Một tháng sau thì đợt thực tập của Hân đã hết, cô không thể từ chối khi trường tổ chức đi chơi xa và các học trò lại muốn cô đi cùng. Địa điểm trường chọn là Nha Trang. Khi đến nơi thì đã chiều, dựng trại xong thì trời đã tối. Hân lo sắp xếp cho học trò chỗ ngủ, nhưng chúng nó hình như không biết mệt là gì, um sùm đòi kéo nhau đi chơi. Hân mệt lả người nhưng cũng thấy vui khi nhìn vẻ tíu tít của chúng. Thật khuya chúng mới chịu đi ngủ.
Hôm sau, Hân ngồi trên bờ nhìn lũ học trò đùa giỡn dưới nước mà thèm xuống biển, nhưng nếu mặt đồ tắm trước mắt chúng thì còn ra thể thống gì nữa. Tối thì đốt lửa trại để nhảy và ca hát. Theo yêu cầu, Hân cũng hát một bài để góp vui. Đến khuya, đợi lúc mọi người ra vui chơi, Hân lẻn ra ngoài để đi dạo một lát. Rất lâu rồi cô không được ngắm biển về đêm.
Hân đi dọc bãi biển. Cát dưới chân mát rượi làm Hân thích thú. Hân bỗng khựng lại khi thấy bóng người trước mặt, cô không muốn phá vỡ sự yên tĩnh của người khác. Hân định quay lại thì người đó đã nhận ra sự hiện diện của cô, anh ta quay lại. Dưới ánh trăng mờ mờ Hân lặng người khi nhận ra Khang. Vỹ Khang cũng bất ngờ khi thấy cô, anh chậm rãi bước đến:
- Không ngờ gặp nhau ở đây. Em đi đâu vậy?
hiểu Hân vẫn chưa hết bàng hoàng, cô chớp mắt:
- Tôi cùng trường đưa học trò đi chơi xa.
Vỹ Khang nhìn ra biển. Hiểu Hân muốn quay về trại, cô cảm thấy không được tự tin khi đứng thế này cùng Khang:
- Em chuẩn bị tốt nghiệp phải không? Chúc mừng nhé!
- Cảm ơn.
Vỹ Khang nhìn xuống đôi chân trần của cô. Không nói gì, anh cúi xuống lượm miếng sò bị vỡ kế bên chân cô rồi quăng ra xa:
- Nếu lúc nãy không vì tôi mà dừng lại thì em đã bị đứt chân vì đi tiếp rồi.
Hơi hơi quay nhìn nơi khác, cô im lặng vì Khang nói đúng.
- Lúc nãy tôi nghe có tiếng hát, có phải em không?
Hân hơi đỏ mặt nhưng thấy yên tâm vì trời tối:
- Vâng.
Khang khẽ cười:
- Từ lúc biết em đến giờ, tôi chỉ nghe em hát mỗi bài này.
Hân chớp mắt, không hiểu Khang nói điều này với ý gì? Tự nhiên cô quay lại nhìn anh, nhưng Khang có vẻ không quan tâm, anh trầm lặng nhìn ra biển. Cô nhìn gương mặt nghiêng nghiêng của anh mà không hiểu vì sao mình xúc động đến lặng người như vậy. Có lẽ đây sẽ là hình ảnh cuối cùng của anh trong cô. Những khao khát, những nhớ nhung, những điều chưa kịp nói bỗng chốc dâng lên mãnh liệt trong Hân. Cô muốn nói thật lòng với anh dù là lần cuối cùng. Nhưng Hân chỉ đứng yên, lý trí không cho phép cô điên khùng như thế.
Hân hơi lùi lại, cô nói trấn tĩnh:
- Xin lỗi, đến giờ tôi phải về trại rồi.
Nói rồi Hân cương quyết quay đi, nhưng Khang đã bước lên đi song song với cô:
- Tôi muốn xem cô giáo dạy học trò có ngoan không. Tối nay tôi chẳng biết làm gì, gặp em ở đây thật thú vị. Tôi có thể đến đó không?
Hân bối rối đứng lại:
- Không được đâu.
Vỹ Khang nhướng mắt, anh định nói nhưng lũ học trò đã thấy và chạy ào lại. Hân đứng yên nhìn khi chúng kéo bằng được Khang về trại. Trời đã thật khuya, các trại khác hình như đều tập trung về trại của Hân. Khang đã làm cho chúng nó mê tít, cả trại đều im lặng khi Khang dạo nốt nhạc đầu tiên. Hân khoanh tay đứng yên một góc nhìn lũ học trò vây quanh Khang để nghe anh hát. Hiểu Hân không ngờ anh hát hay đến thế. Không biết cô bị rung động bởi lời bài hát hay vì người đang hát, cô có cảm giác Khang đang hát với tất cả trái tim mình, bài “Đường xưa” anh hát như để nói riêng với cô. Tự nhiên Hân muốn khóc, lần đầu tiên cô thấy một tính cách, một mặt khác trong con người Khang. Hình ảnh dịu dàng của anh bây giờ làm cô nhớ quay quắt về ngày xưa, ngày mà anh và cô hạnh phút thật nhiều và đau khổ cũng không kém, nhưng cô tin đó cũng là điều gắn bó sâu sắc và không thể nào quên được giữa cô và Khang.
Thật khuya, Khang mới từ giã ra về. Anh bước về phía cô bằng những bước chân tự tin quen thuộc:
- Em dạy học trò tốt lắm. Chúng rất ngoan.
Hân khẽ cười, không trả lời mà hỏi:
- Anh Nguyên có đi với anh không?
- Không, tôi ra đây định giải quyết vài việc rồi về Sài Gòn trong ngày, nhưng không hiểu sao lại muốn ở lại một đêm. Ở Sài Gòn ồn ào quá, những phút thế này thật hiếm.
Hân chỉ cười chứ không nói gì. Khang đưa tay nhìn đồng hồ:
- Tôi về nhé. Chúc em vui vẻ!
- Cảm ơn anh.
Vỹ Khang bước đi, Hân nhìn nheo dáng cô đơn của Khang trên biển mà nhoi nhói. Bỗng Khang dừng lại và quay lại nhìn cô:
- Tôi quên chúc em điều quan trọng nhất. Chúc em hạnh phúc!
Nói rồi Khang bước đi, Hân khóc tự bao giờ. Sự trầm tĩnh và dịu dàng của Khang cho Hân biết, anh đã thật sự dứt cô ra khỏi cuộc đời mình như Khang đã từng nói. Dù không muốn nhưng Hân vẫn thấy đau đớn một cách kỳ lạ. Có lẽ đây là lần cuối cùng cô để mặc tình cảm giày xéo mình, và lần đầu tiên cô đã khóc mà không cần phải giấu giếm hoặc kiềm chế về bất cứ điều xung quanh.
Hân trở về Sài Gòn để dự lễ tốt nghiệp. Ông Tuấn mở tiệc để đãi mọi người mừng ngày Hân nhận được bằng đại học. Mọi người đều vui vẻ nâng ly chúc mừng, nhưng có lẽ Bình là người hạnh phúc nhất. Anh cứ đưa mắt nhìn Hân rồi cười rạng rỡ vì hai bên gia đình đã quyết định tháng sau sẽ tổ chức cưới cho cả hai. Một lúc sau thì Nguyên đến cùng Ngọc. Hân ra tận cổng đón hai người.
Nguyên đưa bó hoa hồng màu vàng cho cô:
- Chúc mừng em!
- Cảm ơn.
- Khang bận việc đến không được. Bó hoa này, nó nhờ anh gởi cho em.
Hân chớp mắt khẽ cười:
- Cho em gởi lời cám ơn đến anh ấy.
Rồi cả ba cùng bước vào nhà, Bình khẽ thở nhẹ khi thấy Khang không đến. Có thể anh ích kỷ, nhưng phải đối diện nhau thế này quả là không dễ chịu chút nào.
Ngọc khoanh tay nhìn Hân viết thiệp mà chạnh lòng:
- Có cần chị viết phụ không?
Hân ngước nhìn chị:
- Nếu chị muốn.
Ngọc cầm một tấm lên xem. Hân với tay đưa cho chị mấy tấm mình đã viết sẵn:
- Chị mời giùm em mấy thiệp này nhé.
Hiểu Ngọc cầm lên, rồi lấy thiệp Khang ra xem:
- Sao em không mời?
Hiểu Hân khẽ cười:
- Chị cùng công ty, chị đưa Khang giùm em.
- Như thế không đúng đâu. Nếu muốn mời, em phải đích thân đi, làm như vậy coi không được.
- Em ghi trong đó là ba mời, vì thế chị có thể đưa mà.
Ngọc nhìn em, cô biết Hân cương quyết trong việc không gặp Khang. Đúng là trẻ con, cô không hiểu sao Hân còn khờ đến vậy. Ngọc gom mấy tấm thiệp trên bàn:
- Tuỳ em. Nhưng chị thấy hơi kỳ, trốn tránh kiểu đó chỉ càng dở thêm thôi.
Nói rồi cô bước ra khỏi phòng. Hân buông viết ngồi thừ ra trên ghế. Có lẽ chị Ngọc nói đúng. Dù sao cô cũng phải đối diện một lần, không việc gì phải lẩn tránh thế cả.
Nhưng hôm sau, cô chưa kịp đưa thiệp mời thì Khang đến. Ngồi đối diện nhau nơi phòng khách, Khang khẽ cười:
- Ngay mai tôi phải đi công tác rồi, có lẽ nửa tháng mới về, tôi không dự đám cưới của em được.
- Vâng.
Khang đặt hộp quà lên bàn:
- Chúc mừng em! Bình là người tốt, tôi tin em sẽ hạnh phúc.
- Cảm ơn anh.
Vỹ Khang nhìn cô, cái nhìn đầy tự tin:
- Lúc trước, tôi có làm em nặng nề thì hãy cố quên đi. Hãy tin là tôi không cố ý như vậy. tôi thật sự mong em hạnh phúc.
Hân chớp mắt:
- Cảm ơn anh.
Vỹ Khang đứng lên:
- Tôi phải về. Em khỏi tiễn.
Hân ngồi yên nhìn theo, tự nhiên cô nhớ lần chia tay ngày xưa với Khang, cũng ở nhà Hân và cũng nhẹ nhàng như thế. Hình như Khang không bao giờ muốn để lại hình ảnh nặng nề cho cả hai người. Hân đem gói quà về phòng chứ không mở ra, cô muốn mình cùng Bình mở món quà này.