Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chương 9

❊ ❊ ❊

Sáng nay chủ nhật nên Khang ở nhà với cô. Đây là ngày mà cả hai thấy hạnh phúc nhất trong tuần. Khang vẫn còn nằm nướng không chịu rời giường, anh cứ chống tay nhìn Hân. Cô chớp mắt liên tục hình như Hân cảm nhận được:

- Anh sao vậy?

Khang vẫn không rời mắt:

- Anh đâu có gì.

Hân đưa tay sờ gương mặt Khang:

- Sao anh không ngủ nữa, hay em làm anh thức giấc?

Khang nhìn chăm chú gương mặt cô đang chờ đợi để nghe anh nói, không kiềm được Khang hôn nhẹ lên đôi mắt của vợ mình:

- Sao mà anh yêu em đến thế chứ.

Hân lặng người xúc động. Cô cũng muốn nói với Khang như thế, nhưng không hiểu sao cô vẫn chưa đủ tự tin để nói ra điều đó:

- Hôm nay đừng về nhà nhé Hân, anh muốn đưa em đến một nơi.

Hân chớp mắt như hỏi. Khang khẽ cười, anh bất chợt ngồi dậy bồng xốc cô lên. Hân hơi chới với bấu chặt vai Khang:

- Sợ không?

Hân khẽ lắc đầu. Khang xoay cô một vòng rồi bật cười:

- Không sợ thật à? Anh làm lại nhé.

- Khang…

- Sao?

- Đừng đùa nữa, em thua.

Khang bật cười lớn:

- Nếu tự nguyện thua thì bắt buộc phải có điều kiện.

Nói rồi Khang đặt cô xuống giữa phòng, Hân lơ ngơ đứng yên nhưng tim cô chợt đập mạnh khi nghe hơi thở của Khang mơn man trên mặt mình. Anh cúi xuống thì thầm:

- Chưa bao giờ anh được em hôn, anh muốn…

Khang không nói hết câu mà nắm tay Hân áp lên mặt mình:

- Điều kiện không quá đáng chứ nhỏ? Em không thấy anh bị thiệt thòi sao?

Hân đỏ cả mặt. Khang thấy buồn cười vì cử chỉ bối rối của cô, nhưng anh không làm gì chỉ đứng yên chờ đợi. Tay Hân hơi ngập ngừng khi sờ gương mặt anh, Khang không hiểu cô đang xúc động hay là bối rối. Hân choàng tay qua cổ Khang rồi rụt rè đặt môi mình vào môi anh. Khang thấy nhói tim vì cử chỉ đó, nụ hôn của cô rất nhẹ nhàng nhưng Khang nghe rung động mãnh liệt. Đến lượt Khang không kiềm được, anh siết chặt lấy cô thì thầm:

- Em đáng yêu quá, Hân ạ.

Khang hôn cô thật lâu rồi mới chịu buông ra:

- Em chuẩn bị đi, anh muốn hôm nay chỉ hai đứa với nhau thôi.

Nói rồi Khang định quay đi, nhưng Hân đã giữ tay anh lại:

- Anh muốn đưa em ra ngoài sao?

Khang nhìn cô:

- Em không thích.

Hân chớp mắt bối rối:

- Ở nhà cũng chỉ có hai đứa thôi mà, em thích như thế hơn.

Khang nhìn cô chăm chú:

- Em sợ ra ngoài phải không? Nói thật với anh đi Hân. Từ lúc bị tai nạn đến giờ, em chưa ra khỏi nhà bao giờ, đúng không?

Hân hơi cúi đầu, thái độ rõ ràng không tự tin. Khang thấy đau lòng vì hình ảnh đó:

- Hôm nay anh muốn em đi cùng anh, anh không cho phép em sống như thế nữa. Anh sẽ giúp em tự tin hơn.

- Khang…

Hân tìm tay anh. Khang dịu dàng nắm bàn tay cô:

- Đừng làm anh thất vọng Hân. Anh không thể làm em tự tin hơn sao?

- Không phải, em chỉ sợ…

Nhưng Khang đã ngắt ngang lời cô bằng nụ hôn dài say đắm:

- Anh luôn ở bên em mà. Hãy tin anh.

Khang tự chọn đồ và thay cho cô. Hân cứ đứng yên gương mặt bối rối lẫn lo âu. Khang hiểu Hân không muốn làm anh buồn, dù biết cô đang khổ sở nhưng Khang vẫn không mềm lòng.

Cuối cùng Khang đưa cô đến nhà bạn anh, thật ra lúc đầu Khang không có ý đó, nhưng muốn Hân phải tự tin hơn nên Khang quyết định làm thế, dù anh biết điều đó hơi ác với cô. Hân ngồi yên giữa đám bạn của Khang. Khang muốn đặt cô vào hoàn cảnh đó để buộc Hân phải tự làm chủ bản thân mình. Khang thật sự ngạc nhiên về trình độ ngoại ngữ của Hân. Cô nói lưu loát và hiểu hết những gì bạn anh diễn đạt. Mọi người đang bàn về bản hợp đồng với công ty nước ngoài, Hân ngồi im nghe và giúp Phúc dịch những gì anh không hiểu. Khang cứ ngồi yên nhìn như quên hết mọi thứ xung quanh và thấy quyết định đưa Hân ra ngoài là hoàn toàn đúng.

Chiều hai người mới ra về, nhưng Khang không đưa cô về nhà ngay mà chạy xe theo hướng bờ sông, anh khoác thêm áo của mình cho cô rồi nhìn âu yếm:

- Lạnh không?

Thái độ Hân hơi tư lự:

- Anh đưa em ra bờ sông phải không?

Khang ôm cô vào lòng:

- Anh xin lỗi, lúc nãy em sợ lắm phải không?

Hân giấu mặt trong ngực Khang khẽ lắc đầu.

- Anh thích nhìn em như lúc nãy lắm. Em vẫn còn nhớ ngoại ngữ sao Hân?

- Lúc còn học phổ thông, em học khá nhất là môn Anh Văn. Khi bị tai nạn, thấy em ở nhà buồn nên ba đã mua rất nhiều băng tiếng Anh cho em nghe.

- Vậy à! Lúc nãy em làm anh ngạc nhiên thật sự. Em tuyệt thật!

Hân không nói gì, chỉ đứng yên trong lòng anh. Khang thấy cô như chìm trong thế giới nào đó:

- Em đang nghĩ gì thế?

Hân lắc đầu:

- Em muốn về.

Khang chiều theo ý cô. Khi cả hai về đến nhà, Khang lặng yên quan sát Hân, cô có vẻ lặng lẽ hơn thường ngày. Khang biết hôm nay anh đã làm cô thấy nặng nề. Khang bước đến ôm Hân vào lòng:

- Anh xin lỗi.

Hân chớp mắt, cô khẽ cười lắc đầu:

- Anh đâu có lỗi gì. Đừng như thế Khang.

Khang hôn nhẹ mắt cô:

- Bạn bè cũng là một phần trong cuộc sống của anh, nên anh muốn em chia sẻ với anh điều đó. Em không thích sao?

- Không phải, em chỉ sợ mình làm mất mặt anh, sợ làm anh thất vọng.

Khang nhíu mày:

- Anh cấm em có ý nghĩ đó. Cấm tuyệt đối. Nếu em nghĩ thế là xúc phạm anh và cả bản thân mình nữa, em biết không?

Hân khóc:

- Em xin lỗi.

Khang lau nước mắt cho cô rồi nói day dứt:

- Anh rất yêu em, nếu em buồn, anh còn khổ hơn cả em nữa, Hân ạ.

Khang ôm cô vào lòng. Đối với anh, Hân như món pha lê mỏng manh mà anh luôn lo sợ mình vô ý hay vụng về làm vỡ.

- Khang!

- Gì em?

Hân lắc đầu không nói, Khang nhướng mắt nhìn cô:

- Sao?

- Không có gì. Em chỉ muốn gọi tên anh thôi.

Khang khẽ cười rồi cắn nhẹ môi cô:

- Em có những cái luôn làm anh nhói tim nhóc ạ.

Hiểu Hân không trả lời, cô nhắm mắt thả người trong lòng Khang, cảm nhận niềm hạnh phúc mà Khang muốn truyền sang cô. Hân siết chặt lấy anh, cô như ôm trong tay tất cả cuộc đời mình.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.