Hiểu Hân thi đậu vào trường ngoại ngữ, thời gian duy nhất của cô là vùi đầu vào việc học.
Hôm nay Hân có hẹn đi dự tiệc với Bình. Hân ngồi trước gương chải tóc một cách thờ ơ và trang điểm qua loa. Lát sau thì Bình đến, anh nhìn Hiểu Hân không giấu giếm đôi mắt ngưỡng mộ. Bình đưa Hân lên tầng trên của một khách sạn, mọi ánh mắt đều tập trung vào cô. Bình khẽ nhìn Hân, cô có vẻ thờ ơ như không quan tâm đến xung quanh. Bình cẩn thận chọn một bàn khuất cho Hân ngồi:
- Em thấy không hợp hả?
Hiểu Hân mỉm cười:
- Em chỉ thấy lạ. Đây là lần đầu tiên em đi dự tiệc như thế này.
Bình gật đầu như hiểu, anh đi về phía quầy tự chọn cho Hân một ly nước. Hân ngồi bên bàn lơ đãng nhìn xung quanh. Mọi người có vẻ chững chạc, tự tin vì toàn là những người thành công trong xã hội. Hân xuất hiện có lẽ gây sự ngạc nhiên cho họ vì mọi người cứ đưa mắt nhìn về phía bàn cô. Bình khẽ cười:
- Em không ngại chứ?
Hân nhướng mắt, rồi như hiểu ra Bình hỏi gì, cô khẽ lắc đầu không nói. Bỗng từ ngoài cửa hai người đàn ông đi vào. Hân hơi chú ý khi thấy chủ nhân buổi tiệc có vẻ quan tâm đặc biệt đến họ. Họ vừa đến, ông đã cho buổi tiệc bắt đầu. Bình thoáng quay qua nhìn cô, đôi mắt có nét gì đó. Tự nhiên Hân cảm giác một điều gì đó có liên quan đến mình. Cô thờ ơ đưa mắt nhìn ông Phan phát biểu. Cuối cùng ông mời công ty hợp tác với mình lên phát biểu ý kiến. Hân bàng hoàng khi nghe tên công ty và một trong hai người đàn ông lúc nãy bước lên. Hân run rẩy nhìn đăm đăm lên sân khấu, nhưng người đi lên là Nguyên. Tim Hân đập loạn cuồng, cô như nghẹt thở khi nghĩ rằng Khang đang ở rất gần mình. Không tự chủ, cô cứ đưa mắt tìm xung quanh, cô tin chỉ cần nhìn thôi, cảm giác sẽ giúp cô nhận ra anh ngay.
Cuối cùng phần phát biểu cũng kết thúc, mọi người trở về bàn, cả người Hân như căng ra, cô run rẩy hướng mắt theo từng bước đi của Nguyên. Tim Hân như ngừng đập khi thấy người đàn ông bên cạnh Nguyên. Chưa bao giờ Hân rơi vào tâm trạng bấn loạn quay quắt như thế. Bình nãy giờ vẫn âm thầm quan sát từng cử chỉ của cô:
- Em không sao chứ?
Hai tay Hân nắm chặt cạnh bàn như cố kiềm chế, cô lạc giọng:
- Hãy nói thật với em, người đứng bên cạnh Nguyên có phải Vỹ Khang không?
Bình lặng lẽ gật đầu. Đôi mắt Hân long lanh vì xúc động. Bình hiểu cô đang cố đè nén để đừng bật khóc, hình như Vỹ Khang chưa nhận ra sự có mặt của Hân.
- Em có cần yên tĩnh không? Để anh đưa em ra ngoài.
Hiểu Hân lặng lẽ nghe nỗi đau khổ tràn ngập, cô nhìn đăm đăm gương mặt Vỹ Khang như muốn ghi khắc thật kỹ hình ảnh anh. Khang bất chợt quay qua, đôi mắt rất sáng của anh lướt qua và dừng lại nơi Hân sững sờ. Hân như bị thiêu huỷ khi đối diện với đôi mắt Khang. Không chịu nổi cảm giác đó, Hân khẽ quay đi, tay chân cô lạnh ngắt, Hân cảm thấy khó thở nếu còn ngồi đây. Cô cố trấn tĩnh để đứng lên:
- Em muốn ra ngoài.
Bình im lặng làm theo yêu cầu của cô, anh đưa cô ra hành lang phía sau để tránh tiếng ồn. Đến lúc này Hân không còn kiềm chế được nữa, cô khóc lặng lẽ và nghe nỗi đau như giày xéo. Bình nói nhói vì hình ảnh đó, anh châm cho mình điếu thuốc và kiên nhẫn chờ đợi:
- Anh vào bàn công việc đi, đừng lo cho em.
Bình nhìn cô ái ngại:
- Em không sao chứ?
Hân khẽ lắc đầu.
- Anh xin lỗi. Nếu biết trước thế này, anh đã không đưa em đến.
- Em không sao thật mà.
- Đợi anh một lát nhé, anh ra nhanh thôi.
Hân gật đầu không nói. Bình đi rồi còn cô đứng cô đơn giữa hành lang vắng, ước gì cô thoát ra khỏi sự đau khổ này, cô không đủ sức để chịu đựng. Hình như lúc nào cô cũng phải mất mát một thứ quan trọng trong cuộc đời mình. Lúc trước còn trong bóng tối cô có Vỹ Khang cho riêng mình, bây giờ sáng mắt cô phải chấp nhận xa Khang mãi mãi. Nỗi đau nào cũng tơi tả và dìm cô xuống tận cùng của sự đau khổ.
Hai tay Hân bất chợt run rẩy cô bấu chặt vào lan can, từng bước chân phía sau lưng, dù có lẫn vào hàng trăm người, cô cũng nhận ra sự quen thuộc của nó. Hiểu Hân hơi nhắm mắt khi tiếng chân dừng lại bên cạnh.
Giọng trầm ấm quen thuộc của anh làm cô lặng người:
- Em khoẻ không?
Hân ghét sự yếu đuối của mình, cô đã rất cố gắng nhưng giọng nói vẫn yếu ớt run rẩy, Hân không đủ can đảm để quay lại:
- Vâng.
Vỹ Khang nhìn cô đăm đăm, cô trách sao giác quan mình vẫn còn quá nhạy cảm và Hân cảm nhận rất rõ ánh mắt của Khang phía sau mình:
- Quay lại nhìn anh, Hân!
Hiểu Hân run rẩy khi Khang nắm vai cô quay lại đối diện với anh. Vỹ Khang hình như cũng không kiềm chế được, anh xúc động lặng nhìn hình bóng mình trong đôi mắt long lanh nước của cô. Anh lướt nhẹ bàn tay lên đó, tay Khang đẫm nước mắt của Hân.
- Chúc mừng em!
Rồi như không kiềm được, Khang bất chợt kéo cô vào lòng:
- Anh luôn mơ ước được nhìn thấy em như thế này. Cuộc sống của em tốt chứ Hân?
Hiểu Hân gật đầu trong vòng tay Khang. Bây giờ đây cô không muốn nhớ gì đến hiện tại nữa, cô muốn gạt bỏ tất cả để được nói với Khang nhiều điều mà ngày xưa cô không đủ can đảm để nói. Cô vẫn chưa nói với anh ba chữ mà Khang luôn khao khát được nghe. Nhưng Khang đã đẩy cô ra, giọng nói trầm tĩnh:
- Anh xin lỗi…
Câu nói của Khang làm cô bừng tỉnh, nỗi đau đớn quặn thắt trong cô. Khang không còn là của cô nữa, cuộc sống của anh bây giờ đã gắn liền với người phụ nữ khác. Hân nhìn đăm đăm từng đường nét trên gương mặt Khang. Cô khẽ cười như trấn áp mình:
- Em có được ngày hôm nay là do anh mang lại. Bây giờ em đã được nhìn thấy anh, em không còn gì để ray rứt nữa.
Vỹ Khang khoát tay:
- Đó là bổn phận của anh.
Hân khẽ quay đi, cô không đủ can đảm hỏi về cuộc sống của Khang.
- Em đi với Bình phải không?
- Vâng.
- Lúc nãy sao em nhận ra anh?
- Em hỏi anh Bình.
Vỹ Khang đưa tay nhìn đồng hồ, thái độ muốn chấm dứt câu chuyện:
- Anh phải bàn chút việc. Anh đi nhé!
Hiểu Hân nhìn Khang không chớp. Gương mặt anh có nét gì đó sắt đá, trầm tĩnh. Bây giờ Hân mới thấy sự mạnh mẽ được bộc lộ, tự nhiên cô nhớ lại sự chăm sóc chu đáo và dịu dàng của Khang ngày trước và Khang bây giờ, đến nỗi Hân cảm thấy hoang mang.
Vỹ Khang quay vào với những bước đi đầy tự tin, thái độ như không còn vướng bận, nó làm cho Hân ý thức thật sự về sự chấm hết giữa hai người. Hân gục đầu trong tay, cô như vừa rơi vào một giấc mơ thật buồn. Khang có hiểu anh đã mang luôn cả tâm hồn của cô theo hay không?
Bình đưa Hân ra bãi đậu xe và lại gặp Khang ở đó. Khang nhìn không biểu lộ gì. Bình bước đến bắt tay anh:
- Lúc nãy đông quá nên không kịp chào.
Khang mỉm cười với một chút lạnh lùng cố hữu. Hiểu Hân hoàn toàn thấy khác lạ khi phát hiện con người thật của Khang. Anh không như những gì cô đã tưởng tượng. Vỹ Khang lên xe trước, Nguyên cứ đứng nhìn Hân không chớp.
- Hân nhận ra tôi không?
Hiểu Hân quay lại khẽ cười:
- Anh là anh Nguyên, đúng không?
Nguyên mỉm cười gần gũi:
- Chúc mừng em, dù lời chúc này hơi muộn nhưng rất thật lòng.
Hiểu Hân khẽ cười. Nguyên lơ ngơ nhìn, anh thầm trách cho sự háo sắc của mình, nhưng quả thật khó mà rời mắt khỏi Hiểu Hân. Nguyên đưa tay chào cô một cách lịch sự rồi mới lên xe.
- Tay Bình có vẻ mê Hân chết sống. Mày có thấy vậy không?
Vỹ Khang vẫn nhìn thẳng phía trước:
- Tao không quan tâm.
Nguyên không hỏi nữa, anh lảng qua chuyện khác.
- Thúy chưa về à?
Vỹ Khang gật đầu không nói. Nguyên hiểu tính anh nên biết im lặng là hơn. Vỹ Khang về nhà thì đã hơn mười giờ. Anh đi thẳng lên phòng. Vừa mở cửa thì một vòng tay mát lạnh đã quấn quanh cổ anh:
- Anh đi đâu vậy?
Vỹ Khang cởi áo khoác nhìn cô lạnh lùng:
- Em về khi nào?
- Anh vừa đi một lúc, nếu em biết chỗ thì đã đến đó rồi.
Vừa nói Thúy vừa lăng xăng soạn đồ cho anh.
- Anh tắm đi sẽ thấy khoẻ hơn.
Khang không nói gì bước vào phòng tắm. Lát sau trở ra thì Thúy đã nằm trên giường. Vỹ Khang mệt mỏi ngả người xuống ghế.
- Anh không ngủ sao?
- Em ngủ trước đi.
Thúy mím môi, kể từ lúc sẩy thai, Khang luôn có thái độ lạnh lùng với cô. Anh như một bức tường kiên cố mà cô không thể nào công phá nổi. Thúy biết Khang rất giận vì chuyện đó, nhưng anh cũng phải hiểu cô cũng là mẹ của nó và nỗi đau của cô cũng không thua gì anh. Đúng là cô không muốn có con sớm, lúc trước cô để mình có thai là muốn níu kéo Khang cho riêng mình, nhưng cô không đến nỗi tàn ác mà giết đứa bé. Đó là do rủi ro trong một lần trình diễn, cô đã làm mọi cách để chuộc lỗi với Khang, nhưng anh có vẻ như không gì lay chuyển được. Thúy muốn điên lên vì sự sắt đá của Khang:
- Anh định trừng phạt em đến khi nào?
Khang nhướng mắt nhìn cô:
- Anh rất mệt. Anh muốn được yên.
Thúy ngồi dậy, cô nhìn anh đau khổ:
- Chuyện sẩy thai là ngoài ý muốn của em. Em cũng đau khổ, cũng dằn vặt đâu kém gì anh. Sao anh không vị tha một lần chứ?
Vỹ Khang nhíu mày, anh nhìn Thúy không biểu lộ gì.
- Lúc nào em cũng cảm giác như mình là một tử tội cứ hoang mang chờ ngày phán xét. Anh ác lắm nếu để em sống trong tâm trạng như thế.
- Cô im đi! Tôi không bao giờ tha thứ cho sự vô lương tâm của cô: Cô coi sự nghiệp hơn mạng sống của con mình. Cãi lời tôi đã là điều tôi không tha thứ, đứa bé đã không còn thì tôi không có gì để níu kéo nữa. Nhưng vì danh dự của hai, tôi không muốn đổ vỡ thêm một lần nữa. Nếu cô hiểu được như vậy thì nên chấp nhận những gì giữa hai chúng ta.
Thúy bật khóc:
- Anh tàn nhẫn lắm. Nếu anh muốn, sau này em có thể sinh con cho anh mà.
- Tôi không cần.
Mặt Thúy tái đi, cô đau đớn gục đầu:
- Vì đứa bé, anh mới cưới em có phải không? Anh không yêu em một chút nào sao?
- Cô hiểu điều đó rất rõ, đúng không?
Vỹ Khang đứng lên, anh bước ra ngoài nhưng Thúy đã chạy lại:
- Em xin anh, Khang. Đừng đối xử với em như thế. Em không chịu nổi nữa.
Vỹ Khang lạnh lùng gạt cô ra rồi đi ra cửa. Thúy ngồi bệt xuống gạch, nỗi đau khổ làm cô muốn hét lên đập phá tất cả. Từ lúc về đây, nhìn đâu cô cũng tưởng tượng ra hình bóng của Hân lẩn quẩn, thậm chí cô ta vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim của Vỹ Khang. Không kiềm được, Thúy với tay lấy hộp phấn trên bàn ném vào kiếng vỡ tan. Chỉ một lúc, căn phòng như một bãi chiến trường. Chị Sáu hoảng sợ lên:
- Cô đang làm gì vậy?
Thúy ngồi phịch xuống giường như đã thấm mệt khi không còn gì để phá:
- Mặc tôi. Chị đi ra đi.
Vỹ Khang cũng vừa bước vào, anh lướt mắt nhìn căn phòng:
- Chị để đó đi. Không cần dọn.
Đợi chị Sáu đi xong, Khang ráng kiềm chế không cho cô một bạt tai. Anh gằn giọng:
- Cô tự mà thu dọn tất cả. Nếu còn lần sau, đừng trách tôi.
Thúy ngẩng lên nhìn Khang giận dữ:
- Anh giết em đi, nếu không làm được thì anh sẽ hối hận đó.
Vỹ Khang nhíu mày nhìn cô:
- Đừng bắt tôi phải thẳng tay với cô. Hãy nhìn hành động của mình đi.
Nói rồi Khang bước ra khỏi phòng. Thúy nằm chuồi xuống giường, cô khóc không thành tiếng.
Sáng hôm sau, lúc Thúy thức thì Khang đã đi làm. Cô nhìn căn phòng mà giận phừng lên. Cô biết Vỹ Khang đã không cho chị Sáu vào dọn dẹp. Anh muốn cô mất mặt với cả người làm sao? Thúy hét lên gọi chị Sáu:
- Chị dọn dẹp lại cho tôi. Tại sao từ sáng giờ, chị không làm?
Chị Sáu bối rối:
- Tôi sợ làm cô thức giấc.
Thúy đưa mắt nhìn chị ta như cảnh cáo:
- Chị đừng ỷ lại vào Vỹ Khang. Tôi cũng có thể đuổi việc chị đó.
Chị Sáu bất mãn thầm nhưng cũng cúi xuống dọn dẹp. Một lúc sau thì Thúy ra khỏi nhà. Cô muốn làm một điều gì đó cho Vỹ Khang phải hối hận vì cách cư xử của mình với cô. Anh sẽ phải trả giá cho những gì anh đã gây ra.