Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17
Chương 17

❊ ❊ ❊

Tuần sau, trong buổi giao lưu biểu diễn của trường, Hiểu Hân mới biết mặt người phụ nữ bên cạnh Khang. Thúy rất nổi tiếng trong làng người mẫu. Cô đẹp một cách sắc sảo và lạnh lùng. Hiểu Hân đưa mắt nhìn sự tự tin của Thúy trên sân khấu, tự nhiên cô cảm thấy nhoi nhói khi đọc được sự kiêu hãnh trong đôi mắt cô ta và cô hiểu được sự đối lập giữa cô và Thúy. Hân hơi lao đao khi bắt gặp Vỹ Khang đang đứng ở góc phòng, anh có vẻ tách biệt với mọi người, gương mặt lạnh lùng cố hữu nhìn lên sân khấu. Tự nhiên Hân quay nhìn nơi khác.

Cuối chương trình, vừa bước ra cổng cô đã thấy Khang đứng dựa vào xe, dáng vẻ chờ đợi. Vỹ Khang gật đầu chào cô với một chút thờ ơ. Hiểu Hân ra về, cô như lạc vào một giấc mơ thật buồn, ở nơi đó chỉ có cô lẻ loi một mình với những ký ức hỗn độn.

Những ngày sau đó, cô rất thường gặp Khang, khi thì trong quán cà phê, khi thì đang chạy trên đường. Nhưng lúc đó, về nhà cô lại thức trắng suốt đêm. Hiểu Hân cứ lẩn quẩn bởi hình bóng Khang. Ấn tượng anh để lại cho cô không giống những cuộc tình mà nhiều người đã trải qua, nó sâu sắc và không thể nào quên được những gì Khang đã làm cho cô ngày xưa.

Vừa về đến nhà, Hân đã cảm nhận được một bầu không khí nặng nề. Hiểu Ngọc đang ngồi với ba, dáng vẻ ủ rủ thầm lặng, ông Tuấn thì có vẻ trầm ngâm. Giọng ông Tuấn buồn bã:

- Con đến công ty mình làm đi, giúp ba những chuyện nhỏ thôi cũng được.

Hiểu Ngọc đứng lên:

- Con muốn suy nghĩ lại.

Nói rồi cô bước về phòng mình. Hân ngạc nhiên nhìn chị:

- Chị Ngọc không xin được việc làm hả ba? Chỉ tốt nghiệp loại giỏi mà.

Ông Tuấn khoát tay:

- Thằng Khang không nhận nó. Ba không thể nhờ vả nữa, vì mình nợ nó quá nhiều. Con Ngọc làm chỗ thằng Khang là tốt nhất, nhưng đành thôi.

Nói rồi ông khẽ thở dài:

- Chị con nó rất háo thắng, ba không buộc nó về giúp ba, nó muốn thử sức ở những công ty lớn cũng là điều tốt. Nhưng thật sự ba không yên tâm, nó chưa có kinh nghiệm lại tự cao, nếu gặp thất bại nó sẽ không chịu nổi đâu.

Hiểu Hân chớp mắt ngồi yên, cô hiểu sự từ chối của Khang đã đánh vào lòng kiêu hãnh của chị mình. Một lúc sau cô lên phòng chị. Ngọc đang đứng bên cửa sổ:

- Chị không sao chứ?

- Em biết rồi à?

Hiểu Hân gật đầu. Việc Khang từ chối cô thấy hơi bất nhẫn, cô không tin chị mình không có năng lực:

- Chị nộp công ty khác thử xem. Em không tin chị không tìm được việc làm đúng với khả năng của mình.

- Chị không thích. Em để chị yên tĩnh đi Hân.

Hiểu Hân bối rối, cô Hiểu Ngọc đang bị sốc nhưng sự mất bình tĩnh của chị làm cô ngạc nhiên. Từ đó giờ, Ngọc rất bản lĩnh, không lẽ chị Ngọc thích làm việc ở công ty Khang đến thế? Hân biết những ai có năng lực đều muốn vào công ty lớn, có điều kiện tốt cho họ phát huy và chỗ của Khang là một trong những công ty đó.

- Em ra ngoài đi!

Hiểu Hân ngơ ngác, cô buồn bã trở về phòng mình. Nếu Vỹ Khang biết sự từ chối của anh ảnh hưởng đến gia đình cô như thế thì anh sẽ nghĩ gì? Khi trở về cuộc sống mới, cô thấy mình bất lực với mọi việc xung quanh. Hân khẽ nhắm mắt khi nghĩ đến Khang. Đến giờ cô mới thấy mình không hiểu gì về anh.

Từ hôm đó, cô thấy chị Ngọc như khác lạ. Cô hiểu Khang đã làm Ngọc tự ái và tổn thương. Tuần sau, cô thật sự ngạc nhiên khi chị Ngọc dẫn về một người đàn ông, anh ra trông khá điển trai, nhưng Hân không thích vì đôi mắt của hắn có nét gì đểu giả, cô không hiểu sao chị Ngọc quen với hắn. Mấy ngày sau thì chị Ngọc đi làm. Bấy giờ cô mới biết anh ta là con trai độc nhất của ông tổng giám đốc công ty Thắng Lợi.

Hôm nay anh ta lại đến với lý do rước chị Ngọc đi dự tiệc. Hân bước lên phòng chị. Ngọc đang ngồi trước gương trang điểm. Hân ngồi xuống giường, khẽ hỏi:

- Anh Tùng đang đợi chị ở phòng khách đó. Chị đi dự tiệc hả?

Ngọc gật đầu không nói, cô tô son lên môi rồi quay qua Hân:

- Mấy ngày nay học tốt không? Lo học đi, đừng suy nghĩ lung tung. Em còn khờ lắm.

Hiểu Hân chớp mắt nhìn chị, cô không hiểu sao Ngọc lại nói thế.

- Chị quen với anh Tùng phải không?

- Sao?

- Em thấy anh ta sao ấy.

- Chị hiểu mình đang làm gì. Em đừng tò mò quá.

- Em chỉ lo cho chị.

Hiểu Ngọc quay lại nhìn em:

- Em hãy đứng qua một bên và để mặc chị. Chị sẽ chứng minh cho mọi người thấy năng lực của mình.

Hiểu Hân chớp mắt, cô cảm nhận Ngọc muốn ám chỉ Khang. Ngọc vỗ lên má Hân:

- Em trở về nhà là chị yên tâm rồi. Chị sẽ không cho ai xem thường mình nữa. Chị đi nghe.

Hiểu Ngọc tự tin đi ra ngoài, Tùng kiên nhẫn ngồi đợi dưới phòng khách, sự say mê không giấu giếm khi nhìn Ngọc. Hiểu Ngọc tặng anh ta ngay nụ cười thật đẹp như xin lỗi vì để Tùng chờ lâu. Hôm nay công ty Tùng tổ chức tiệc, nên sự hiện diện của Ngọc là điều tất nhiên vì cô đang làm thư ký cho ba của Tùng.

Đứng trong góc, Ngọc đã thấy Vỹ Khang đi vào. Dáng vẻ tự tin và lạnh lùng quen thuộc của anh làm cô hơi quay đi. Đến lúc ông Lợi giới thiệu, Vỹ Khang nhìn cô không biểu lộ gì và chào một cách thờ ơ. Cuối cùng Khang đi về quầy rượu, thản nhiên ngồi nhìn mọi người xung quanh. Một lúc sau Ngọc bước đến ngồi đối diện, cô khẽ cười kiêu hãnh:

- Lâu rồi không gặp, anh khoẻ không?

Khang hớp một ngụm rượu:

- Bình thường.

- Anh không ngờ gặp tôi ở đây phải không? Tôi thì lại rất vui khi biết mình là đối tác của nhau.

Vỹ Khang nhìn cô sắc lạnh:

- Tôi không lấy làm ngạc nhiên khi thấy cô bên cạnh cha con Phương Tùng. Chúc mừng cô!

Ngọc khẽ cười:

- Cảm ơn và mong chúng ta hợp tác vui vẻ.

Khang không nói gì, cử chỉ rõ ràng là không thích bị quấy rầy. Anh ngả người ra sau nói lạnh lùng:

- Cô đi được rồi, tôi không thích bị quấy rầy khi cần yên tĩnh.

Hiểu Ngọc giận âm ỉ vì thái độ bất lịch sự của Khang:

- Anh dám nói chuyện với người sẽ hợp tác với mình như thế sao?

- Nếu là người thông minh, không gì cản trở được khi tôi đã muốn. Tốt nhất thì cô đi đi.

Ngọc tái mặt vì giận. Chưa bao giờ cô bị ai xem thường như thế:

- Anh sẽ phải hối hận vì cách cư xử của mình.

Vỹ Khang nhìn cô im lìm. Ngọc quay đi mà tim vẫn còn thắt lại vì đau. Hôm đó cô say bí tỉ. Hiểu Hân kinh ngạc khi ra đón chị. Tùng nhìn cô bối rối:

- Tôi cản nhưng cô ấy cứ uống. Nhắn với Ngọc, ngày mai cứ nghỉ ở nhà cho khoẻ.

- Cảm ơn anh.

Anh ta nhìn Hân một cái rồi mới chịu quay đi. Hân và bà vú vất vả lắm mới đưa Ngọc về phòng được. May cho chị Ngọc là ba mẹ vẫn chưa về. Hân lấy khăn nóng và pha chanh cho chị. Hiểu Ngọc nằm im lìm trên giường. Hân khẽ lay chị:

- Chị uống chút chanh đi cho tỉnh.

Nhưng Ngọc vẫn không nhúc nhích. Hân đưa tay nâng đầu chị lên, cô ngỡ ngàng khi Ngọc khóc tự bao giờ. Lần đầu tiên cô thấy chị Ngọc yếu đuối như thế. Hân ngồi yên hoang mang:

- Em ra ngoài đi!

Giọng nói của Hiểu Ngọc có lẽ là tỉnh táo nhất.

- Chị không sao chứ?

Ngọc bất chợt bật khóc, cô hét lên:

- Chị bảo đi ra có nghe không? Em làm chị mệt mỏi lắm.

Hiểu Hân bàng haòng, cô không hiểu những gì Ngọc nói. Mỗi lần có chuyện, Ngọc đều tỏ thái độ như thế với cô. Hiểu Hân thức suốt đêm đó. Cô thấy đau khổ khi cảm nhận một khoảng cách vô hình nào đó giữa hai chị em.

Sáng. Hân nhìn mọi người hối hả đi làm mà thấy nao lòng. Cô lặng lẽ lên phòng để chuẩn bị buổi chiều đi thi, nhưng Hân không tập trung được, cô cứ quanh quẩn khi ý thức về bản thân vô dụng của mình. Hân gục đầu xuống bàn buồn thấm thía. Buổi chiều, cô chuẩn bị đi thi thì thấy Ngọc đi xuống:

- Để chị đưa đến trường.

Hiểu Hân lắc đầu:

- Hôm nay em thi có lẽ ra sớm. Em lấy xe đi được rồi.

- Nhớ chạy cẩn thận đó!

- Dạ.

Khi Hân dắt xe ra thì thấy chị Ngọc đứng chờ ở cổng:

- Lúc tối chị say nói lung tung, đừng suy nghĩ nghe không.

Hân nhìn chị:

- Chị có chuyện gì phải không?

Ngọc quay lại nhìn em một lúc rồi nói:

- Em có biết sai lầm của chị em mình là gì không?

Hân nhìn chị lao đao.

- Là quen biết với Vỹ Khang. Chị nói thế để em hiểu mà quên anh ta đi.

Hiểu Hân nhoi nhói đau, đây là sự thật mà cô phải đối diện giữa Ngọc và Khang, điều mà cô luôn mơ hồ rất lâu về hai người. Cô không biết đó là chuyện gì, nhưng chắc chắn không thể tránh khỏi sự tổn thương mà cả ba đều gánh chịu. Hân cắn môi muốn khóc. Cô chạy xe đến trường trong cảm giác đau khổ sâu sắc. Thi xong, cô ghé nhà nhỏ Uyên, không muốn về nhà để ở một mình thư thả trong căn phòng rộng lớn.

Uyên nhìn cô ngồi bó gối trên giường:

- Sao buồn vậy? Lúc nào gặp mày cũng thấy toàn màu tím, chán thật!

Hiểu Hân úp mặt trên chân:

- Tao thấy mình vô dụng quá Uyên.

- Gì nữa?

Hân nói buồn bã:

- Mỗi lần xin tiền ba mẹ để mua gì đó hay đóng tiền học, tao thấy buồn lắm. Nếu tao không bị tai nạn, có lẽ giờ này tao cũng đi làm.

Uyên nhìn bạn thông cảm:

- Mày khờ quá! Cố gắng học vài năm nữa mới có bằng vững chắc chứ. Gia đình mày dư sức lo cho mày mà.

- Không phải vấn đề đó. Mày không hiểu đâu.

Hiểu Hân cứ nhìn đâu đâu, Uyên suy nghĩ một lát rồi nói:

- Hay mày muốn đi dạy thêm không?

Hân ngẩng mặt lên:

- Ừ hén! Sao tao không nghĩ ra. Mày giúp tao được không?

Uyên gật đầu:

- Mày giỏi Anh văn, mày đi dạy kèm môn đó đi. Nhà nhỏ bạn tao đang tìm đó. Để tao hỏi giùm cho.

Mắt Hân sáng lên:

- Cảm ơn mày, Uyên ạ.

Uyên ngập ngừng:

- Nhưng ba mẹ mày không cho đâu. Tao sợ họ sẽ không chấp nhận.

Hân cắn môi, có lẽ Uyên nói đúng.

- Tao sẽ sắp xếp được. Tuần dạy ba buổi được mà, phải không?

Uyên gật đầu. Cô nhìn sự vui vẻ của bạn mà thấy thương Hân thật nhiều. Đến giờ Hân vẫn chưa thoát khỏi sự mặc cảm về bản thân mình. Cô thấy tội nghiệp Hân.

Hân bắt đầu âm thầm sắp xếp kế hoạch cho mình. Cô dạy 2, 4, 6 mỗi tuần vào buổi tối. Cô nói với nhà là đi học nhóm và bà Tuấn không một chút nghi ngờ.

Tháng đầu nhận được tiền, Hân khóc lặng lẽ một mình. Không hiểu sao cô thấy mình hạnh phúc và trưởng thành hơn.

Tối nay cô lại đến nhà bé Phúc. May mắn cho cô là Phúc rất ngoan, gia đình bạn Uyên cũng tử tế. Không biết Uyên có nói gì không, nhưng cô thấy họ rất ưu ái mình, nhất là Sơn ba bé Phúc. Nhiều lúc cô thấy ngại ngại. Hôm nay cô cho con bé nghỉ sớm vì ngày mai có bài kiểm tra Anh văn. Vừa soạn tập sách, Phúc vừa nói:

- Hôm qua ba hỏi cô Hân dạy giỏi không?

Hân giật mình, cô tò mò nhìn:

- Phúc trả lời sao?

Con bé nhoẻn miệng cười:

- Cô Hân vừa đẹp lại vừa dạy giỏi.

Hiểu Hân khẽ cười:

- Cô dạy, Phúc hiểu chứ?

Con bé gật mạnh đầu:

- Ba nói cô Hân rất hiền, con phải học ngoan không được lười.

Hân phì cười. Cô không ngờ hai cha con lại nói về mình nhiều như thế. Một lúc Hân ra về. Vừa bước ra phòng khách, Hân bối rối lẫn kinh ngạc khi thấy Vỹ Khang. Đôi mắt Khang thoáng nét sững sờ khi nhận ra cô. Hân cố nói bình thản để chào Sơn:

- Hôm nay tôi cho bé Phúc nghỉ sớm để học bài kiểm tra. Tôi về nhé!

Sơn nhìn cô dịu dàng:

- Còn sớm, Hân ngồi chơi một lát.

- Dạ thôi. Tôi phải về.

Nói rồi cô gật đầu chào cả hai rồi đi nhanh ra cổng. Đến giờ cô vẫn chưa bình tĩnh. Hiểu Hân cho xe chạy chầm chậm trên đường và cứ suy nghĩ quanh quẩn. Bỗng Hân chao tay lái khi bị một chiếc xe du lịch ép vào lề buộc cô phải thắng lại.

Khang bước xuống, ánh mắt của Khang làm Hân bất an:

- Đưa xe cho anh!

Hân không hiểu Khang định làm gì, cô giữ lại:

- Tôi phải về.

- Đi với anh một lát.

Nói rồi Khang cương quyết dắt xe cô vào một quán gần đó để gửi. Anh mở cửa xe:

- Lên xe đi!

Hiểu Hân hơi bất mãn vì cách nói uy quyền của Khang. Cô cắn môi:

- Tôi không đi đâu. Tôi phải về.

Vỹ Khang nhìn cô, hình như anh đang cố kiềm chế điều gì đó. Anh nắm tay cô lôi vào xe rồi đóng rầm cửa lại. Sự thô bạo của Khang làm Hân bất mãn. Cô cắn môi:

- Tôi không đồng ý cách cư xử của anh. Sao anh không hỏi tôi có chấp nhận đi với anh hay không?

Vỹ Khang không trả lời, anh chạy thẳng ra bờ sông. Cả hai vẫn ngồi yên trên xe, Hân quay nhìn ra cửa, cử chỉ không muốn tiếp chuyện. Thái độ ngang ngược của Khang làm cô giận ghê gớm, cô không tưởng tượng được Khang sẽ cư xử với mình như thế.

- Tại sao lại đi dạy kèm? Em thiếu tiền à?

Hân mím môi không trả lời. Khang giận dữ nắm vai cô quay lại:

- Sao không trả lời? Nếu em không nói lý do thì không được về.

Hiểu Hân không thể kiềm chế nữa:

- Anh ngang ngược vừa thôi. Tôi đi dạy thì có liên quan gì đến anh? Anh không có quyền.

Vỹ Khang nhíu mày nhìn cô:

- Anh không quen thái độ này của em. Em thay đổi từ lúc nào vậy?

- Mặc tôi!

Vỹ Khang kéo mặt cô đối diện với mình:

- Trả lời đi, sao lại đi dạy mà không lo học hành cho tốt. Em định làm mọi người lo lắng hoài sao?

Hiểu Hân mím môi:

- Chính vì không muốn mọi người lo lắng nên tôi mới đi dạy. Tôi không muốn mình cứ vô dụng sống bám vào người thân nữa. Trả lời như vậy, anh hài lòng chưa?

Vỹ Khang nhìn cô đăm đăm:

- Em giấu ba mẹ phải không?

Hiểu Hân quay nhìn nơi khác không trả lời. Khang châm cho mình điếu thuốc:

- Bắt đầu từ ngày mai, em nghỉ dạy đi, nếu không đừng trách anh.

Hân tức muốn khóc, cô lạc giọng:

- Anh không có quyền.

- Em hiểu tính anh rồi, anh không nói suông đâu. Lo học đi, đừng chạy theo suy nghĩ nông nổi nữa. Em có nghĩ nếu ba mẹ biết, họ sẽ như thế nào không?

Hiểu Hân rất cố gắng, nhưng nước mắt vẫn trào ra:

- Hãy để tôi yên! Anh làm cho tôi có cảm giác ghét luôn cả bản thân mình. Đừng bắt tôi sống như một con búp bê nữa.

Vỹ Khang nhìn vẻ giận dữ của Hân, anh không ngờ cô có những suy nghĩ như vậy, điều đó làm Khang đau lòng. Anh không muốn cuộc sống của Hân nặng nề áp lực như thế. Hân gục đầu trong tay:

- Tôi xin anh hãy để mặc tôi, đừng nói gì với gia đình tôi gì cả. Tôi sẽ mang ơn anh rất nhiều.

- Anh không thể. Đừng cãi lời anh, em sẽ hối hận đó.

Hiểu Hân ngước lên nhìn Khang, đôi mắt long lanh nước:

- Tôi rất hạnh phúc khi có việc làm, đó không phải là vấn đề vật chất mà là tinh thần. Anh có hiểu không?

Vỹ Khang nhìn cô đăm đăm. Hân không đơn giản như bề ngoài cô thể hiện. Rồi không kiềm được, anh kéo Hân ngã ập vào lòng mình.

- Em có chuyện gì phải không? Anh không chịu nổi khi thấy em thế này, Hân ạ.

Hiểu Hân lao đao, cô không tin vào cách thể hiện tình cảm của Khang và ngạc nhiên về cử chỉ yếu đuối hiếm hoi này. Hân cương quyết đẩy Khang ra:

- Anh đừng làm thế, đừng bắt tôi nghỉ dạy.

Khang nhìn cô im lìm, anh hơi quay nhìn nơi khác:

- Em thích đi làm đến vậy sao?

Hiểu Hân gật đầu.

- Vậy thì đến công ty anh, anh sẽ sắp xếp cho em một công việc phù hợp và nên nghỉ dạy kèm đi.

Hân tròn mắt, tự nhiên cô nhớ đến Hiểu Ngọc.

- Công ty anh đang thiếu người à?

Vỹ Khang khoát tay không trả lời. Hân mím môi nhìn anh:

- Cảm ơn anh, nhưng tôi không thích làm ở công ty.

Vỹ Khang búng tàn thuốc ra xa, khuôn mặt kín bưng:

- Tuỳ em. Nhưng hãy lo học đi, nếu không đừng trách tôi.

Hân giận thật sự:

- Anh không có quyền.

- Cứ cãi lời tôi thì em sẽ thấy tôi nói là làm.

Hân giận run người vì sự quá đáng của Khang. Cô mở cửa xe bước xuống và đi nhanh ra đường, nhưng Khang đã chặn cô lại và nhìn lạnh lẽo:

- Không ngờ em cũng bướng như thế này. Lên xe đi tôi đưa về!

- Không cần. Tôi sẽ tự về.

Khang giận dữ kéo cô về phía xe và đóng cửa lại. Anh đưa Hân trở về chỗ cũ rồi dừng lại, khuôn mặt có vẻ dịu hơn:

- Thật ra em muốn gì?

Hân mở cửa xe không trả lời. Bước xuống, cô quay lại nhìn anh:

- Tôi thích đi dạy còn anh thì cứ làm những gì mình muốn đi. Tôi sẽ không trốn tránh anh đâu.

Vỹ Khang nhìn cô, Hân hiểu đó là cái nhìn phê phán, nhưng cô không quan tâm, từ bây giờ cô sẽ làm những gì mình thích. Cô chưa kịp quay vào thì Khang đã cho xe chạy vút đi. Hân nghe cổ mình nghẹn đắng. Tuy nói cứng nhưng Hân hiểu Khang sẽ làm cho cô nghỉ dạy rất dễ dàng. Hân ra về trong tâm trạng thẫn thờ.

Suốt một tuần trôi qua cô luôn thắc thỏm và thấy an tâm là Khang đã không làm căng với cô, vì nếu muốn làm, Khang sẽ không để yên đến bây giờ. Hiểu Hân thật sự nhẹ nhõm.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.