Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 3 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3
Chương 3

❊ ❊ ❊

Đây là lấn thứ hai Vỹ Khang đến nhà theo lời mời của ông Tuấn. Đặt tách trà xuống bàn, Khang hỏi:

- Tôi có thể thăm Hiểu Hân không?

Ông Tuấn nhìn Khang lo ngại:

- Dĩ nhiên là được.

Hiểu Ngọc từ trên lầu đi xuống, cô ngạc nhiên khi thấy Khang đứng lên.

- Anh Khang về hả?

Vỹ Khang đưa mắt nhìn cô:

- Tôi lên thăm Hiểu Hân.

Hiểu Ngọc chớp mắt, cô nói bình thản:

- Để em đưa anh đi.

Khang không nói gì, bước theo cô lên lầu. Ông Tuấn trầm ngâm nhìn theo. Ông không hiểu Khang là người thế nào, nhưng cách quan tâm của anh đối với Hiểu Hân thì chỉ có kẻ ngốc mới không nhận ra tình ý của Khang.

Hiểu Ngọc mở cửa phòng em. Hân đang nằm ôm con gấu bông trên giường. Nhận ra ngay tiếng bước chân của chị, cô khẽ cười.

- Có anh Khang đến thăm em nè. Ngồi dậy đi!

Hiểu Hân bối rối ngồi lên. Hiểu Ngọc quay qua Khang:

- Anh Khang ngồi chơi.

Khang nhìn đăm đăm gương mặt của Hiểu Hân. Bây giờ anh mới thấy đôi mắt thật đẹp của cô nhưng có nét gì đó không linh động bình thường.

- Hân nhớ tôi chứ?

Hiểu Hân gật đầu không nói. Hiểu Ngọc chợt hỏi:

- Cái đồng hồ chị tặng cho em đâu rồi?

Hiểu Hân nhíu mày, cô luôn để trên đầu giường mà. Hân đưa tay tìm ở chỗ cũ nhưng trống không. Cô quờ quạng tìm chỗ khác, không hay có đôi mắt đang sững sờ nhìn theo từng cử chỉ của mình:

- Em để ở đây mà, không biết ai lấy đi đâu mất rôi.

Hiểu Ngọc bước đến nắm tay em:

- Thôi đừng tìm nữa, để chị hỏi mọi người cho.

- Dạ.

Hiểu Hân lại ngồi im như lúc đầu. Khang như đã qua phút ngỡ ngàng, anh nhìn Hiểu Hân dịu dàng:

- Tôi thấy Hân hồng hào hơn trước nhiều.

Theo phản xạ, Hân đưa tay sờ lên mặt mình:

- Vậy sao?

Khang vẫn không rời mắt khỏi cô. Hiểu Ngọc cảm nhận được những gì Vỹ Khang đang thể hiện. Một nỗi cay đắng trào lên trong cô.

- Hân có muốn hỏi gì về tôi không?

Hân ngồi im, không hiểu Khang muốn nói gì, nhưng cô vẫn trả lời theo những gì mình biết:

- Xin lỗi vì lần trước tôi không biết anh là ai. Nhưng giờ thì tôi biết rồi.

- Biết gì?

Hân ngước lên, có cái gì đó đau thắt trong Khang khi anh nhìn vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô. Nó vẫn rất trong sáng, không ai ngờ được rằng cô không thấy được gì.

- Anh là bạn của chị Ngọc.

Vỹ Khang nhíu mày:

- Và của Hân nữa, nếu em muốn.

Hiểu Hân khẽ cười:

- Tôi không vô phép thế đâu.

Vỹ Khang nhìn cô không nói gì. Một lúc sau thì Khang ra về. Anh bước xuống phòng khách thì gặp ông bà Tuấn đang ngồi:

- Cậu về sao?

Vỹ Khang gật đầu:

- Tôi có một cuộc hẹn nên phải đi.

Hiểu Ngọc tiễn Khang ra cổng. Nhìn vẻ lạnh lùng cố hữu của anh, Ngọc khẽ quay đi.

- Tôi về nhé! - Vỹ Khang bước đi.

- Anh Khang!

Vỹ Khang đứng lại chờ đợi.

- Em muốn biết anh đến đây vì cái gì?

Vỹ Khang quay lại nhìn cô:

- Vì lời mời của ba em.

- Thật không?

Vỹ Khang nhướng mắt:

- Nhưng bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ là vị khách không mời mà đến.

Tim Hiểu Ngọc nhói đau, cô cố nói bình thản:

- Nghĩa là sao?

- Tôi sẽ nói chuyện với ba em về quyết định của mình. Em vào nhà đi!

Hiểu Ngọc chớp mắt, cô muốn nghe Khang nói rõ ràng hơn, nhưng nhìn vẻ dứt khoát của anh, cô không dám.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.