt mỏi lắc đầu:

- Em không sao mà.

Hân định ngồi vào bàn nhưng lại không chịu nổi mùi thức ăn, cô lại ợ và đứng lên:

- Con không ăn đâu, vú dẹp giùm con.

Bà vú nhìn cô đăm đăm nhưng không nói gì. Ngọc đứng khoanh tay như suy nghĩ:

- Lên phòng nghĩ đi, để chị gọi bác sĩ.

- Em đã bảo không sao mà.

- Mặt mày tái mét, em đói mà lại ăn không được thì làm sao.

Sẵn điện thoại trên tay, Ngọc bấm số. Hân mệt mỏi về phòng, cô thấy nhức đầu kinh khủng. Một lát sau thì ông Trung đến. Khám một lúc cho cô, ông ngập ngừng:

- Cô không bệnh gì đâu, chỉ bị thai hành thôi.

Hân như hoá đá khi nghe ông nói, còn Ngọc thì ngỡ ngàng nhìn cô. Đợi bà vú tiễn ông Trung về, Ngọc liền quay qua em:

- Em giải thích được rồi đó.

Hân như người mất hồn, cô điên rồi nên không nghĩ mình mang thai. Hân gục đầu trong tay. Ngọc như không kiềm được:

- Nói đi chứ, có phải của Khang không?

- Em muốn được yên tĩnh.

Ngọc ngồi xuống đối diện với Hân giận dữ:

- Không cần mày trả lời, tao sẽ làm tới cùng.

Nói rồi, Ngọc định bước ra ngoài, nhưng Hân đã nghẹn khóc:

- Em xin chị đấy, đừng làm thế.

Ngọc mím môi như cố dằn:

- Chị xin lỗi, nhưng nếu ba mẹ biết chuyện này thì sao đây? Em có nghĩ đến hậu quả không Hân? Sao lại như vậy?

Hân nhắm mắt:

- Em muốn được yên, em sẽ nói chuyện với chị sau được không?

Ngọc biết Hân đang rất đuối sức, cô khẽ bước ra ngoài rồi pha cho Hân ly sữa:

- Uống đi cho đỡ đói, để chị bảo vú nấu cháo cho em.

Ngọc bước ra ngoài mà nghe giận run rẩy khi nghĩ đến Khang. Không thể là ai khác nếu không là anh, cô hiểu quá rõ em mình. Trong cuộc đời nó duy nhất chỉ có mình Khang thôi, chỉ có anh ta mới làm Hân chết dở sống dở như thế. Không cần suy nghĩ, Ngọc lấy điện thoại và bấm số máy Khang. Cô sẽ thay Hân giải quyết chuyện này, con nhỏ rất yếu đuối nó sẽ không làm được gì đâu. Sự tàn nhẫn của Khang đã đi quá giới hạn rồi và cô không cho phép bất cứ ai đối xử với em mình như thế. Tiếng Khang vang lên trong máy đầy tự tin:

- Alô.

- Tôi, Ngọc đây. Tôi cần nói chuyện với anh, tôi sẽ đợi anh ở quán gần công ty.

- Có chuyện gì không?

Ngọc mím môi cố dằn khi nghe giọng bình thản của Khang.

- Nếu anh không đến, tôi sẽ làm cho anh sẽ hối hận.

Nói rồi cô cúp máy. Lần đầu tiên cô dám nói chuyện như thế với Khang, nhưng Ngọc không còn tâm trí đâu để quan tâm, việc quan trọng là cô bắt Khang phải chịu trách nhiệm với những gì anh đã làm.

Ngọc thay đồ đến quán nhưng đến một tiếng sau, Khang mới tới. Ngọc mím môi nhìn sự trầm tĩnh của Khang. Anh kéo ghế ngồi đối diện cô:

- Tôi đến đây xem cô muốn gì, nếu bày trò gì cô mới là người hối hận đó. Nói đi!

Ngọc muốn tát một cái vì lẽ ngang ngược của Khang:

- Anh muốn đuổi việc cũng được nếu không thích tôi, nhưng tôi để cho anh yên chuyện này thì quả là tôi đáng chết gấp ngàn lần.

Khang nhíu mày nhìn cô:

- Cô có chịu nói không?

Ngọc nhìn thẳng vào mắt Khang nói thẳng thắn:

- Con Hân có thai rồi. Anh giải thích sao đây về chuyện này?

Khang ngồi yên như chấn động. Ngọc nhếch môi:

- Anh đểu lắm! Đã có tình cảm khác mà còn hại em tôi, con Hân nó yếu đuối nên tin anh. Tôi biết nó sẽ im lặng và bỏ qua chuyện này, nhưng tôi thì không.

- Cô im đi!

Khang giận thật sự, anh chán ngán khi nói chuyện với một người rỗng tuếch như Ngọc.

- Hân sao rồi?

- Anh nghĩ nó sẽ ra sao khi biết tin này? Nếu nó có chuyện gì, tôi không tha cho anh đâu.

- Nếu cô còn ăn nói hồ đồ thì đừng trách tôi. Cô hiểu chuyện bao nhiêu mà nói vậy? Cô có nghĩ chính thái độ của cô đã hại em mình không? Cô hãy nhìn lại việc làm của mình đi. Tôi vẫn chưa tha thứ cho những gì cô đã gây ra đâu.

Khang lầm lì nhìn cô. Ngọc ngồi im, cô hơi nao núng khi nghe Khang nói. Lần đầu tiên cô thấy Khang giận dữ đến không kiềm chế:

- Hân không biết cô đến gặp tôi phải không?

- Nó mà biết thì không tha cho tôi đâu.

Khang nhìn cô có vẻ dịu hơn:

- Lần này cô làm đúng lắm. Cảm ơn.

Ngọc mở to mắt nhìn Khang. Anh rất bình thản và có vẻ như hài lòng chứ không phải như cô đã nghĩ là Khang sẽ chối bỏ trách nhiệm:

- Anh định sẽ thế nào?

Khang nhìn cô rồi nói trầm tĩnh:

- Tôi sẽ tự giải quyết. Tôi khuyên cô đứng qua một bên và đừng hồ đồ nữa. Chính thái độ của cô làm Hân khổ chứ không phải tôi đâu.

- Anh nói thế nào cũng được. Tôi chỉ cần con Hân không sao và không đau khổ là được rồi.

Khang quay nhìn nơi khác, việc anh và Hân có một đứa con thật cứ như mơ. Anh không bao giờ tưởng tượng được điều đó. Khang rùng mình khi nghĩ nếu không có Ngọc, chắc chắn Hân sẽ không bao giờ cho anh biết điều này. Việc có một đứa con làm cho Khang có thể bỏ qua tất cả những gì mà anh không thể tha thứ cho Hân. Nó thật nhỏ bé với điều thiêng liêng này vì đó là kết quả của tình yêu duy nhất trong cuộc đời anh.

Vài ngày sau, Hân vừa đi làm về thì gặp Khang đang ngồi nói chuyện với ba mẹ mình. Cô khẽ gật đầu chào rồi đi thẳng lên phòng và không khỏi ngạc nhiên vì sự có mặt bất ngờ của Khang. Lúc sau, Hân vừa thay đồ xong thì có tiếng gõ cửa:

- Chị hả? Vào đi!

Nhưng người đứng trước mặt cô là Khang. Hân mở to mắt nhìn anh, cái nhìn anh hài lòng:

- Sao anh lại lên đây?

Khang nhìn cô im lìm:

- Em không có chuyện gì để nói với anh sao?

Hân hơi lúng túng, cô mím môi:

- Không. Nếu có chuyện gì, anh có thể xuống phòng khách đợi tôi.

Khang thản nhiên bước về phía cô:

- Em thử nghĩ xem, tại sao anh lại lên đây? Anh không tin là em không hiểu.

Hân nhói tim, cô mơ hồ nhận ra lý do của Khang.

Hân run giọng:

- Tôi không hiểu và tôi cũng không có nhu cầu để tiếp anh. Xin lỗi nhé, anh Khang.

Khang nhìn cô thật dịu dàng, cái nhìn làm Hân chao đảo, nó khơi lại trong cô một Vỹ Khang của quá khứ mà cô đã cố quên. Khang luôn thuyết phục bằng những câu hỏi nhẹ nhàng như bắt người khác phải hiểu, cũng như ngày xưa anh đã kiên nhẫn để cô nhận ra tình cảm của mình.

- Anh đã biết cả rồi và hôm nay anh đến đây là để cho em hiểu chúng ta là một gia đình.

Hân điếng người đứng yên, cô đưa tay vịn cạnh bàn như trấn tĩnh, hành động ấy không lọt qua mắt của Khang:

- Anh biết em sẽ khó chấp nhận sau những gì đã xảy ra, nhưng điều đó không quan trọng, vì anh sẽ làm mọi cách cho con mình có cả cha lẫn mẹ.

Hân đã lấy lại bình tĩnh, cô nhìn Khang, cái nhìn không cảm xúc:

- Anh luôn làm theo ý mình mà không suy nghĩ đến người khác. Tôi đã hiểu lúc nãy anh gặp ba mẹ tôi để làm gì. Anh luôn đặt người khác vào chỗ không thể chọn lựa được nữa, nhưng anh quên rằng tôi đã thay đổi và sẽ không để yên cho sự sắp xếp này.

- Anh không phủ nhận là mình có ý đó, nhưng nó không như em nghĩ. Anh không làm vậy với mục đích gì cả, đơn giản là vì anh yêu em, anh cần giữ mẹ lại cho con của mình.

Hân chớp mắt, cô không ngờ mình lại xúc động như vậy khi nghe Khang thể hiện tình cảm:

- Anh biết em đang nghĩ gì. Anh thừa nhận là trước đây anh không hề có ý nghĩ quay lại, nhưng điều đó không có nghĩa là anh đã hết yêu. Càng yêu em, anh càng không thể chấp nhận và bỏ qua những gì đã xảy ra. Em có nhớ lần cuối cùng anh đến tìm em không? Anh không đủ vị tha để tha thứ cho sự sa ngã, yếu lòng. Hơn thế nữa, em đã nói đến cái chết để doạ anh, điều đó chứng tỏ em quá coi thường và quyết bảo vệ tình cảm của Bình, bằng chứng là em đã buông xuôi mà không dừng lại. Nếu không có chuyện đó xảy ra, em đã là vợ của Bình rồi.

Hân quay nhìn nơi khác. Lần đầu tiên Khang kiên nhẫn nói ra những suy nghĩ và tình cảm của mình, không ngờ Khang thương con như vậy, điều đó có nghĩa là nhờ mang giọt máu của anh, cô mới được tha thứ.

- Tôi không biện minh những chuyện đã qua, anh muốn nghĩ thế nào cũng được. Tôi chỉ muốn nói để anh yên tâm, tôi không phủ nhận trách nhiệm làm cha của anh, anh có quyền đó. Chỉ có vậy thôi.

Khang nhìn cô như quan sát:

- Khi đến đây là anh đã bỏ tất cả để làm lại từ đầu cùng em. Từ đó giờ, người duy nhất mà anh muốn xây dựng gia đình chỉ có em thôi. Anh sẽ không bỏ cuộc, anh muốn em tin điều đó.

Khang bước đến gần cô hơn, anh nâng mặt Hân lên đối diện với mình:

- Anh vẫn nhớ những gì em nói đêm đó, nhưng em chỉ nói trong lúc yếu đuối không kiềm chế, chứ không hề có ý đấu tranh hay giành lấy hạnh phúc của mình. Đã đến lúc em nên thay đổi đi, anh và con là hạnh phúc đấy, em không muốn giữ sao?

Khang nói rất nhẹ nhàng nhưng Hân lại dao động mãnh liệt.

- Đôi khi mình phải vị tha mới có hạnh phúc Hân ạ. Anh đã nói hết những gì cần phải nói, em hãy suy nghĩ đi. Anh về.

Khang nhìn cô một lúc rồi mới buông ra. Hân đứng yên chứ không tiễn, cô lặng lẽ nghe từng bước chân Khang xa dần. Có phải cô chưa bao giờ đấu tranh vì hạnh phúc của mình không? Lời của Khang tuy nhẹ nhàng nhưng làm chao đảo lý trí của Hân. Có phải đã đến lúc và cũng là cơ hội cho cô níu giữ hạnh phúc của mình?

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.