Vỹ Khang đưa cô vào phòng, anh để cô ngồi trên giường:
- Em mệt lắm hả?
Hiểu Hân im lìm, Khang khẽ nắm tay cô, Hân rút nhẹ:
- Tôi muốn gặp vú.
Khang vẫn dịu dàng:
- Em cần gì?
Hiểu Hân chớp mắt:
- Xin lỗi, tôi chỉ quen với sự chăm sóc của vú.
- Anh là chồng em, đó là bổn phận của anh.
Hiểu Hân rụt tay lại:
- Đừng làm tôi sợ, anh Khang.
Vỹ Khang nhìn cô im lìm, ước gì cô đọc thấy tình yêu của anh dành cho cô:
- Em nghỉ đi.
Nói rồi anh bước ra ngoài, lát sau thì bà vú vào. Hiểu Hân nắm tay bà áp lên má:
- Vú đừng đi đâu nhé, ở lại với con.
Bà vú khẽ vuốt tóc cô:
- Con nên tập làm quen với sự hiện diện của Vỹ Khang, cậu ấy mới là người con cần đấy.
Hiểu Hân chớp mắt, cô hiểu chứ. Nếu được như những người bình thường khác, có lẽ cô sẽ không như thế này. Tâm trạng của cô làm sao mọi người hiểu được.
- Con không làm được. Con không quen.
- Vú hiểu.
Cuối cùng bà vú cũng tập cô làm quen với mọi thứ trong căn phòng mới.
- Con biết không Hân, căn phòng toàn là màu vàng con thích.
Hiểu Hân chớp mắt, bà vú đặt vào tay cô con gấu bông thật lớn:
- Khang mua cho con đó. Cậu ấy chu đáo thật.
Hiểu Hân ôm con gấu vào lòng, cô dựa lưng vào tường, chiếc giường khá rộng, rộng hơn chiếc giường của cô. Hân đỏ mặt khi nghĩ Khang sẽ ngủ cùng mình:
- Con nhớ những gì vú chỉ chứ Hân?
- Dạ.
Bà vú khẽ cười, vuốt má cô:
- Con nghỉ đi.
Cô chợt nắm tay bà:
- Vú…
- Đừng như thế! Vú không thể ở với con mãi được, biết đâu cuộc sống mới của con sẽ hạnh phúc hơn.
Nói rồi bà vú cương quyết đi ra. Hiểu Hân khẽ nhắm mắt, cô lắng tai nghe tiếng động bên ngoài mà run rẩy. Thật lâu, cửa phòng được mở, cô đã quen dần tiếng bước chân của Khang. Hoàn toàn yên lặng.
- Anh Khang phải không?
Không có tiếng trả lời, bỗng ai đó nắm lấy tay cô rất dịu dàng. Không hiểu sao Hân lại thấy vững tin vì biết chắc đó là Khang, cảm giác rất quen thuộc dù anh chỉ nắm tay cô có một lần duy nhất:
- Sao anh không lên tiếng? Sao lại đùa như thế?
- Anh muốn thử xem, em cảm nhận được anh ở góc độ nào.
Hiểu Hân rụt tay lại nhưng Khang không buông ra:
- Anh mừng là em cũng nhận ra anh.
Hân chớp mắt, đôi mắt không linh động nhưng sao vẫn đẹp lạ lùng vì những giọt nước long lanh. Cô sắp khóc:
- Chỉ ngày đầu mà đã khó khăn thế này, em sợ sẽ là gánh nặng cho anh.
Vỹ Khang đưa tay cô lên môi:
- Em cứ nghĩ như thế nên luôn tạo áp lực cho bản thân mình và cả anh nữa. Sao em không nghĩ là cách nào để mình có thể hiểu nhau hơn?
Hiểu Hân khẽ cúi đầu nhưng Khang đã giữ lại:
- Sao em không hỏi vì sao anh cưới em?
Hiểu Hân lắc đầu.
- Em có muốn anh trả lời không?
Hiểu Hân khẽ run trong tay anh, dù rất nhẹ nhưng Khang vẫn nhận ra:
- Vì anh yêu em, yêu ngay lần đầu gặp mặt. Đến bây giờ, anh vẫn không thể diễn tả cảm xúc lúc đó, chỉ biết rằng anh mong được có em vô cùng. Em có hiểu anh nói không Hân?
Hiểu Hân khẽ chớp mắt:
- Đừng nói nữa anh Khang!
- Em không tin?
Hiểu Hân lại lắc đầu, cô hay có cử chỉ ấy khi không diễn tả được cảm xúc của mình. Vỹ Khang đưa tay lau nhẹ giọt nước mắt vừa rơi trên má cô, anh lướt nhẹ qua đôi mắt đẹp, rồi không kiềm được, Khang khẽ đặt một nụ hôn lên đó. Hiểu Hân khẽ nhắm mắt, tay cô buông rơi trên giường như cố đè nén một cảm xúc nào đó.
- Em có sợ không?
Hiểu Hân hơi co người lại:
- Đừng… anh Khang.
- Anh không làm gì em đâu, đừng sợ như thế.
Vỹ Khang buông cô ra:
- Em nghỉ đi.
- Còn anh?
- Anh ở phòng bên cạnh. Anh có gắn cho em cái chuông cạnh giường, nếu có gì em cứ gọi.
Nói rồi Khang nắm tay cô đặt vào đó:
- Em nhớ chứ?
Hiểu Hân gật đầu:
- Cám ơn anh.
Đợi cho Khang bước ra khỏi phòng, Hân mới nằm xuống giường, cô thiếp vào giấc ngủ rất nhanh vì mệt. Trong mơ, cô thấy hình bóng Khang nhạt nhòa mà cô không thể nào nhận ra được gương mặt của anh.