Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 21
Chương 21

❊ ❊ ❊

Vỹ Khang họp ban quản trị. Anh cương quyết đuổi thẳng một người trong ban kế hoạch vì làm thất thoát hàng của công ty. Anh có thể chấp nhận một nhân viên không tài giỏi chứ không chấp nhận sự dối trá, cẩu thả. Không giỏi thì còn có thể học hỏi qua kinh nghiệm, chứ sự dối trá vô trách nhiệm thì không thể tha thứ được.

Vỹ Khang ngồi ngả người trên ghế mệt mỏi. Hiểu Ngọc đưa tay gõ cửa.

- Vào đi!

Ngọc đặt lên bàn xấp hồ sơ:

- Anh Nguyên bảo đưa cho anh.

Vỹ Khang gật đầu:

- Cứ để đó đi!

Hiểu Ngọc định đi ra, nhưng Khang đã nói:

- Công việc có phù hợp không?

- Cảm ơn, tôi thấy rất tốt.

- Nếu có gì cứ nói với Nguyên, cậu ấy sẽ giúp cô.

- Vâng.

Nói rồi Ngọc quay ra, cô thấy mình chẳng ra gì khi đứng trước Khang, anh quá vị tha với lỗi lầm của cô.

Tối, Khang về nhà trong tâm trạng mệt mỏi căng thẳng. Thúy lấy bộ pyjama cho anh rồi lặng lẽ pha cho Khang ly cam vắt. Nằm bên nhau nhưng đầu óc Thúy muốn nổ tung, run rẩy. Sáng nay, cô thấy khó chịu trong người nên đi bác sĩ khám. Chuyện có thai làm cô chết điếng. Nó đã hơn hai tháng, đó là kết quả những ngày cô sống buông thả bên Sang.

- Em sao vậy?

Thúy như sực tỉnh:

- Em đâu có gì. Khang nè!

- Gì?

Thúy ngước lên nhìn anh, cô thoáng rùng mình khi nhìn vào đôi mắt rất sáng của Khang:

- Em muốn có con. Sau chuyện lần đó, ước mơ ấy luôn đeo đẳng trong em.

Khang khẽ cười:

- Em muốn gì?

Thúy hơi đỏ mặt:

- Em không đùa.

Khang xoay qua ôm cô vào lòng, nói dịu dàng:

- Anh sẽ giúp em, điều đó không khó.

Thúy khẽ cười nhưng tim đập loạn cuồng. Cô rất sợ, sợ mất hạnh phúc mà mình đang có, điều đó thật khủng khiếp. Thúy choàng tay qua cổ Khang, cô chủ động hôn anh và chìm đắm trong niềm ân ái ngọt ngào mà Khang mang lại. Bất chợt Thúy ghì chặt lấy anh như sợ Khang biến mất.

Hôm sau, cô và Khang đang ngồi nơi bàn anh thì chị Sáu mang một đĩa cá chiên tươi ra. Thúy nhăn mặt, cô chạy vội vào nhà tắm mà không cưỡng lại được, cô nôn thốc nôn tháo. Vỹ Khang lo lắng bước theo. Chị Sáu nhìn như hiểu:

- Cô không sao chứ? Cô có thai phải không?

Thúy điếng người như sực tỉnh. Quên cả sự mệt mỏi, buồn nôn, cô tái mặt nhìn Khang. Đôi mắt anh nheo lại sắc lạnh.

- Không phải, chắc tại em không được khoẻ.

Vỹ Khang nhìn cô im lìm:

- Để anh gọi bác sĩ.

Thúy tái mặt:

- Không… em không sao, chỉ bệnh thường thôi. Em không cần bác sĩ đâu.

Chị Sáu nhìn Thúy đăm đăm. Triệu chứng này làm sao qua khỏi cặp mắt kinh nghiệm của chị, nhưng không hiểu sao cô ta có vẻ hoảng hốt đến thế.

Vỹ Khang không nói gì, anh đưa cho cô miếng khăn giấy. Thúy muốn nghẹt thở vì bấn loạn. Cô thoáng rùng mình khi tưởng tượng Khang sẽ nghi ngờ và không để yên. Tối, đợi chị Sáu về xong, Thúy lặng lẽ lên phòng. Thái độ của Khang làm cô hoang mang. Không biết anh có bị tác động bởi lời chị Sáu nói không? Thúy hơi nhắm mắt để tự trấn tĩnh mình rồi mới bước vào phòng. Khang đang đứng bên cửa sổ nhìn xuống đường, anh không bật đèn mà chỉ im lặng:

- Sao anh không mở đèn?

- Anh không thích.

Thúy ngồi xuống giường:

- Anh đang nghi ngờ em phải không?

Khang quay lại nhìn cô, căn phòng mờ tối nên cô không đọc được gì trên gương mặt anh.

- Anh đang muốn nghe em nói. Nói đi!

Thúy nuốt nước miếng:

- Không phải như anh nghĩ đâu, anh nghĩ như thế là xúc phạm em.

Thúy hơi nhắm mắt khi nói câu đó, cô thầm cảm ơn khi Khang không mở đèn:

- Tôi đã cho cô cơ hội để nói, nếu cô không muốn thì tôi sẽ làm theo cách của mình. Tôi không phải thằng ngốc.

Thúy tái mặt, cô lạc giọng:

- Anh đừng như thế Khang. Hãy tin em!

Vỹ Khang bước đến bật đèn, vẻ mặt tái ngắt vì run rẩy của cô hiện rõ dưới mắt anh. Khang nhìn rắn đanh, cái nhìn làm Thúy muốn khuỵ xuống. Không kiềm được, cô khóc nấc lên:

- Đừng đối xử với em như thế Khang. Em chết mất.

- Nói hết một cách thành thật đi, nếu không đừng trách tôi. Cái thai đó là của ai?

Thúy khóc sụt sùi, cô không nói được lời nào. Khang bước đến kéo cô lên:

- Nói đi!

- Em xin lỗi…

Vừa dứt câu, Khang đã giáng cho cô một bạt tai nẩy lửa. Anh gằn giọng:

- Tôi không cần biết đó là con ai. Cô chuẩn bị rời khỏi đây. Đừng bắt tôi phải thẳng tay với cô.

Thúy nhào đến ôm lấy Khang, nói như van xin:

- Đừng làm thế, anh Khang! Em xin anh…

Vỹ Khang nhìn cô lạnh lùng:

- Nếu muốn giữ danh dự thì đừng cãi lời tôi. Tôi sẽ giải quyết một cách êm xuôi, còn lại là tuỳ cách cư xử của cô để không bị tai tiếng. Như thế tôi đã rất gượng nhẹ rồi.

Thúy đổ gục xuống như không còn sức sống. Cô không đủ can đảm để van xin Khang, cô hiểu có chết cô cũng không lay chuyển được sự sắt đá của anh. Thúy khóc vùi, cái giá cô phải trả cho sự buông thả của mình là đây. Mất Khang như mất cả cuộc đời.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.