Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16
Chương 16

❊ ❊ ❊

Hiểu Hân cùng Uyên bước vào trường. Uyên kéo tay cô:

- Lớp mày nam ít nhỉ!

Hân gật đầu, cô quay qua bạn:

- Mày theo tao đi học chi vậy? Có ý đồ gì không?

Uyên thoáng đỏ mặt, cô đấm nhẹ lên vai Hân:

- Tao rảnh nên đi với mày cho vui. Ý đồ gì đâu.

Hiểu Hân nheo mắt nhìn bạn. Uyên nhìn lên bảng như chăm chú lắng nghe thầy giảng:

- Thầy mày còn trẻ quá Hân.

- Ừ.

Hiểu Hân buồn cười vì vẻ lóc chóc của Uyên. Nó cứ xoay tới xoay lui trên bàn, hình như đã bắt đầu chán:

- Mấy giờ mới ra chơi, tao đói quá?

- Mày ngồi yên được không, mai mốt tao không dắt mày đi nữa đâu.

Bỗng từ bàn dưới, một bánh được chuyền lên cùng với dòng chữ: “Ăn cho đỡ buồn. Mình tên Kiệt, có thể làm quen với Hân không?” Uyên đọc lướt qua rồi nhìn đám con trai hồ hởi lố nhố phía dưới, không biết thủ phạm ngồi ở đâu? Cô trề môi:

- Mày biết hắn không? Hắn biết mày tên Hân nữa đấy.

- Nghe điểm danh thì biết thôi.

- Ừ nhỉ! Tao quên. Mày biết hắn không?

Hiểu Hân lắc đầu, cô cũng không quan tâm. Uyên cứ nhai lép nhép bên cạnh. Hân cố gắng chép kịp theo lời đọc của thầy. Cuối cùng cô đành thua vì thầy đọc nhanh như… tên lửa. Hân mím môi ngừng viết, nhưng thấy cái nhìn của thầy, Hân bối rối cầm viết lên vẽ nguệch ngoạc trên giấy như đang viết bài. Cuối cùng thầy cũng đi xuống, Hân toát mồ hôi cô quay qua nhéo Uyên một cái để nó ngừng ăn.

- Tôi đọc nhanh quá hả? Em bỏ một trang đi, ra chơi chép tiếp.

Hân dạ nhỏ, cô thầm kêu trời khi Uyên cứ đưa mắt nhìn trắng trợn thầy. Cô cảm thấy thầy cũng nhận ra và biết Uyên không phải học lớp này. Đợi thầy quay lên, Uyên khều cô:

- Kỳ nha! Tao thấy từ nãy giờ cứ nhìn mày hoài.

- Nói tầm bậy đi! Coi chừng mọi người nghe đó.

- Thật chứ bộ. Hôm nay học chung tao mới biết, ông Bình mà hay chắc hoảng quá.

Hân nhìn Uyên. Chuyện gì nó nói cũng được, hình như im lặng là một cực hình đối với nó vậy.

Đến giờ ra chơi, Hiểu Hân thu dọn tập vở. Uyên cười cười nhìn cô:

- Không học nữa hả?

- Mất hứng rồi, để tao đưa mày về.

- Vô duyên! Vậy thì đi chơi đi. Lâu rồi tao với mày đâu có đi rong đâu.

Hân phì cười, cả hai bước ra khỏi lớp, mọi người đều nhìn hai người. Ra đến cổng thì một tên con trai đã chặn lại:

- Em cúp học nhé, tôi nói thầy đó.

Uyên nheo mắt:

- Cứ làm nếu thích.

- Cho tôi đi với, tôi sẽ không méc.

Hân khẽ cười:

- Bạn tên gì?

- Kiệt. - Hắn buông gọn.

Hân nhướng mắt:

- Bao nhiêu tuổi?

Kiệt nhìn Hân thú vị:

- Hai mươi.

- Tôi hai bốn. Bỏ tiếng “em” đi nhé.

Kiệt hình như bất ngờ, hắn nhìn Hân đăm đăm:

- Tôi thích thì cứ gọi. Hân cứ về đi, tôi sẽ chép bài đầy đủ và viết thật đẹp, ngày mai tình nguyện cho Hân mượn tập.

- Cảm ơn.

Nói rồi cả hai bước ra ngoài, bỏ lại đôi mắt lơ ngơ nhìn theo. Vừa bước ra cổng, Hân đã gặp thầy đứng ở phòng giám thị. Hân lo thầm trong bụng, thầy mà để ý thì thi lại như chơi. Cả hai đèo nhau chạy lòng vòng. Ngang qua ngôi biệt thự thật đẹp, Uyên chạy chậm lại rồi quay lại hỏi Hân:

- Mày nhận ra nhà này không?

Hiểu Hân đưa mắt nhìn, tự nhiên cô nghe nhoi nhói tim, giọng yếu ớt:

- Có phải của Khang không?

Uyên gật đầu:

- Ừ! Lúc trước tao muốn đến thăm mày, nhưng thấy ngại nên thôi.

Hân đưa mắt nhìn đăm đăm ngôi nhà đã một thời mình gắn bó sâu sắc. Cô nhớ vô cùng căn phòng màu vàng của hai người. Bất chợt Hân khẽ quay đi, cô không dám nhìn nữa. Thấy Hân cứ im lìm, Uyên quay lại:

- Mày không sao chứ?

- Không.

- Nói thật đi, mày biết mặt anh Khang chưa?

Hân chớp mắt:

- Tao gặp rồi.

- Sao gặp?

- Tao đi dự tiệc với anh Bình và gặp Khang ở đó.

Uyên im lặng một lúc, cô như thông cảm cho tâm trạng của Hân.

- Cứng rắn lên Hân! Tao thấy anh Bình yêu mày lắm, sao mày không cho mày và cả ảnh một cơ hội? Bình yêu mày trước lúc Khang xuất hiện nữa. Mày không mềm lòng sao?

Hiểu Hân lắc đầu:

- Bây giờ tao chỉ lo học, tao không muốn nghĩ đến chuyện gì khác nữa.

- Học cho dữ rồi điên luôn. Mày cứ yếu đuối là mày khổ hoài đó.

Cả hai tấp vào một quán kem bên đường. Uyên không lo Hân không tìm cho mình một người vừa ý, chỉ cần Hân mở lòng thì Uyên hiểu sẽ có nhiều người sẵn sàng mang hạnh phúc đến cho nó. Cô chỉ sợ Hân cứ yếu đuối với tình yêu vô vọng đối đối với Vỹ Khang và đồng thời cũng hiểu con tim có lý lẽ riêng của nó, biết đâu trong suốt cuộc đời Hân chỉ yêu mỗi mình Khang, điều đó thật tội cho Hân.

Bỗng Bình từ ngoài bước vào, anh đi thẳng đến bàn của hai cô. Uyên tròn mắt nhìn.

- Sao anh biết tụi em ở đây?

- Chạy ngang thấy xe là biết ngay. Cúp học phải không?

Uyên chối phăng:

- Đâu có. Thầy cho nghỉ sớm.

Bình nheo mắt:

- Thật không?

Uyên gật mạnh đầu:

- Thật.

Bình khẽ cười, anh quay qua Hân đùa:

- Uyên nói đúng không Hân?

Hân gật đầu. Bình bật cười nheo mắt:

- Không ngờ Hân cũng biết nói dối.

Hiểu Hân thoáng đỏ mặt. Bình nhìn màu hồng trên má cô mà nao nao:

- Anh bảo đảm hai em mà đi học chung sẽ không thể ngồi suốt buổi, nhất là Uyên.

Uyên mím môi, cô hơi quê:

- Đủ rồi nha! Anh làm như em dụ dỗ nhỏ Hân không bằng. Anh hỏi nó xem, em có rủ nó cúp không, tự nó đòi về chứ bộ.

Bình bật cười:

- Chịu nhận rồi sao? Lúc nãy gật mạnh lắm mà.

Uyên liếc Bình một cái sắc lẻm:

- Phạt anh trả chầu nay, tội nói oan cho em.

Bình nhún vai như chào thua.

Hân hỏi:

- Anh không đi làm sao?

- Anh có chuyện quan trọng hơn.

Hiểu Hân để ý mỗi lần cô nói như thế, Bình lại trả lời câu này. Cô khẽ cười:

- Làm chủ có khác, anh Bình sướng thật.

Bình nheo mắt:

- Không như em nghĩ đâu, chỉ vì anh có việc quan trọng hơn.

Uyên cắc cớ:

- Việc gì? Sao anh không đi làm đi?

- Thì đang cố gắng, không biết có như mình muốn không.

- Anh không tự tin sao?

- Có chứ, nhưng cũng phải biết lúc nào thì thích hợp.

- Đôi lúc có cơ hội không đến hai lần, em mong anh sẽ không để vuột mất nó.

Uyên nói và liếc về phía Hân một cái, Hân thấy buồn cười vì cử chỉ đó. Cô không đến nỗi không hiểu hai người nói gì.

- Mày nghĩ gì vậy?

Hân cười dịu dàng:

- Không có gì.

- Tự giờ mày không nghe gì sao?

- Nghe chứ.

- Thế mày thấy sao?

Hân nhìn bạn. Suy nghĩ của Uyên quá đơn giản, đôi lúc cô muốn mình được vô tư như nó. Cô lắc đầu:

- Tao không hiểu gì cả.

Uyên có vẻ giận khi thấy sự thờ ơ của Hân. Bình thì vẫn điềm tĩnh, hình như anh không lấy làm ngạc nhiên:

Cuối cùng cả hai ra về, Bình đành phải trở về công ty. Hân đưa Uyên về nhà. Bước xuống xe, Uyên nói:

- Tao thấy tội cho anh Bình. Mày ác vừa vừa thôi.

- Mày không hiểu đâu.

- Tao nói thật, nếu còn một chút nào hy vọng ở Vỹ Khang, tao sẽ ủng hộ mày hết mình. Nhưng tất cả đã chấm hết rồi, mày hiểu rất rõ là không thể quay lại, sao cứ yếu đuối thế.

- Không như mày nghĩ đâu. Đừng lôi Khang vào chuyện này. Mày phải hiểu anh Bình đến với tao trước Vỹ Khang, nếu yêu được tao đã yêu rồi, mày hiểu không?

Uyên im lặng. Hân nói hoàn toàn hợp lý. Nhưng cô vẫn thấy bất nhẫn khi thấy Hân như thế.

- Tao xin lỗi, thật sự tao thấy lo cho mày.

- Điên! Tao không sao đâu. Mày vào nhà đi.

Đợi Uyên vào nhà, Hân cho xe chạy chầm chậm trên đường. Hôm nay buổi trưa mà lại không có nắng, Hân thấy thích thích khi chạy xe thế này. Bỗng trời đổ mưa, Hân tấp vội vào một nhà hàng gần đó. Cô hơi bối rối khi mọi người đều nhìn mình. Hân ngơ ngác khi một chiếc áo được khoác trên vai mình. Cô quay lại sựng người khi nhận ra Khang:

- Đừng đứng như thế, đi theo anh!

Khang đưa cô vào chiếc bàn phía trong, anh tự động gọi cho cô ly sữa nóng.

- Uống đi cho ấm!

Hiểu Hân chớp mắt, cô không ngờ mình lại gặp Khang trong trường hợp này. Hôm nay cô có dịp nhìn kỹ anh hơn. Khang nhìn chiếc cặp trên tay cô, khẽ hỏi:

- Em học tốt không?

Hân gật đầu. Khang châm cho mình điếu thuốc, khuôn mặt kín bưng không biểu lộ gì. Hân hoàn toàn xa lạ với con người trước mặt.

- Bộ anh lạ lắm sao?

Hân bối rối:

- Không.

Vỹ Khang nhìn cô:

- Em thất vọng phải không?

- Em không hiểu anh muốn nói gì?

Khang khẽ cười, tự nhiên Hân thấy gần gũi với nụ cười của anh:

- Anh không như những gì em tưởng tượng phải không? Khi đã sáng mắt, em sẽ thấy có những chuyện không đơn giản như mình nghĩ và cảm nhận đâu.

Hiểu Hân hơi cúi đầu nhìn xuống tay mình. Có lẽ Khang nói đúng, có những chuyện mà người ta mong muốn mình đừng bao giờ thấy sẽ nhẹ nhàng hơn. Đúng là cô không nhận ra điều gì quen thuộc ở Khang trong ký ức mình. Hân nhoi nhói đau.

- Có lẽ anh nói đúng.

Khang nhìn cô im lìm, ánh mắt mà Hân hiểu nó không dành riêng cho mình, cô hơi quay đi không dám đối diện. Hiểu Hân nhìn qua cửa kính. Mưa lớn và dai khủng khiếp, cô muốn được về nhà, cô không chịu nổi khi ngồi với Khang thế này. Bỗng điện thoại của Hân reo, cô mở máy. Giọng bà Tuấn lo âu:

- Con đang ở đâu vậy?

- Con bị mắc mưa, đang ở nhà hàng gần nhà nhỏ Uyên.

- Ở đó đi, mẹ nhờ thằng Bình đến đón.

Hân chớp mắt cô định nói, nhưng bà Tuấn đã gác máy.

- Mẹ em gọi à?

Hân gật đầu:

- Mẹ bảo ngồi đợi.

Vỹ Khang dụi tàn thuốc vào gạt tàn và định đốt thêm điếu khác, nhưng thấy cái nhìn của Hân, anh khẽ nhún vai đùa:

- Anh không biết làm gì giữa trời mưa bão thế này. Nó sẽ giúp mình ấm hơn đấy.

Hân phát hiện Khang hút thuốc rất nhiều, cô nhớ lúc trước, cô không bao giờ nghe mùi thuốc vương trên người anh.

- Em không quen mùi khói thuốc.

Vỹ Khang nhìn cô, Hân không tin anh sẽ chiều theo cô, nhưng Khang đã cất vào túi gói thuốc của mình. Khang khẽ cười:

- Em khác trước rất nhiều.

Hiểu Hân mím môi im lặng.

- Anh thấy được sự thanh thản trong cuộc sống của em và yên tâm hơn.

- Cảm ơn anh đã lo lắng. Em cũng thấy mình đã chín chắn hơn trước rất nhiều.

- Anh không mong nhìn thấy một Hiểu Hân như vậy. Đừng tự thay đổi mình, điều đó không hợp với em đâu.

Hiểu Hân quay qua nhìn Khang. Cô không thay đổi mình mà chỉ thay đổi suy nghĩ theo hoàn cảnh. Cũng như bây giờ, cô cảm thấy mình rất yếu đuối, nhưng không thể như lúc trước mà nép vào lòng Khang để tìm sự che chở. Nếu cô không tự cứu mình thì ai sẽ giúp cô đây?

Hiểu Hân chớp mắt, cô không muốn Khang thấy được mình đang rất muốn khóc.

Xe của Bình dừng lại trước cơn mưa xối xả. Anh bước xuống với cây dù trên tay, chợt đôi mắt thoáng ngạc nhiên khi thấy Vỹ Khang. Hân mỉm cười yếu ớt.

- Anh từ nhà em đến hả?

Bình gật đầu chào Khang, rồi quay qua Hân:

- Em ngồi chơi một lát hay về?

Hiểu Hân đứng dậy:

- Mưa này chắc lâu tạnh lắm, em muốn về.

Bình gật đầu, anh quay qua người bồi bàn để gởi chiếc xe của Hân lại. Hiểu Hân chậm rãi đi bên cạnh Bình ra xe. Phía sau cô, khuôn mặt Khang im lìm, nó làm cho tâm hồn cô càng nặng nề hơn.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.