Hiểu Hân dựa vào cạnh giường. Mẹ vừa về nên cô cũng thấy thoải mái vì nếu có bà, bà sẽ ép ăn đủ thứ, mà Hiểu Hân lại rất ngán những thứ đó. Bà vú đã ra ngoài mua cháo, chỉ có một mình cô trong phòng. Bỗng có tiếng gõ, Hiểu Hân lắng tai nghe, chắc chắn không phải người nhà, cũng không thể là Uyên khi nhỏ đã vào lúc sáng. Hân nghĩ ngay đến Bình:
- Vào đi!
Tiếng chân bước hoàn toàn xa lạ, Hân không nhận ra âm thanh nào quen thuộc. Cô run giọng:
- Ai?
Tiếng bước chân dừng lại bên cạnh rồi một giọng nói trầm ấm vang lên.
- Tôi là bạn của ba cô. Lúc cô vào bệnh viện tôi cũng có mặt nên tôi đến đây xem cô thế nào.
Hiểu Hân chớp mắt:
- Xin lỗi, tôi không biết ông.
Người đàn ông khẽ cười:
- Tôi tên Vỹ Khang. Cô khỏe chưa?
- Tôi đỡ nhiều rồi. Cảm ơn ông.
- Cô thấy tôi già lắm sao?
Hiểu Hân chớp mắt, không hiểu ông ta vô ý hay cố tình khi nói như thế. Cô có thấy gì đâu? Không lẽ ông ta không biết cô không thể nhìn thấy ánh sáng hay sao? Hân bỗng nhớ ra cặp mắt kính mình đang đeo khi ra ngoài lúc nãy.
- Xin lỗi, vì tôi nghĩ ông là bạn của ba mình.
Vỹ Khang khẽ nhướng mắt, anh không thấy được gì khi cô che giấu cặp mắt của mình.
- Tôi có nghe mẹ kể lại, chắc ông là người đã đưa tôi vào bệnh viện, đúng không?
Vỹ Khang gật đầu không trả lời. Hiểu Hân cũng ngồi im vì không biết nói gì. Cô không quen khi tiếp xúc với người lạ như thế này. Cửa phòng được đẩy nhẹ, Hân nhẹ nhõm khi nhận ra tiếng chân bà vú:
- Vú về rồi à?
- Ừ.
Bà vú quay qua nhìn Khang, cái nhìn đầy vẻ ngạc nhiên:
- Cậu Khang đến lâu chưa?
- Mới đây thôi.
Vỹ Khang đưa cho bà vú bọc trái cây và một bó hoa rồi đưa mặt nhìn Hân:
- Chúc Hân mau bình phục!
- Cảm ơn.
Khang hơi nhíu mày vì vẻ thờ ơ của Hân. Bà vú hình như nhận ra, liền nói:
- Tôi nhận giùm Hân được rồi. Cảm ơn cậu.
Khang trao tất cả cho bà vú. Hân chỉ gật đầu không nói gì.
- Chào cô.
Hân khẽ gật đầu chào lại, cử chỉ như đề phòng. Đợi cánh cửa khép lại, Hân vội hỏi:
- Ai thế vú?
Bà vú đặt vào tay cô cà mèn cháo:
- Ba con rất quý cậu ấy. Ông định gả Hiểu Ngọc cho cậu ấy đấy.
Hiểu Hân gỡ chiếc kính ra:
- Vậy sao? Tại ông nói là bạn của ba con nên con thấy lạ, vì có bao giờ bạn của ba đến thăm con đâu.
Hiểu Hân không hỏi nữa, cô ngoan ngoãn múc từng thìa cháo trong cái nhìn thương yêu của bà vú.