Hôm sau Hân đang ở nhà một mình thì chuông cửa reo inh ỏi. Hân nhíu mày chạy xuống. Cách gọi cửa thật bất lịch sự. Nhưng vừa mở cổng, Hân kinh ngạc khi thấy Khang đang dìu ba mình, ông Tuấn say khướt đi không muốn nổi, bắt buộc Khang phải dìu ông vào phòng, anh có vẻ tỉnh táo hơn. Hiểu Hân cứ bối rối đứng nhìn. Khang đặt ông Tuấn nằm ngay ngắn trên giường.
- Em lấy cho tôi cái khăn và bộ đồ, tôi sẽ thay cho ba.
Hân chớp mắt nhìn, quả thật người ba cô ướt và nồng nặc mùi rượu. Hân đưa cho Khang khăn rồi bước ra khỏi phòng. Lát sau thì Khang trở ra. Hân đã pha cho anh ly trà nóng, cô nói bình thản:
- Anh uống trà đi sẽ thấy khoẻ hơn.
Vỹ Khang nhìn tách trà cô đặt xuống bàn không nói gì.
- Sao ba tôi lại như thế? Ông không bao giờ say như vậy cả.
Vỹ Khang im lìm. Hân thấy khó thở với thái độ của Khang. Cô mím môi ngồi im, thấy lố bịch nếu hỏi nữa, khi anh ta không có nhu cầu trả lời cô.
- Tôi về.
Hân ngước nhìn Khang, cô đứng lên định đưa anh ra cổng nhưng lại vô tình đối mặt với anh. Hân hơi bối rối khi đứng quá gần, cô hơi lùi lại khẽ cười lịch sự:
- Cám ơn anh đã đưa ba tôi về. Để tôi tiễn anh.
Cô quay người đi ra cửa, Khang lững thững đi phía sau im lặng. Hân thấy nhột nhạt phía sau và hiểu Khang đang nhìn mình đăm đăm. Cô mở cổng nhưng Khang dừng lại bên cô:
- Em hạnh phúc không?
Hân bất ngờ vì câu hỏi dịu dàng của Khang. Cô mỉm cười gật đầu không nói. Khang đưa mắt nhìn cô như chà xát, cái nhìn như muốn thấu tâm can người khác.
- Em yêu Bình à?
Hân chớp mắt, cô thấy thật kỳ cục khi trả lời những câu hỏi như thế. Không biết Khang có nhận ra sự bối rối của cô? Hân lại gật đầu.
- Em có biết mình nói dối rất tệ không?
Hiểu Hân ngước nhìn anh, đôi mắt nghiêm nghị. Khang nheo mắt:
- Sao không gật đầu? Tôi tưởng em sẽ gật mà không cần suy nghĩ chứ.
Hân mím môi:
- Anh không được nói bậy. Tôi không cho phép ai xúc phạm tình cảm của mình.
Vỹ Khang khẽ nhướng mắt:
- Vậy sao? Hay tình cảm của em chỉ là sự trốn chạy hèn nhát mà tôi không bao giờ tha thứ?
Hiểu Hân giận dữ nhìn trừng Khang, cô khàn giọng:
- Anh thật quá đáng. Xin lỗi, tôi không thể tiếp anh.
Nói rồi cô quay nhìn nơi khác, mở rộng cổng như chờ Khang đi ra, nhưng anh đã kéo cô lại:
- Nhìn thẳng vào tôi đi! Chỉ có một chuyện là nhìn thẳng vào mắt tôi, em cũng không dám, em giải thích sao đây về tình cảm của mình. Thật ngu ngốc!
Hân giận phừng lên, cô nhìn thẳng vào mắt anh run giọng vì không thể kiềm chế.
- Anh ích kỷ lắm! Anh đừng tưởng lúc nào mình cũng đúng. Anh áp đặt suy nghĩ của mình vào người khác một cách lố bịch. May mắn là tôi không còn ảo tưởng nữa.
Vỹ Khang nhìn cô đăm đăm, rồi bất ngờ buông gọn:
- Anh vẫn yêu em.
Hân hơi lặng người, không tưởng tượng Khang lại dám nói điều đó vào lúc này. Cô nuốt nước miếng nói một cách khó khăn và cố trấn tĩnh:
- Tôi không quan tâm. Xin lỗi anh, khuya quá rồi, tôi mệt lắm.
Vỹ Khang buông cô ra, tay thọc vào túi quần, cử chỉ bình thản không biểu hiện gì, nó làm Hân hoang mang đến mức không tin Khang vừa thốt ra lời đó. Cô khẽ quay đi:
- Em đã rất xúc động khi nghe anh nói, sao lại giấu cảm xúc của mình?
Hiểu Hân buột miệng không kiềm chế:
- Anh thật trơ trẽn!
Vỹ Khang hơi nhướng mắt như phật ý:
- Anh không quen như thế này. Điều này không hợp với em đâu.
Hiểu Hân im lặng, cô quay mặt nơi khác như cố trấn tĩnh, một lúc sau cô quay lại nói trầm tĩnh:
- Anh nói đúng. Tất cả chúng ta đã thay đổi, tôi không có gì để biện minh cho mình, chỉ muốn anh hiểu rõ quá khứ đã qua và tôi không quan tâm nữa. Cuộc sống của tôi đã khác, tôi không cần nói về Bình, anh cũng hiểu rồi. Tôi muốn được yên và đừng bị quấy rầy. Đó là điều cuối cùng tôi xin anh đấy.
Vỹ Khang vẫn không biểu lộ gì, anh nói chậm rãi xa xôi:
- Hình như từ đó giờ, em luôn xem nhẹ tình cảm của tôi, thậm chí đã quá xem thường, em yếu đuối đến mức không thể tha thứ. Nếu em nói cuộc sống bây giờ đối với em rất bình yên thì tôi không níu kéo và xin chúc mừng, nhưng nếu một ngày nào đó khi nhìn lại chính mình, em sẽ thấy hối hận, lúc đó không còn đường để cho em quay lại đâu. Tôi cũng không đủ vị tha để mà đón nhận.
Vỹ Khang quay lại nhìn thẳng vào Hân, cái nhìn bắt cô phải đối diện rồi khẽ cười như không:
- Em muốn tôi nói thế nào đây? Chúc mừng em, được chứ?
Hiểu Hân chớp mắt, cảm giác lao đao. Cô hiểu mình chỉ là một con bé ngốc nghếch làm sao qua khỏi đôi mắt từng trải của Khang. Hân không muốn chống đỡ nữa nhưng không vì vậy mà buông xuôi cảm xúc của mình. Cô không thể và cũng không dám.
- Tôi đã lựa chọn và sẽ không bao giờ thay đổi quyết định của mình.
Vỹ Khang bất chợt kéo mạnh cô về phía anh.
Hân còn đang bất ngờ và chới với thì Khang đã cúi xuống hôn mạnh mẽ không cho phép cô chống đối. Hân mím môi lại và cố đẩy anh ra nhưng hoàn toàn bất lực. Vỹ Khang nói thì thầm qua từng nụ hôn khống chế:
- Chỉ có cách này mới giúp em lấy lại lòng mình.
Hân đứng yên, cô để mặc Khang thể hiện tình cảm của mình, cô nhắm mắt lại cố ngăn cảm xúc yếu đuối muốn gục ngã. Có lẽ Khang đã nhận ra sự thành công của mình vì sự từng trải. Tự nhiên Hân khóc lặng lẽ. Cuối cùng Khang cũng rời cô ra, nhưng vẫn đứng yên, giọng cương quyết:
- Đừng bao giờ nói dối trước anh. Anh luôn có cách khống chế em, hiểu không? Vì em đã thuộc về anh từ lâu rồi và mãi mãi sẽ là như vậy.
Hiểu Hân vẫn còn run rẩy, tiếng nấc của cô như cố kiềm nén. Cô hận Khang đã lợi dụng sự yếu đuối của mình và khinh thường luôn cả bản thân mình khi nghĩ tới Bình. Bất chợt Hân khẽ đẩy Khang ra, giọng đầy uất ức khi không thể làm gì được:
- Nếu anh còn làm vậy, tôi sẽ chết trước mặt anh.
Mắt Vỹ Khang tối sầm. Hân không còn tâm trí để nhận thức được câu nói của mình, cô chỉ nói để cho hả sự kiềm nén trong lòng. Khang lập tức buông cô ra, lần đầu tiên Khang để lộ sự gục ngã của mình. Hân hơi chới với khi Khang buông ra, cô dựa vào cổng. Một lát sau Khang nói sắc lạnh và không nhìn cô:
- Tôi không bao giờ tha thứ cho ý nghĩ này của em. Lần đầu tiên tôi thấy hối hận vì tình cảm của mình và sẽ không hối tiếc khi gạt em ra khỏi cuộc đời tôi.
Hân lơ ngơ nhìn Khang, cô đã bình tĩnh lại và chết lặng vì gương mặt và đôi mắt sắc của Khang và hiểu Khang đã đặt dấu chấm hết giữa hai người. Hiểu Hân như không còn hơi sức, cô thẫn thờ quay nhìn nơi khác.
Đôi mắt Khang lạnh băng nhìn cô:
- Em vào nhà đi và cố quên những ký ức nặng nề khi ở bên tôi nếu em muốn cuộc sống thanh thản như mình nói.
Nói rồi Khang bước về phía xe bằng những bước đi đầy tự tin như đã gạt bỏ hết những vướng bận. Hân vẫn đứng yên nhìn theo xe Khang khuất dần cuối đường. Cô rơi vào tâm trạng đau khổ quanh quẩn mà không hiểu tại sao. Hình như Vỹ Khang muốn trừng phạt cô bằng cách bắt cô sống trong tình cảm không yên ổn như muốn chứng minh sự ảo tưởng về cuộc sống bình yên mà cô nói.
Vỹ Khang đã thành công khi đày đoạ cô trong đời sống tinh thần. Hân không đủ sức vượt qua chính mình. Sự bình yên nơi Bình cũng không giúp cho cô trở lại sự thanh thản lúc đầu. Hân sống thẫn thờ, và điều ấy cô chỉ một mình cô đối chọi với chính mình, âm thầm và quay quắt.
Từ hôm đó, Khang như mất hút trong cuộc đời cô. Thỉnh thoảng cô chỉ nghe nhắc về anh trong cuộc sống của mình thì Hân càng rơi vào sự đau khổ không lối thoát. Hiểu Hân thấm thía và ý thức trọn vẹn suốt cuộc đời này, người cô yêu và cần chỉ có Khang, nhưng tất cả đã muộn. Cô không thể phụ Bình và sự chờ đợi của anh và cũng không có đường nào để trở về bên Khang. Chỉ còn có cuộc sống bên Bình mà cô đã chọn và chấp nhận.
Hôm nay Hân vô tình vào phòng mẹ và thấy album ngày cưới của cô và Khang mà mẹ để ở đáy tủ. Hân hiểu mẹ không cho cô xem là vì sao? Hiểu Hân run và xúc động lặng người khi nhìn hình ảnh mình và Khang. Cô ứa nước mắt khi nhìn vào đôi mắt rạng ngời hạnh phúc của Khang và nhớ quay quắt những ngày tháng bên anh trong quá khứ. Chưa bao giờ cô lại hiểu và cố gắng phân tích tình cảm và việc làm của Khang như vậy và cảm nhận được tình yêu vô bờ bến của anh. Cô quá ích kỷ chỉ nghĩ đến tình cảm và sự mặc cảm yếu đuối của mình và kéo Khang vào sự đau khổ một cách vô tư rồi dẫn đến đổ vỡ không lối thoát. Bây giờ đã thật sự mất nhau, cô vẫn chưa bao giờ nói thật với Khang suy nghĩ và tình cảm của mình. Vỹ Khang đã mất mát và thiệt thòi quá nhiều vì yêu cô.
Hân cứ ngồi thẫn thờ, xung quanh là những tấm hình rải rác. Cô như trôi dạt về ngày xưa, ngày sống trong tình yêu bất tận của Khang. Hân gục đầu trong tay đau đớn một cách sâu sắc.
Hiểu Ngọc vào lúc nào cô cũng không hay. Ngọc đứng yên nhìn Hân bàng hoàng. Cô bất ngờ chứng kiến sự đau khổ thầm lặng của em mình và không khỏi choáng váng. Hân luôn luôn là thế, cô luôn giấu tất cả mọi người về sự đau buồn của mình, vậy mà mới đây thôi cô vẫn nói chuyện bình thường với Bình và cả gia đình. Sự phát hiện này làm Ngọc muốn rơi nước mắt vì quá thương em, cô khàng giọng:
- Hân!
Hiểu Ngọc như bừng tỉnh, cô quẹt mắt ngước lên nhìn chị rồi bối rối gom mấy tấm hình lại.
- Đừng trẻ con như thế. Em tưởng làm vậy là giấu được mọi người sao? Em vẫn còn yêu Khang, phải không?
Hân quay nhìn nơi khác như không muốn Ngọc thấy sự yếu đuối của mình. Ngọc bước đến ngồi đối diện:
- Chị buồn thật đấy, em có xem chị là chị không Hân? Chị không đủ tư cách để tâm sự với em sao? Chị thật sự không ngờ em sống hai mặt như vậy. Mới đây thôi còn vui vẻ, bây giờ lại đau khổ thế này. Nếu hôm nay không gặp, chắc chẳng bao giờ chị hiểu được em.
Hiểu Hân lắc đầu, cô khóc lặng lẽ:
- Em xin lỗi. Chỉ tại hôm nay em không kiềm chế được khi nhìn những tấm hình ngày xưa.
Ngọc nhìn em rồi lấy một tấm lên xem:
- Em còn yêu Khang đến thế sao?
- Em sẽ quên, chị tin em đi.
Hiểu Ngọc chớp mắt, cô khẽ nắm tay em:
- Hôm nay chị em mình nói hết và nói thẳng với nhau nhé. Đã mấy lần, chị muốn nói chuyện với em nhưng lại thấy em có vẻ hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống mới nên chị im lặng. Bây giờ chị mới biết là mình lầm.
Hân lại lắc đầu:
- Em không sao, thật mà. Chị yên tâm đi.
Hiểu Ngọc khoát tay:
- Nhìn thẳng chị mà nói. Em có yêu Bình không?
Hân chớp mắt, cô biết không thể dối lòng được nữa:
- Em rất mến anh Bình.
Hiểu Ngọc hơi nhắm mắt, cô khẽ thở dài:
- Em đồng ý lấy Bình vì cảm giác có lỗi phải không? Vì nghĩ mình mắc nợ tình cảm quá nhiều và cũng muốn bình yên để dựa vào Bình mà quên Khang, đúng không?
- Đừng nói nữa chị. Dù thế nào em cũng sẽ không thay đổi. Không phải chỉ có tình yêu mới sống được với nhau. Người ta sống hạnh phúc bên nhau còn nhiều điều khác nữa.
- Nhưng với em thì không. Em không hợp với loại người quá lý trí đó, em sẽ sống bên Bình trong sự đau khổ khi không thể quên được Khang và chỉ có Khang mới làm em hạnh phúc. Chị khuyên em nên suy nghĩ lại, vẫn còn kịp đó Hân.
Hiểu Hân nuốt nước miếng, cô nghe đau thắt cổ họng:
- Đừng khuấy động sự bình yên đang có chị ạ, em không thể phụ anh Bình. Cũng như em và Khang không thể trở lại như xưa được. Chị hiểu cho em.
Hiểu Ngọc im lìm, cô nhớ lại hình ảnh Khang và không thể nói gì nữa. Đúng là Khang đã không làm điều gì để níu kéo. Thái độ lạnh lùng và dửng dưng của anh là câu trả lời thiết thực nhất. Khang không còn tha thiết với tình cảm này nữa. Tự nhiên Ngọc ứa nước mắt vì thương em, cô ôm Hân thật chặt:
- Cứng rắn lên Hân, chị tin em sẽ vượt qua.
Hân cũng ôm chị, tự nhiên cô thấy thanh thản và nhẹ lòng khi nghĩ về gia đình, lúc nào cô cũng ích kỷ kéo theo mọi người vào sự đau khổ của mình:
- Em không có gì, thật đấy. Em tin mình sẽ hạnh phúc vì em không bao giờ buông xuôi cuộc sống của mình.
Hiểu Ngọc lắc đầu, cô lấy tay lau nước mắt cho em:
- Hứa với chị, có chuyện gì thì chị em tâm sự, không được đau khổ một mình nữa, biết không?
Hân gật đầu không nói:
- Vài tháng nữa em ra trường rồi. Lúc đó em tin mình sẽ dứt khoát với quá khứ và chăm lo cho cuộc sống mới.
Hiểu Ngọc khẽ cười, cô không tin và nghe ray rứt khi nghĩ rằng Khang không còn yê Hân, nhưng thái độ của Khang làm cô không thể nghĩ khác vì với bản tính của anh khi đã yêu, Khang sẽ bất chấp để đạt cho bằng được, anh sẽ không buông xuôi như thế này.
Kể từ ngày đó Hân như vững vàng hơn, cô lo học và chuẩn bị tốt nghiệp ra trường, không còn tâm trí để suy nghĩ về tình cảm nữa.