Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 118 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Chương 12

❊ ❊ ❊

Vỹ Khang đang ngồi trong phòng làm việc thì cửa phòng bật mở, Thúy từ ngoài bước thẳng vào:

- Em muốn nói chuyện với anh.

Khang nhìn cô không hài lòng:

- Lần sau nếu muốn gặp anh, em không nên tuỳ tiện như vậy.

- Em xin lỗi.

Khang nhìn cô ngán ngẩm chờ đợi.

- Em có thai rồi.

Vỹ Khang sững sờ, anh ngồi yên với cảm giác choáng váng:

- Anh nói gì đi Khang! Em phải làm sao đây?

Vỹ Khang nghe nhói đau, anh nhìn Thúy điềm tĩnh:

- Em muốn gì?

- Anh nói chuyện vô trách nhiệm vậy sao? Không ngờ anh tàn nhẫn như vậy.

Vỹ Khang khẽ quay đi:

- Anh cần yên tĩnh, em về đi, anh sẽ gặp em sau.

Thúy chớp mắt:

- Anh cũng biết địa vị của em rồi, nếu anh…

Khang khoát tay, anh ngắt ngang lời cô:

- Em về đi, anh không chối bỏ trách nhiệm. Bây giờ anh chỉ muốn yên tĩnh.

- Em xin lỗi.

Đợi Thúy ra về, Vỹ Khang đốt cho mình điếu thuốc. Anh đã cố gắng làm tất cả nhưng không thể thoát khỏi định mệnh và định mệnh của anh là mất Hiểu Hân mãi mãi. Chưa bao giờ anh ý thức rõ điều đó như lúc này cùng với cảm giác hoàn toàn đổ vỡ mất mát. Vỹ Khang giam mình trong nhà suốt một tuần và sống trong tâm trạng đen tối. Anh không thể bỏ mặt Thúy, đó là sai lầm mà anh phải trả giá.

Tuần sau Khang đến công ty làm việc bình thường, vừa ngồi vào bàn thì Nguyên đi vào:

- Thủ tục xong rồi, mày có thể thông báo tin mừng này cho Hân.

Khang nhìn tờ giấy trên tay mình rồi cố gạt bỏ tình cảm yếu đuối xâm chiếm để tiếp tục công việc. Trưa Khang gọi điện cho Thúy. Chuông vừa reo cô đã bắt máy, Khang hiểu suốt tuần qua, cô đã chờ đợi mình:

- Alô.

- Anh đây. Em đang làm gì vậy?

Giọng Thúy yếu đuối:

- Em chờ anh. Em đâu biết làm gì nữa.

Khang nói trầm tĩnh:

- Anh xin lỗi. Em đừng quá lo lắng sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ. Anh sẽ sắp xếp để đến gặp ba em. Em yên tâm đi.

Thúy khóc, cô hỏi như không tin:

- Thật không?

- Anh không muốn con mình không có cha. Em hiểu chứ?

Vỹ Khang gác máy, anh không muốn nghe tiếng khóc của cô. Không hiểu từ bao giờ anh đã thấy chán những giọt nước mắt, nó ám ảnh đến nỗi hình như Khang đã chẳng còn thấy mềm lòng.

Tối Khang đến nhà Hiểu Hân, anh gặp ông bà Tuấn ngay ở phòng khách. Vỹ Khang ngồi đối diện, gương mặt hốc hác nhưng hoàn toàn trầm tĩnh:

- Con xin lỗi. Ba mẹ hiểu con muốn nói gì phải không?

Ông Tuấn nhìn anh trầm ngâm:

- Ba không muốn xen vào chuyện của con cái, nhưng điều đó không có nghĩa là con muốn làm gì thì làm. Ba cần nghe lý do.

Vỹ Khang nhìn ông:

- Con đã sai khi nghĩ mình có thể mang hạnh phúc đến cho Hân. Con có lỗi, con không xứng đáng với cô ấy.

Bà Tuấn có vẻ mất bình tĩnh:

- Mẹ cần nghe ý kiến của hai đứa. Vú đưa con Hân xuống giùm tôi.

Khang khoát tay:

- Con sẽ nói chuyện với Hân sau, mẹ hãy để con tự giải quyết. Con xin lỗi, Thúy đã có thai và con không thể trốn tránh trách nhiệm của mình.

Ông bà Tuấn bàng hoàng nhìn anh, bà Tuấn run giọng vì giận:

- Cậu dám nói như thế với chúng tôi à?

Khang khàn giọng:

- Con xin lỗi.

Bà Tuấn quay nhìn nơi khác. Nghĩ đến Hân, bà đau đớn không thốt nên lời. Khang không phải là người bà có thể khống chế, quát tháo là được. Bên cạnh là con rể, Khang còn là người ơn rất lớn đối với gia đình bà. Hiểu Hân đã nói ý định này mấy ngày trước, nhưng không thuyết phục được bà, còn bây giờ, bà hiểu bà không thể giữ hạnh phúc cho con của mình được nữa.

Ông Tuấn có vẻ trầm tĩnh hơn:

- Tôi hiểu tính cậu, tôi tin cậu biết mình đang làm gì. Nếu đã quyết định như thế, thì tôi cũng mong đây là lần cuối cùng cậu đến tìm con Hân. Tôi không muốn nó bị tổn thưởng, cậu hiểu chứ?

Vỹ Khang cúi đầu yên lặng, anh lấy xấp hồ sơ đưa cho ông Tuấn:

- Con đã chuẩn bị tất cả cho Hiểu Hân, ba hãy động viên cô ấy làm phẫu thuật lần nữa. Con đã đưa bệnh án của Hân cho họ xem, họ nói lần này cô ấy có hy vọng sáng mắt.

Ông bà Tuấn ngỡ ngàng. Khang đưa ông bà từ chuyện này đến chuyện khác một cách kinh ngạc. Bà Tuấn run giọng:

- Tại sao cậu lại làm thế?

- Mẹ đừng hiểu lầm là con muốn bù đắp cho Hân. Con đã chuẩn bị cho cô ấy từ lâu rồi, con thật sự thương yêu Hân và luôn mơ ước cô ấy có cuộc sống như mọi người.

Ông bà Tuần hình như thoáng xúc động, Khang đưa ông bà vào tình huống không biết phải đối xử với anh ra sao. Nhưng Khang hình như không quan tâm.

Một lát sau, Khang chậm rãi lên phòng Hân, anh tự động mở cửa bước vào. Hân đang chìm trong bài hát mà cô đang nghe, khuôn mặt tròn sáng như thiên thần của cô làm Khang cứ đứng yên nhìn. Hiểu Hân đưa tay tắt máy, cô im lặng chờ đợi. Không biết từ bao giờ Hân đã có thái độ này khi tiếp anh, cô như sẵn sàng nghe và không có gì để nói với Khang.

- Anh vừa nói chuyện với ba mẹ xong.

Hiểu Hân chớp mắt, một lúc lâu cô mới hỏi:

- Ba mẹ em có nói gì không?

- Em yên tâm, anh đã giải thích tất cả rồi.

Cả hai im lặng, hai tay Hân hơi run khi nắm chặt con gấu vào lòng. Khang nhoi nhói vì cử chỉ đó, anh khẽ quay đi nhìn căn phòng của cô, rồi tưởng tượng mai đây Hân sẽ nhìn thấy chúng, cô không phải mò mẫm để tìm từng thứ cho mình nữa. Vỹ Khang cay đắng nghĩ thầm, cô sẽ không bao giờ thấy căn phòng màu vàng của hai người và hình ảnh anh sẽ nhạt nhoà trong trí nhớ không trọn vẹn của cô.

- Có lẽ đây là lần cuối cùng anh đến đây. Sau này em hãy quên tất cả đi và đón nhận cuộc sống mới, như thế em sẽ thấy thanh thản hơn.

Hân khẽ cười, dù rất cố gắng giọng cô vẫn hơi run:

- Em sẽ làm như vậy. Anh yên tâm đi.

Vỹ Khang nhìn cô đăm đăm, có lẽ thời gian sống với anh Hân đã quá nặng nề. Cô yếu đuối một cách mong manh. Vỹ Khang khẽ lắc đầu, anh lấy lại sự điền tĩnh quen thuộc:

- Em nghỉ đi. Anh về nghe.

Nói rồi Khang cương quyết bước ra khỏi phòng, anh không thích sự yếu đuối xâm chiếm. Anh thật sự mong Hân sẽ có cuộc sống tốt đẹp về sau.

Tháng sau thì Hân theo ông Tuấn qua Mỹ để điều trị mắt. Khang không biết Hân có còn nhớ mơ ước mà cô đã từng nói với anh không?

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.