Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 38 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14
Chương 14

❊ ❊ ❊

Hiểu Hân quyết định thi vào đại học, đây là mong ước lớn nhất của cô ngày xưa và bây giờ Hân quyết tâm thực hiện bằng được. Cô theo khoá luyện thi cấp tốc vì chỉ còn hơn hai tháng là thi.

Hôm nay vừa bước chỗ học, cô đã gặp Bình đứng đón, anh khẽ cười bước về phía cô:

- Em học tốt không?

Hân gật đầu, cô đưa mắt tìm chú Khánh tài xế của ba, ông bà Tuấn vẫn chưa cho cô điều khiển xe một mình. Bình nhìn cô cười:

- Yên tâm đi, anh đã xin phép hai bác rước em rồi.

Hiểu Hân nhướng mắt, cô bước lên xe của Bình:

- Hôm nay anh không đi làm sao?

- Anh có chuyện quan trọng hơn.

Hiểu Hân đưa mắt nhìn hai bên đường.

- Đi ăn nhé, anh đói lắm.

Bình đưa cô vào một nhà hàng gần đó. Khi hai người bước vào thì vài cặp mắt quay lại nhìn. Bình khẽ cười đùa:

- Anh thấy mình bị lu mờ khi đi bên em.

Hiểu Hân mỉm cười không nói gì, cô cứ vô tư trong từng cử chỉ. Bình thấy nhói tim vì vẻ đẹp trong sáng của Hân:

- Trong lớp luyện thi, em cứ loay hoay mãi, thật sự em chẳng nhớ gì về kiến thức cũ cả.

- Có cần anh giúp không?

Hiểu Hân nheo mắt:

- Anh yên tâm đi. Tối nào em cũng bị chị Ngọc kèm.

Bình nhún vai:

- Anh quên em có một người chị xuất sắc.

- Em phục chị Ngọc lắm. Cái gì chị cũng biết. Ngày xưa em học dở hơn chị Ngọc nhiều.

Bình bật cười:

- Có đủ tự tin để thi không?

- Dĩ nhiên, em sẽ học thật tốt.

Bình nói động viên:

- Anh tin em sẽ thành công.

Hiểu Hân chỉ cười không nói, cô ăn chậm rãi phần ăn của mình, đôi mắt thoáng xa vắng. Hân luôn có những khoảng lặng tách biệt với mọi người và Bình hiểu anh sẽ không bao giờ bước vào nơi đó được.

Bình đưa Hân về thì trời đã tối, thái độ lặng lẽ của cô làm Bình thấy mình thừa thãi:

- Em nghĩ gì vậy?

Hân khẽ cười lắc đầu:

- Không có gì. Em vào nghe.

Bình nhìn cô im lìm:

- Chúc em ngủ ngon!

Hân gật đầu, cô bước xuống xe và không quên chào Bình rồi mới quay vào nhà. Hân mệt mỏi ngã người xuống giường, lăn qua ôm con gấu vào lòng, Hân như chìm sâu vào một góc riêng của tâm hồn mình. Bỗng có tiếng mở cửa, Hiểu Ngọc bước vào nhìn em:

- Sao có vẻ uể oải vậy? Học tốt không?

Hân khẽ lắc đầu:

- Lát nữa chị dạy em nhé. Em không nhớ gì cả.

Hiểu Ngọc khẽ cười:

- Ráng lên, lúc trước em học khá lắm mà.

Hiểu Hân ngồi dựa lưng vào cạnh giường. Ngọc nhìn em, không hiểu sao lúc trước cô mù quáng đến vậy, cô vẫn còn ray rứt vì những chuyện đã qua. Cuối cùng rồi Khang cũng chọn người khác. Ngọc càng thấm thía hơn vì những gì đã gây ra cho Hân. Cô cay đắng nghĩ, Vỹ Khang đã để lại giữa hai chị em cô một vết thương không gì xoá được.

- Sao đêm nào em cũng thức khuya thế? Học bài hay tại không ngủ được? Mẹ biết là bị la đấy.

Hân chớp mắt nhìn chị:

- Lúc nào em cũng làm cho mọi người lo lắng. Em xin lỗi.

- Chị không nói chuyện đó. Em vẫn không quên Vỹ Khang, đúng không?

Hân khẽ cúi đầu mân mê những ngón tay của mình, rồi như không kiềm được cô khóc lặng lẽ:

- Em không quên được. Thật điên khi nhiều lúc em muốn chạy đến ngôi nhà ấy, em muốn gặp mặt anh Khang dù chỉ một lần. Em ghét sự yếu đuối của mình.

Ngọc ngắt ngang lời em:

- Và em cứ che giấu mọi người rồi âm thầm đau khổ một mình, phải không?

Hân lắc đầu, cử chỉ quen thuộc của cô. Ngọc khẽ quay đi, cô đau theo nỗi đau của em mình:

- Đừng tìm gặp, nếu không em sẽ càng đau khổ hơn. Không gặp sẽ tốt cho em hơn đó.

Hiểu Hân ngồi yên, chị Ngọc làm sao hiểu được tâm trạng của cô. Cô ý thức rất rõ Khang không còn là của mình nữa nhưng nỗi khao khát muốn gặp Khang một lần cứ quay quắt trong cô. Ngày nào Hân cũng mơ nhưng không bao giờ cô thấy rõ hình ảnh của anh. Gương mặt Khang cứ nhạt nhoà không rõ, những lúc đó cô tỉnh dậy và cứ khóc một mình trong đêm.

- Em có trách chị không Hân?

Đôi mắt long lanh nước của Hân ngơ ngác nhìn chị:

- Sao lại trách? Không bao giờ em có ý nghĩ đó.

Hiểu Ngọc nhìn em:

- Nếu lần đó chị không đến tìm em thì em và Khang đã không ra nông nỗi này.

Hân lắc đầu:

- Không như chị nghĩ đâu, nếu chị không nói em sẽ trách chị hơn đấy.

Hiểu Ngọc nhìn em xúc động:

- Nhưng…

Hân ngắt ngang:

- Chị đừng như thế. Tuy lúc trước em không thấy gì, nhưng em hiểu tất cả chị ạ.

Hiểu Ngọc nhìn Hân như không hiểu, nhưng Hân có vẻ gì đó xa vắng nên cô không hỏi nữa và lặng lẽ rời khỏi phòng.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.