Hiểu Ngọc mở cửa phòng Hân. Hân đang ngồi lọt thỏm trên ghế và có vẻ chìm đắm trong một thế giới nào đó đến nỗi Ngọc vào cô cũng không hay. Khi Hiểu Ngọc ngồi xuống giường cô mới giật mình:
- Chị hả?
- Ừ. Đang nghĩ gì mà chị vào cũng không hay vậy?
Hân hơi đỏ mặt, Ngọc khẽ cười đưa cho em ly sữa mới pha xong:
- Chừng nào Khang về?
- Em cũng không biết.
- Sao em không hỏi Khang?
Hân chớp mắt ngồi im. Hiểu Ngọc ngồi xuống bên cạnh:
- Chị thương em lắm và rất lo. Những người bình thường nhiều lúc còn bị lừa dối, còn em của chị vừa khờ lại vừa không thấy gì.
- Em tin anh Khang.
- Chị cũng mong như vậy, nhưng lo thì vẫn lo, với người như Khang thì không biết bao cô vây quanh. Lúc nào đi công tác cũng có thư ký đi cùng. Chị thật không yên tâm cho em.
Hiểu Hân cúi mặt, những lời của Hiểu Ngọc làm cô nao núng, bất an. Đúng là cô khờ thật, nhưng dù có khôn ngoan thì cô cũng không biết mình phải làm gì khi mà cô không được nhìn thấy mọi người.
- Em đừng suy nghĩ lung tung, chị thấy Khang cũng rất yêu em. Chị thương nên lo vậy thôi chứ Khang là người rất tốt.
Hiểu Hân khẽ cười:
- Em cũng thương chị lắm.
Ngọc nhìn em, có cái gì đó nhoi nhói trong lòng khi thấy sự ngây thơ của Hân. Cô khẽ quay đi không dám nhìn lại sự ích kỷ nhỏ nhen của mình. Ngọc vội đứng lên:
- Em nghỉ đi, chị về phòng.
Vừa lúc đó mẹ cô bước vào, bà đặt điện thoại vào tay Hân:
- Khang đó.
Hiểu Hân cầm lấy mà tim đập mạnh:
- Alô.
- Em nhận ra giọng anh trong điện thoại không?
- Dạ.
Tiếng Khang khẽ cười:
- Em đang ở trong phòng à?
- Dạ.
- Một mình?
- Có chị Ngọc nữa.
Khang thoáng yên lặng:;
- Nghe giọng em vui nhỉ? Có nhớ anh không?
Hiểu Hân đỏ mặt im lặng. Khang kiên nhẫn chờ nghe câu trả lời của cô:
- Sao không trả lời?
- Em không biết.
Cô nghe thấy tiếng Khang khẽ thở dài, tự nhiên Hân nghe nhoi nhói nhói nơi tim:
- Anh rất nhớ em.
Rồi Khang yên lặng, lát sau anh nói:
- Anh bị bệnh.
Giọng Hân lo lắng:
- Anh có sao không? Đã uống thuốc chưa?
Khang khẽ cười:
- Lần đầu tiên nghe em lo lắng cho anh. Anh vui lắm.
Hân lại im lặng, giọng Khang nghiêm túc:
- Anh đùa đấy. Khuya rồi, em ngủ đi.
- Dạ.
- Vài ngày nữa anh về. Không chúc anh đi bình an sao?
Hân khẽ cười:
- Chúc anh thượng lộ bình an!
Vỹ Khang thầm buồn cười vì cách nói của Hân, đợi cho cô gác máy xong anh mới đặt máy xuống. Hân có biết anh nhớ cô thế nào không?