Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29
Chương 29

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau cô vào công ty hơi muộn, cô thấy ngại khi thấy ông Thành đã đến trước dù lúc tối qua ông đã bảo cô cứ nghỉ ngơi. Gặp cô, ông Thành tỏ vẻ vui ra mặt:

- Hôm qua cô đã thuyết phục Vỹ Khang thế nào vậy?

Chưa kịp ngồi xuống, Hân đã đứng thừ người hoang mang không hiểu:

- Ông nói gì?

Ông Thành nhìn cô cười:

- Cô giỏi lắm! Cậu Khang đã chấp nhận ký hợp đồng đấy.

Hân chớp mắt đứng yên, cô thật sự không hiểu Khang là người thế nào. Cô có cảm giác như Khang đang thử thách mình và cố tình vờn cô theo ý của anh:

- Cậu ta rất hài lòng về dự án, tôi tin mình sẽ thành công trong kế hoạch này.

Hân khẽ cười, cô ngồi xuống nhưng đầu óc vẫn còn hoang mang và bị chi phối. Cô không chối một điều là mình sung sướng, thành quả của cô đã được chấp nhận bởi chính năng lực của mình. Bỗng chuông điện thoại reo, Hân vội vàng bắt máy:

- Alô.

- Nghe tiếng em thì tôi yên tâm rồi. Tôi lo em sẽ mệt vì đêm qua chứ.

Hân khẽ thở dài khi đoán được là ai:

- Anh gọi có chuyện gì không? Tôi chuyển máy cho giám đốc nhé.

Khôi khẽ cười:

- Em sắt đá thật nhưng tôi lại thấy thích. Tôi không phiền em nữa. Chúc em một ngày làm việc vui vẻ!

Khôi vừa nói xong, Hân vội cúp máy. Muốn yên ổn cũng không được. Khôi là loại người càng nói sẽ càng làm tới. Hân thấy bực mình thật sự khi nghĩ đến những ngày tới sẽ bị Khôi làm phiền.

Khang chú ý nhìn vẻ hốt hoảng của Thảo khi nhận điện thoại. Cô cứ đứng bất động, mặt tái mét rồi hấp tấp lấy giỏ:

- Tôi xin phép về sớm được không ạ?

- Có chuyện gì không?

Thảo chớp mắt:

- Mẹ tôi nhập viện. Tôi phải đến đó ngay.

Nói rồi cô đi như chạy ra ngoài, Khang bất an nhìn theo. Anh gọi điện bảo tài xế đưa cô đến bệnh viện. Hai ngày sau, Thảo vẫn không đến làm việc. Chiều, Khang lái xe đến bệnh viện, anh dễ dàng tìm ra phòng mẹ Thảo. Mẹ của cô vẫn còn trong phòng cấp cứu. Thấy Khang, cô có vẻ ngỡ ngàng bước ra:

- Anh đến lâu chưa?

- Mới đến thôi. Bác sao rồi?

- Vẫn còn hôn mê. Mẹ bị tai biến, cũng may đưa vào kịp.

Khang im lặng, anh không ngờ gia đình cô nghèo khổ đến vậy và Thảo phải gánh tất cả trách nhiệm mà vẫn học hành giỏi giang đến thế. Khang nhìn dịu dàng:

- Nếu cần gì cứ lên tiếng, đừng ngại gì cả. Mạng sống của mẹ cô là quan trọng nhất, hiểu không?

Thảo chớp mắt, cô cảm động nên cứ đứng yên nhìn Khang:

- Cảm ơn anh.

- Gia đình còn hai em à? Tôi thấy cô ghi trong hồ sơ.

- Dạ, tụi nó vẫn đi học.

Khang gật đầu, anh hình dung được sự cực nhọc của cô và thương cảm nhìn Thảo. Đây là lần đầu tiên anh tiếp xúc với một cô gái có hoàn cảnh như thế. Điều đó làm Khang chạnh lòng.

- Mới vào làm mà tôi đã nghỉ phép như thế rồi, tôi áy náy lắm.

Khang khoát tay:

- Tôi không khó khăn đến nỗi không thông cảm với hoàn cảnh của nhân viên mình. Cô cứ lo cho gia đình đi.

Thảo nhìn Khang, cô hiểu mình đã quá mơ cao, nhưng cô đã yêu thì làm sao lý giải được. Khang đến một cách tự nhiên trong cuộc đời cô và cô yêu anh cũng tự nhiên như thế:

- Cảm ơn anh.

Khang khẽ cười:

- Từ lúc đi làm đến giờ, tôi chỉ nghe cô nói mỗi câu này. Tôi thật sự áy náy vì đâu giúp gì cho cô.

Thảo lắc đầu dịu dàng:

- Trong cuộc đời tôi, có lẽ điều may mắn nhất là được gặp anh, được có chỗ làm tốt, nhờ nó mà gia đình tôi đã khá hơn trước rất nhiều.

Khang khoát tay:

- Cô có việc làm là do năng lực của mình. Nếu cô không có khả năng, chắc chắn tôi sẽ không nhận dù bất cứ lý do gì. Hãy hiểu đúng như vậy.

Thảo khẽ cười không nói nữa, cô ước gì được nói với Khang những gì trong lòng mình. Hình ảnh anh đã nâng đỡ cô rất nhiều và cô yêu anh còn hơn cả bản thân mình. Thảo chớp mắt khi Khang đưa cho cô chiếc áo khoác:

- Mặc vào cho ấm, đêm nay lạnh đấy. Tôi về nhé!

Khang nhìn cô như trấn an. Thảo chớp mắt yếu đuối, cô ước gì có bờ vai ai đó để tựa vào, có một sự chia sẻ để nâng đỡ. Thảo khóc lặng lẽ khi nhìn theo từng bước chân Khang xa dần.

Hai ngày sau Thảo mới đi làm trở lại. Mẹ cô vẫn chưa tỉnh, cô hiểu đã đến lúc cô phải đối diện và chuẩn bị tinh thần cho một sự mất mát. Thảo cố gắng làm tất cả những việc tồn đọng mấy ngày nay. Khang vào lúc nào cô cũng không hay.

- Bác khoẻ chưa?

Thảo ngước lên, cô thấy ấm áp khi nhìn vào đôi mắt dịu dàng của Khang:

- Vẫn còn hôn mê như mấy ngày trước anh ạ.

Khang gật đầu ngồi vào bàn:

- Cô cứ nghỉ để lo cho bác nếu cần. Còn những việc này cứ làm từ từ, mấy tài liệu đó không gấp lắm.

- Dạ.

Khang cúi xuống đọc sơ qua các tài liệu trên bàn. Thảo ra ngoài làm cho anh ly cà phê, những chăm sóc nhỏ nhặt thế này cô lại thấy hạnh phúc. Đặt ly cà phê trước mặt Khang.

- Cảm ơn.

Thảo quay về bàn cố gắng để tập trung vào công việc. Một lúc sau thì có tiếng gõ cửa. Thảo ngước lên nhìn người khách. Hân vừa bước vào, cô khẽ gật đầu chào cả hai:

- Tôi đem bản kế hoạch cho anh.

Hân ngồi đối diện Khang, cô thật sự thấy khó xử khi ông Thành cố ý để cô bàn công việc với anh:

- Ngày mai, tôi sẽ gởi qua công ty cô.

Hân gật đầu, cô bắt đầu nói sơ về bản kế hoạch cho Khang hiểu. Cô cố gắng nói ngắn gọn. Thật là bực bội khi cô có cảm giác Khang đang chú ý đến gương mặt của cô hơn là nghe cô nói. Cuối cùng cô thở nhẹ:

- Tôi chỉ có thể nói vắn tắt để anh xem xét. Nếu muốn hiểu cụ thể hơn, tôi nghĩ anh trực tiếp gặp giám đốc thì sẽ có quyết định rõ ràng hơn.

Khang xoay xoay cây viết trên tay như suy nghĩ:

- Cô yên tâm, tôi nghĩ không có vấn đề gì. Cô nói rất dễ hiểu.

Hân mím môi cô định nói thì Thảo đã mang ly nước đến:

- Mời chị!

- Cảm ơn.

Thảo quay qua Khang:

- Anh có cần đổi ly cà phê khác không?

Khang khoát tay:

- Cô cứ làm việc của mình đi.

- Dạ.

Hân lịch sự cầm ly lên uống rồi để xuống:

- Nếu không có vấn đề gì, tôi xin phép về.

Khang gõ gõ cây viết lên bàn:

- Cô làm việc rất nhanh gọn. Tôi thích cách làm việc như thế.

- Cảm ơn.

Khang thấp thoáng cười. Hân cương quyết đứng lên:

- Tôi xin phép về công ty.

Nói rồi Hân chào lịch sự rồi bước ra ngoài. Nghĩ đến thời gian tới phải đối diện với Khang, cô thấy chán nản thật sự. Vừa xuống tầng dưới, cô đã thấy chị Ngọc đứng đợi. Gặp cô, Ngọc liền kéo tay:

- Vào phòng chị chơi. Nghe anh Nguyên nói, chị mới biết em đến.

Hân miễn cưỡng bước theo. Vào đến phòng, Ngọc hỏi ngay:

- Em qua bàn công việc à?

Hân gật đầu không nói:

- Tốt chứ?

Hân lại gật đầu, cô đưa mắt nhìn quanh phòng Ngọc:

- Anh Nguyên đâu?

- Không biết. Chắc đi đâu đó.

Hân đưa tay nhìn đồng hồ:

- Em phải về. Chị làm việc đi.

- Nhỏ Thảo đi làm rồi phải không?

Hân nói bình thản:

- Em có gặp.

Ngọc trề môi:

- Khang quan tâm đến nó lắm. Công ty đang đồn ầm lên, Khang đến thăm mẹ nó tại bệnh viện nữa. Thật không ngờ con nhỏ như cục bột mà ghê thật.

Hân chớp mắt, dù mới tiếp xúc nhưng Hân cũng nhạy cảm nhận ra tình cảm của Thảo. Đúng là cô ta rất hiền và Khang thì rất dễ xiêu lòng bởi điều đó. Không phải Khang đã từng nói cô đừng tự thay đổi mình đó sao, và có lẽ cô không còn ngây thơ như lúc trước. Hân không hối hận vì đã thay đổi, nhưng nếu nói không đau thì là nói dối, thậm chí cô còn thấy gục ngã khi nghĩ rằng Khang đã có tình cảm khác. Ngọc nhìn em quan sát:

- Em không sao chứ?

Hân khẽ lắc đầu:

- Em không nghĩ nó liên quan đến mình.

Ngọc gật đầu:

- Chị cũng mong như vậy. chị đã sai lầm khi nghĩ Khang vẫn còn yêu em, không ngờ Khang lại có tình cảm khác mà lại với một đứa không có gì đặc sắc.

Hân cố gượng cười:

- Thảo đẹp đó chứ và rất hiền. Hứa với em, đừng tỏ thái độ gì cả, chị luôn làm theo cảm tính, em lo lắm. Họ không có lỗi gì với mình, chị đừng làm cho Khang coi thường luôn cả hai chị em.

Ngọc khoát tay:

- Khùng, chị không ngu như mày nghĩ. Lo vớ vẩn!

Hân khẽ thở dài đứng lên:

- Em về nghe. Chị làm việc tiếp đi. Cho em gởi lời chào anh Nguyên. Ngọc tiễn Hân ra cổng rồi mới chịu quay vào. Cô thấy thương em mình hơn bao giờ hết.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.