Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8
Chương 8

❊ ❊ ❊

Nói vài ngày nhưng đến một tuấn sau Khang mới về. Vỹ Khang đi thật nhẹ lên phòng của cô. Hân của anh đang ngồi lọt thỏm trên chiếc ghế bành ở cửa sổ. Khang đứng yên nhìn cô. Dù không trang điểm Hân vẫn đẹp lạ thường, đôi môi hồng chúm chím một cách đáng yêu. Khang nhớ vô cùng sự vụng về bối rối khi anh hôn cô. Hình như không nghe tiếng, Hân lơ ngơ hỏi:

- Mẹ hả?

Không nghe tiếng trả lời, Hiểu Hân chớp mắt như xúc động:

- Anh Khang phải không?

- Sao em đoán là anh?

Hân khẽ cười, gương mặt vui sướng:

- Ở nhà không ai như thế cả. Anh mới về hả?

- Ừ.

Vỹ Khang bước về phía cô, anh vén sợi tóc trên trán Hân:

- Đang nghĩ gì thế?

Hiểu Hân lắc đầu không nói, Khang nắm tay cô đưa lên môi:

- Có nhớ căn phòng của chúng mình không?

Hiểu Hân chớp mắt, cô rụt rè gật đầu. Vỹ Khang thầm buồn cười, hỏi nhớ anh không thì không biết lại nhớ căn phòng ở nhà. Sao mà anh yêu cô đến thế chứ?

Cả hai ở lại đến tối mới ra về. Về đến nhà, Khang tự tay thay đồ cho cô, anh giữ cô trong vòng tay nhìn âu yếm:

- Em mệt không?

Hân lắc đầu, Khang bồng xốc cô lên đi về phía giường, anh đặt cô nằm xuống và kéo chăn đắp nhẹ nhàng:

- Khuya rồi, em ngủ đi.

Hiểu Hân lại gật đầu, Khang cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cô. Hân vội khép mắt lại:

- Anh ở lại đây được không?

Hân chớp mắt im lặng. Khang ôm cô vào lòng:

- Anh chỉ muốn ôm em thôi. Em ngủ đi.

Hân run nhẹ trong tay anh, cô khóc. Khang nhói lòng vì những giọt nước mắt của cô:

- Em sao vậy?

Hân nhè nhẹ lắc đầu:

- Sao anh lại yêu em hả Khang?

Vỹ Khang nâng mặt cô lên, đôi mắt thoáng ngạc nhiên:

- Vì em là em.

Hân lại khóc. Chưa bao giờ Khang thấy cô khóc nhiều đến thế.

- Nhưng em không xứng đáng, em…

Khang lấy tay chặn lời cô:

- Anh chờ đợi em hỏi anh như thế này lâu lắm rồi. Anh phải nói bao nhiêu lần nữa em mơi tin đây? Anh rất yên em, Hân ạ.

Hân khóc như chưa bao giờ được khóc. Khang ngỡ ngàng và đau theo từng tiếng nấc của cô. Không kiềm được, Vỹ Khang cúi xuống hôn đôi mắt mà anh yêu biết bao. Tiếng khóc nhỏ dần và tắt hẳn, Hân bấu chặt vai Khang, đón nhận môi anh:

- Em sợ không?

Hân lắc đầu nhưng cả người cô run rẩy. Khang hiểu anh phải rất gượng nhẹ, dịu dàng để giúp cô vượt qua bản thân mình và sẵn sàng đón nhận cuộc sống mới. Vỹ Khang cúi xuống, một sự yêu thương mãnh liệt tràn ngập trong anh. Ước gì một lần thôi Hân thấy được tình yêu mà anh dành cho cô sâu sắc đến mức nào. Vỹ Khang từng bước dẫn dắt Hân theo sự đam mê sâu lắng của tình cảm vợ chồng. Anh yêu cô hơn tất cả.

Vỹ Khang không ngủ được, anh cứ nằm im lìm vì sợ cô thức giấc. Vẻ mặt trong sáng như thiên thần của Hiểu Hân làm anh xúc động. Khang hôn nhẹ lên mắt cô, anh rất thích hôn lên đôi mắt ngơ ngác không linh động của vợ mình.

Sáng, Khang giật mình thức giấc thì Hân đã không còn bên cạnh. Vỹ Khang bật dậy nhìn quanh, cô cũng không có ở trong phòng. Từ phòng tắm bước ra, Khang định đi tìm cô thì thấy Hân đã vào phòng:

- Anh thức rồi hả?

Khang bước đến ôm cô vào lòng:

- Em đi đâu vậy?

Hân lắc đầu khẽ cười:

- Anh không chuẩn bị đi làm sao?

- Mỗi lần nghĩ em ở nhà một mình, anh lại không muốn đi.

Hân chớp mắt:

- Em không sao, còn có vú nữa mà.

Vỹ Khang hôn nhẹ mắt cô:

- Ừ, anh quên.

Khang hôn cô thật lâu rồi mới chịu buông ra. Hiểu Hân chớp mắt cảm động, sự bịn rịn của anh làm cô thấy hạnh phúc.

Khang đi khoảng một lát thì bà vú đặt vào tay cô chiếc điện thoại:

- Bạn con gọi đó.

Hiểu Hân tươi cười khi nhớ tới Uyên:

- Alô.

- Cô là Hiểu Hân phải không?

- Vâng.

Tiếng cười khẽ trong máy của cô gái:

- Tôi là bạn của anh Khang.

- Xin lỗi, anh ấy đi làm rồi, chị gọi lại công ty nhé.

- Tôi muốn gặp Vỹ Khang vào lúc nào không được. Tôi chỉ muốn nói chuyện với cô thôi.

Hiểu Hân ngồi im, có cái gì đó đau thắt trong cô.

- Cô tin anh Khang yêu mình thật sao?

Hân run giọng:

- Chị muốn nói gì?

Muốn thức tỉnh cô thôi. Vỹ Khang không hợp với cô đâu. Tỉnh mộng đi!

Hân lạc giọng, tay chân cô lạnh ngắt vì run.

- Cô có biết anh Khang quen ai bên ngoài không? Điều anh ấy cần là một người vợ luôn sát cánh bên mình trong mọi công việc. Vỹ Khang chỉ thương hại cô thôi.

- Chị…

- Tôi chỉ nói bấy nhiêu, cô hiểu thế nào thì tùy. Tôi chuẩn bị đi gặp anh ấy đây. Cô cứ ở nhà chờ anh Khang về nhé. Chắc chắn trưa nay anh ấy sẽ không về dùng cơm đâu.

Nói rồi đầu bên kia gác máy. Hiểu Hân ngồi chết lặng như không còn sức sống, cô cứ mò mẫm tìm con gấu ôm vào lòng như để tự trấn an và nhắc nhở mình. Hân khóc lặng lẽ trong nỗi đau thầm lặng sâu sắc. Cô tin Vỹ Khang như tin chính bản thân mình, nhưng điều đó cũng không giúp Hân thoát khỏi cảm giác lao đao, khổ sở khi mà cô gái kia đã đánh vào điểm yếu duy nhất của cô mà Hiểu Hân hiểu rõ cô sẽ ngã mà không có cách gì gượng nổi.

Đúng như lời cô gái nói, Khang không về dùng cơm, anh gọi điện về nói là bận việc. Hiểu Hân như càng chìm sâu vào một góc đen tối của tâm hồn mình.

Tối, nằm trong lòng Khang, tự nhiên Hân cảm thấy bất an. Cô thoáng lặng người khi nghĩ rằng Khang đang thương hại mình và điều tệ hại hơn là Khang đã không nhận ra, cô sợ một ngày nào đó Khang sẽ nói anh rất hối hận, lúc đó không biết Hân sẽ ra sao?

- Em sao vậy?

Khang siết cô vào lòng.

- Em buồn ngủ.

Khang nâng mặt cô lên :

- Em đâu biết nói dối. Nghĩ gì vậy?

Hiểu Hân chớp mắt, cô nhẹ lắc đầu :

- Không có.

Khang nhìn cô đăm đăm :

- Có chuyện gì với em phải không?

- Sao lúc trưa anh không về?

Khang nhướng mắt :

- Em buồn vì chuyện đó à? Anh xin lỗi.

Hân khẽ lắc đầu không nói. Khang hôn lên mắt cô :

- Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh em. Mỗi lần nghĩ em đang chờ ở nhà thì anh đau lòng lắm.

Hân hít mũi, cô nghe yêu Khang quay quắt, cô đưa tay sờ lên mặt anh :

- Anh yêu em nhiều thế sao?

- Ừ.

Hân khẽ cười :

- Có bao giờ anh nghĩ mình lầm lẫn không, nếu tình cảm này chỉ là thương hại?

Khang nhíu mày, anh nhìn cô đăm đăm :

- Em hiểu mình nói gì không?

Hân chớp mắt muốn khóc, Khang lại mềm lòng :

- Nếu em nghĩ như thế là xúc phạm anh, anh sẽ không tha thứ cho lần thứ hai đâu, biết không? Em không tin anh sao?

Hân khóc, cô thấy vững lòng khi nghe Khang nói :

- Em xin lỗi.

- Em cứ suy nghĩ lung tung, làm anh lo đấy. Nghe anh đây, yêu là phải tin nhau. Hãy tin anh cũng như tin vào bản thân mình.

Hân đưa tay sờ từng đường nét trên gương mặt Khang, anh nhìn theo từng cử chỉ của cô, hỏi đùa :

- Đẹp không?

Hân mím môi lắc đầu. Khang phì cười :

- Chồng em xấu lắm nhỏ ạ? Sợ không?

Hân lại lắc đầu, cô chớp mắt :

- Lúc trước, em không dám mơ ước điều gì không có thật, nhưng bây giờ em ước mình có thể nhìn thấy anh dù chỉ một lần.

Vỹ Khang nghe cổ mình đắng nghét :

- Em hãy luôn hy vọng điều đó. Tin anh đi Hân.

Cô khẽ cười không nói gì. Lúc trước khi bị tai nạn, cô đã được giải phẫu mắt một lần nhưng không mang lại kết quả gì. Cô rất sợ mình đặt hy vọng vào một điều không thực tế.

Khang nắm tay cô đưa lên môi mình :

- Em biết không, anh rất thích cảm giác bàn tay em mơn man trên mặt mình.

Hân cười yếu ớt :

- Em muốn mình nhớ thật rõ từng nét trên gương mặt anh.

Khang nhìn cô yêu thương, anh áp tay cô lên mặt mình :

- Anh rất hay nhíu đôi mày lại, em nói đúng không?

Vỹ Khang nhíu mày. Bàn tay Hân đã vuốt nhẹ lên đó, cô khẽ cười :

- Đúng không?

Vỹ Khang ỡm ờ :

- Anh không biết.

Hiểu Hân đỏ mặt, cô đấm nhẹ lên ngực anh :

- Em không đùa.

Không kiềm được Khang hôn cô một nụ hôn dài. Hân rụt rè choàng tay qua cổ anh rồi vụng về hôn trả, Khang thấy yêu quay quắt vì cử chỉ đó.

Vài ngày sau thì cô gái đó lại gọi đến. Lúc đầu Hân run rẩy nghe nhưng càng về sau cô không chịu nổi nên vội cúp máy. Hiểu Hân nghẹn giọng dặn vú :

- Nếu bạn con không phải là Uyên thì vú đừng cho gặp nhé.

Bà vú nhíu mày nhìn cô :

- Có chuyện gì vậy? Ai gọi con thế?

Hiểu Hân lắc đầu yếu ớt :

- Không có gì. con chỉ không thích thôi.

Bà vú nhìn cô như không tin :

- Họ nói gì với con phải không? Đừng giấu vú!

- Không có.

Bà vú khẽ thở dài, bà thương Hiểu Hân như con ruột. Cô rất ngoan và hiền, không hiểu sao số của Hân lại bất hạnh đến thế.

- Được rồi, lần sau vú sẽ hỏi cặn kẽ rồi mới cho gặp con.

- Cám ơn vú.

Bà khẽ vuốt tóc cô, con bé đẹp quá, nếu không có tai nạn thì Hiểu Hân sẽ hạnh phúc biết bao.

Nỗi cô đơn dằn vặt trong Hân ngày càng lớn, cũng từ đó cô ý thức sâu sắc về sự vô dụng của mình, dù không muốn nhưng những lời cô gái đó vẫn xoáy vào đầu cô đau buốt.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.