Hôm nay Hân đi sinh nhật của bé Phúc. Cô không thể từ chối khi hai cha con Sơn đến tận trường để mời. Hân trang điểm qua loa rồi đến thẳng nhà Sơn. Buổi tiệc có vẻ quá đơn giản. Hình như Sơn chỉ mời vài người thân, còn lại là bạn của bé Phúc. Thấy cô, tất cả đều bu quanh. Hân ngồi giữa bé Phúc và bạn của nó, nghe chúng líu lo đủ thứ và thấy yêu sự vô tư của chúng. Khi cô quay lại thì Hân thoáng lặng người khi nhận ra Khang, anh đang nói chuyện với Sơn. Hân thấy tim đập mạnh và khẽ quay đi. Bé Phúc vừa nhận ra Khang đã chạy ào đến:
- Chú Khang!
Vỹ Khang quay lại bế thốc nó trên tay:
- Hôm nay ngày gì nhỉ?
- Sinh nhật Phúc.
Vỹ Khang nheo mắt cười:
- Vậy à? Chú quên mang quà rồi, làm sao bây giờ?
Phúc múm mím đôi mắt có vẻ giận:
- Chú Khang đền Phúc đi.
Mọi người bật cười, đúng là con nít. Khang bật cười lớn. Anh nâng nó giơ cao lên rồi nheo mắt:
- Chú Khang làm ảo thuật cho con xem được không? Nhìn kỹ nha.
Khang đưa tay ra phía sau lấy ra một món quà. Phúc la chí choé vì có quà, nó ôm gọn trong tay cười tít mắt. Vỹ Khang cười cười:
- Thế bây giờ cho chú Khang ăn sinh nhật không?
Nó gật mạnh đầu. Khang bật cười xoa đầu con bé. Hiểu Hân đứng yên nhìn. Lần đầu tiên cô thấy Khang cười sảng khoái và vui đùa như thế. Không ngờ Khang thích trẻ con đến thế. Nhìn cách anh đùa với bé Phúc, cô thật sự ngạc nhiên.
Mọi người ngồi vào bàn, Hân hơi bối rối khi thấy sự lẻ loi của mình. Cô chỉ biết Khang và cha con Sơn. Thật tệ hại khi vô tình cô ngồi đối diện với Khang. Hân khổ sở không biết nhìn đi đâu. Đúng là buổi sinh nhật đầy cực hình đối với cô. Hân rất muốn về, nhưng bé Phúc hình như quyến luyến cô nhất và cô cũng không thể ra về được. Cuối cùng tất cả ra phòng khách, vô tình cô đi bên cạnh Khang. Từ đầu đến giờ cả hai không nói gì với nhau.
- Em gần ra trường rồi phải không?
- Vâng.
Vỹ Khang nói thờ ơ, vẫn không nhìn cô.
- Cho tôi gởi lời thăm ba mẹ em.
Hân lại gật đầu, rồi Khang không nói gì nữa. Cả hai như thế cho đến cuối buổi tiệc. Cuối cùng mọi người ra về. Vừa ra đến cổng, cô ngạc nhiên khi gặp Bình đứng đón:
- Sao anh biết em ở đây?
Bình cười âu yếm:
- Quan tâm thì biết thôi.
Hân mỉm cười không nói gì, bỗng cô đưa mắt nhìn:
- Xe anh đâu?
Bình nhún vai:
- Anh đến để làm tài xế tình nguyện đấy. Hân lại cười. Hình như Bình nắm rõ tất cả giờ giấc của cô và anh luôn quan tâm dù là chuyện nhỏ nhất. Hân trao xe cho anh, cũng vừa lúc đó. Khang bước ra. Bình hơi khựng người lại khi thấy Vỹ Khang. Khang gật đầu chào một cách thờ ơ rồi bước lên xe của mình lao vút đi. Bình đứng yên nhìn không biểu lộ gì. Hân ngồi phía sau, cô hiểu Bình đang buồn và chờ cô giải thích. Hân nói nhẹ nhàng:
- Em cũng không ngờ anh Khang là bạn của ba bé Phúc.
Bình vẫn không nói gì, anh trầm ngâm chạy xe.
- Anh giận em hả?
Bình lắc đầu:
- Không, anh tin em.
Hiểu Hân ngồi im. Bình tìm tay cô siết chặt:
- Anh yêu em, không có gì thay đổi được điều đó.
Hân gục đầu trên vai anh, cô xúc động im lặng bên Bình. Bình tốt đến nỗi Hân luôn lo sợ mình sẽ làm anh buồn hoặc có lỗi dù nhỏ nhặt nhất cũng làm cô ray rứt. Bình cứ chạy chầm chậm trên đường như muốn kéo dài giây phút ở bên cô. Hân cũng cảm thấy lòng mình thậ bình yên thanh thản khi ở bên anh và cô không thấy một chút nặng nề nào và sẵn sàng đi mãi với Bình như thế này.
Hôm sau, Hân cùng mẹ Bình đi chợ bà đã gọi điện và cô không thể nào từ chối. Cả hai đi loanh quanh trong siêu thị. Hân hơi ngạc nhiên vì cách mua sắm của bà. Hình như mẹ Bình chẳng biết mệt và sẵn sàng đi bao lâu cũng được. Hân kiên nhẫn đi theo và cũng tò mò muốn xem bà thích mua những gì. Cuối cùng bà cũng chịu ra về. Bà Yến mua chủ yếu là những vật dụng trong nhà mà cô biết nhà bà đâu thiết thứ gì.
Vừa bước ra khỏi siêu thị. Hân hơi khựng lại khi gặp Thúy đi vào. Thúy nhận ra cô ngay. Cô ta dừng lại và khẽ liếc qua mẹ Bình:
- Cùng mẹ chồng đi chợ à?
Hân hơi khó chịu vì cách hỏi của Thúy, cô hơi nhìn nơi khác:
- Vâng.
Thúy khẽ nhếch môi cười:
- Không ngờ cuộc đua này, Vỹ Khang lại thua Bình như thế. Cô bản lĩnh lắm.
Hân mím môi, mặt đỏ lên vì giận:
- Chị nói chuyện lịch sự một chút. Xin lỗi, tôi phải về.
Bà Yến tự giờ đứng nhìn cả hai không nói gì, bà quay sang Thúy:
- Cô là người mẫu Thanh Thúy phải không?
Thúy khẽ cười không trả lời.
- Vì cô nổi tiếng quá nên tôi cũng biết chút ít, và đây là lần đầu tiên tôi tiếp xúc. Tôi thật sự ngạc nhiên vì thấy cô khác quá xa so với những gì tôi biết.
- Bà nói vậy là ý gì?
- Tự cô suy nghĩ lấy. Mình về Hân!
Bà Yến nắm tay Hân đi ra xe. Thúy nhếch môi cay độc:
- Tôi cảnh cáo, coi chừng coi trai bà bị cắm sừng mà không hay đấy.
Nói rồi cô ta bước thẳng vào trong. Hiểu Hân giận run cả người. Cô định quay lại nhưng bà Yến đã giữ tay cô lại. Ngồi vào xe mà tâm trí cô vẫn còn bừng bừng. Cô cố trấn tĩnh nói nhẹ nhàng:
- Con xin lỗi…
Bà Yến khoát tay:
- Không có gì, bác hiểu mà.
Bà Yến đưa cô về nhà, thái độ có vẻ trầm hơn. Hân hơi hoang mang nhưng không biết phải nói gì, vì điều đó đâu cần sự giải thích mà cần vào lòng tin. Càng nói càng tệ hại hơn.
Tối bà Yến cố tình ngồi đợi Bình ngoài phòng khách. Không phải bà không tin Hân, nhưng chuyện sáng nay bà mới thấy sự thiếu sót của mình là không hỏi về tình cảm của Hân đối với con trai mình. Bình hơn ngạc nhiên khi gặp mẹ.
- Có chuyện gì vậy mẹ? Sao mẹ lại ngồi đây?
- Ngồi xuống đi. Nói chuyện với mẹ một chút.
Bình ngồi đối diện với bà:
- Con rất yêu con Hân, mẹ biết điều đó. Nhưng mẹ muốn biết con có hiểu gì về tình cảm của Hân không? Nó có yêu con không?
Bình nhíu mày:
- Sao mẹ hỏi vậy? Có chuyện gì xảy ra à.
Bà Yến khoát tay:
- Trả lời mẹ đi!
- Con không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Mẹ không tin con trai mình sao? Con không phải là thằng ngốc.
- Vấn đề ở đây không phải là tin hay không, mẹ cần con xác định, không lẽ điều đó khó đến vậy sao?
Bình khẽ thở dài:
- Hân đồng ý lấy con, đó không phải là câu trả lời thiết thực nhất sao?
Bà Yến hơi yên lặng. Bằng nhạy cảm của phụ nữ bà đã hiểu được phần nào:
- Con không tự tin để trả lời, đúng không?
Bình đốt cho mình điếu thuốc:
- Sáng nay mẹ và Hân đi chợ, cô ấy đã nói gì sao?
Bà Yến khoát tay:
- Mẹ gặp con Thúy người mẫu gì đó, nó nói chuyện rất khó nghe.
Bình thở nhẹ:
- Mẹ tin cô ta sao? Chuyện đó không đáng để mẹ suy nghĩ đâu.
- Mẹ là phụ nữ, mẹ hiểu những gì họ bộc lộ, nhất là về tình cảm. Nếu không có cơ sở, Thúy sẽ không hằn học như thế.
Bình khẽ lắc đầu:
- Mẹ tin con lần này được không? Con yêu Hân, mẹ hãy nghĩ rằng hạnh phúc của con chính là cô ấy. Con bằng lòng với những gì Hân mang lại và con tin cô ấy sẽ là người vợ tốt và con dâu ngoan của mẹ.
- Mẹ không phủ nhận điều đó. Hôm nay mẹ thật sự choáng váng khi biết chuyện này. Nếu là vợ chồng mà tình cảm không hướng về nhau mà chỉ sống vì bổn phận, thì còn khổ gấp ngàn lần khi hiểu được điều đó.
- Mẹ đã quá lo xa rồi. Con tin mình sẽ chinh phục được Hân đã là vợ. Mẹ phải tin con trai mẹ chứ.
Bà Yến nhắm mắt, sự mâu thuẫn làm bà mệt mỏi:
- Mẹ cần suy nghĩ. Con về phòng đi!
- Con xin lỗi vì làm mẹ phải lo, nhưng nói thật, con không thể sống thiếu Hân, mẹ ạ.
Bà Yến nhìn con. Bình rất hiền nhưng không nhu nhược, nếu bà ngăn cản chắc chắn anh sẽ không khuất phục. Bà đứng lên:
- Mẹ muốn nằm nghỉ, con ăn cơm đi.
Bình nhìn theo dáng mẹ, anh khẽ thở dài. Đúng là không có gì qua mặt bà, đúng là anh không tự tin khi nói rằng Hân cũng yêu mình. Hôm nay mẹ anh bắt anh phải đối diện với sự thật mà Bình luôn lẩn tránh, đó là Hân không hoàn toàn thuộc về anh. Anh đã lấp vào sự đau khổ dằn vặt bằng những thứ hạnh phúc khi ở bên Hân. Anh quá yêu cô nên không dám đối diện với sự thật, mãi đến hôm nay mẹ anh đã bắt anh phải đối diện dù chỉ một lần. Bình ngả người ra ghế trong cảm giác mệt mỏi chán chường. Anh chỉ có mẹ để thấy mình tự tin, bây giờ điều đó cũng không còn, không biết anh có còn đủ tự tin để cùng Hân xây dựng hạnh phúc không? Nhưng nếu để mất cô, anh lại càng đau khổ hơn. Bình thất vọng vì sự bất lực của mình, muốn rút lui thì không thể, muốn tiến đến thì không đủ tự tin, anh muốn nổi điên vì cảm giác mâu thuẫn. Bỗng chuông điện thoại reo, Bình uể oải cầm máy:
- Alô.
- Anh Bình hả?
Bình dịu giọng khi nhận ra tiếng Hân:
- Có chuyện gì không Hân? Em đang làm gì vậy?
- Không có gì.
Giọng Hân lo lắng:
- Bác có nói gì với anh không?
- Sao em hỏi vậy?
Hân hơi do dự:
- Lúc sáng em gặp Thúy, chị ấy nói chuyện rất khó nghe. Em sợ bác…
Bình cất ngang lời cô:
- Em không có lỗi gì sao lại sợ? Mẹ anh không nghĩ gì đâu.
Hân hơi im lặng:
- Anh biết chuyện gì rồi phải không? Bác nói với anh hả?
Tự nhiên Bình khẽ cười:
- Em lo lắng cái gì vậy?
- Anh sao thế?
- Không có gì, anh đùa thôi. Em nghỉ đi, anh cúp nha.
- Khoan, anh Bình!
Bình im lặng chờ đợi.
- Anh đang nghĩ gì vậy? Có phải anh nghi ngờ em không?
- Anh tin em.
- Anh nói dối! Hôm nay anh lạ lắm. Em muốn gặp anh. Anh ra ngoài một lát được không?
- Em sao vậy? Anh đã bảo không có gì mà. Người ta chỉ thật sự lo lắng khi thấy mình có lỗi, em có thấy vậy không?
Giọng Hân hơi nghẹn lại:
- Anh…
Bình nhoi nhói đau khi nghe giọng cô, quả là anh điên rồi khi nói thế. Bình lắc đầu thật mạnh, cố nói dịu dàng:
- Anh xin lỗi, anh mệt lắm không gặp em được đâu. Ngày mai anh đến, được chứ?
- Tuỳ anh.
- Đừng giận anh nha Hân! Anh yêu em nhiều lắm, biết không? Anh cúp nghe.
Bình mệt mỏi gác máy, anh không hiểu mình đang làm gì nữa.
Tối hôm sau, Bình từ chối đi dự tiệc để đến nhà Hân. Anh được phép lên phòng cô. Đưa tay gõ cửa, Bình cảm thấy ấm lòng khi nghe giọng trong trẻo của Hân:
- Vào đi!
Cô quay lại thấy Bình nhưng vẫn không nói gì. Bình khẽ cười như biết lỗi:
- Anh đến, em không vui sao?
Hiểu Hân lắc đầu, không hiểu sao cô không thấy giận Bình, chỉ nghe tội nghiệp anh hơn:
- Hôm nay anh không đi dự tiệc sao?
- Không, anh sợ em buồn. Không giận anh thật chứ?
Hân cười nhẹ:
- Không. Em chỉ tự trách mình đã không làm cho anh tin tưởng.
Bình đưa tay chặn lời cô:
- Anh tin em, thật mà. Không hiểu sao hôm qua anh lại như thế. Em bỏ qua lần này thôi, anh hứa như vậy.
Hiểu Hân nhìn thẳng vào mắt Bình, đôi mắt anh như muốn cô hiểu rằng: cô là tất cả. Hân chớp mắt:
- Em thật lòng muốn làm vợ anh. Em muốn anh tin điều đó.
Bình nhìn cô thật lâu rồi bước đến ôm Hân vào lòng:
- Anh xin lỗi.
Hân hơi nhắm mắt khi Bình dịu dàng cúi xuống môi cô. Sự bình yên nơi anh làm cô thấy mình được che chở. Bình buông cô ra, khẽ vuốt tóc Hân:
- Em thực tập tốt không?
Hân gật đầu, Bình cười yêu thương:
- Học trò quỷ quái lắm, em phải dữ, tụi nó mới sợ.
Hân khẽ cười:
- Em không thích nghề giáo, nhưng từ khi đi dạy, em lại thấy thích, nhất là nhìn chúng nó, em lại nhớ ngày xưa của mình.
Bình nhìn cô không nói gì. Hân đưa tay vuốt tóc:
- Chỉ còn một tháng nữa em hết đợt thực tập rồi, em cũng thấy buồn.
- Em muốn đi dạy à?
Hân lắc đầu:
- Em muốn đi làm hơn. Nghề giáo chỉ gói gọn một chỗ, em muốn được làm việc rộng hơn.
Bình nhướng mắt như ngạc nhiên, không ngờ Hân lại có suy nghĩ như vậy. Anh cứ tưởng cô chỉ cần một cuộc sống yên ổn và một việc làm giản dị là có thể hài lòng. Thì ra Hân không yếu đuối đơn giản như anh tưởng. Bình thấy thú vị hơn về điều đó. Anh nhướng mắt:
- Nhưng điều quan trọng hơn đối với anh là sau khi em tốt nghiệp, anh sẽ không phải chờ đợi nữa.
Hân hơi đỏ mặt. Chỉ còn khoảng hai tháng là cô ra trường, cô không còn lý do gì để bắt Bình phải chờ đợi nữa.
- Em nghĩ gì vậy?
Hân lắc đầu:
- Không có gì.
Bình nâng mặt cô lên:
- Hãy tin anh! Anh nhất định sẽ làm cho em hạnh phúc, Hân ạ.
Hiểu Hân không nói gì, chỉ đứng yên trong vòng tay của Bình.