Ánh Sao Lấp Lánh

Lượt đọc: 17 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
Chương 18

❊ ❊ ❊

Thúy ngồi trong lòng Sang nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài lo lắng:

- Không biết chừng nào mới tạnh?

- Em muốn về à?

Thúy thoáng rùng mình vì lạnh. Sang ôm choàng lấy cô siết chặt:

- Chưa bao giờ em ở lại với anh. Đêm nay đừng về Thúy!

Thúy đứng lên lắc đầu:

- Không được, em không quen qua đêm thế này.

Sang nhìn cô đăm đăm:

- Em sợ Vỹ Khang à?

Thúy quay đi:

- Không. Em và Khang đều phải giữ danh dự cho nhau, em không muốn mọi người biết mối quan hệ này. Kể cả anh nữa Sang, anh cũng cần giữ địa vị của mình.

Sang mím môi ngồi yên:

- Anh không cần. Lúc trước em từ chối anh để lấy Khang. Bây giờ đã có em, anh bất chấp tất cả.

- Anh điên à? Nếu anh làm gì em sẽ không tha thứ đâu.

Sang đứng bật dậy giận dữ:

- Em còn yêu thằng Khang phải không?

Thúy khẽ quay đi:

- Đó là chuyện riêng của em.

Sang bước đến nắm vai cô lắc mạnh:

- Vậy em xem anh là gì? Khi buồn thì đến, vui thì đi. Em vô trách nhiệm vậy sao?

- Em xin lỗi, chỉ vì một phút không kiềm chế yếu lòng đã dẫn đến mối quan hệ lén lút này, điều đó không tốt cho cả anh và em.

Sang mím môi nhìn cô:

- Tốt hơn em đừng nói gì cả. Em càng nói, anh càng cảm thấy mình bị xúc phạm. Có thể anh tồi tệ khi đã lợi dụng lúc em say rượu để đến với em. Nhưng lòng anh thế nào, em rõ hơn ai cả. Cho đến giờ, anh vẫn không hiểu vì sao em chấp nhận sống như một cái bóng bên Khang thế sao? Thật mù quáng!

- Em không nghĩ anh là người như thế đâu. Còn riêng chuyện giữa em và Khang, xin anh đừng xen vào. Em đã chọn Khang thì em phải chấp nhận. Huống hồ bây giờ em cũng là người có lỗi với anh ấy.

Thúy thay đồ để chuẩn bị về. Sang đứng yên nhìn cô:

- Anh sẽ đợi em. Không ngờ có lúc anh lại luỵ vì đàn bà như thế.

Thúy quay lại nhìn Sang, cô chớp mắt như xúc động:

- Em xin lỗi.

Sang bất chợt kéo mạnh cô về phía mình, hôn một cách mãnh liệt như chiếm hữu, độc đoán:

- Nếu buồn cứ đến tìm anh. Lúc nào anh cũng chờ em.

Thúy đi nhanh ra cửa, tâm trạng ảm đạm, giằng xé như cơn mưa ngoài trời. Ngồi vào xe, cô lấy kiếng ra để trang điểm lại gương mặt mình rồi mới chạy về nhà.

Vào đến nhà, Thúy đi thẳng lên phòng. Ngang qua phòng làm việc của Khang, cô dừng lại. Vỹ Khang đang nằm ngửa ra ghế, nhắm mắt lại như ngủ. Thúy đứng yên nhìn anh rồi khẽ quay về phòng mình.

Sáng, Thúy vừa xuống phòng khách thì gặp Khang từ phòng ăn bước ra chuẩn bị đi làm. Cô chặn anh lại:

- Khang!

Vỹ Khang đứng lại nhìn cô im lìm.

- Hôm nay anh đi dự tiệc với em được không?

Thấy cái nhìn như phật ý của Khang, cô nói nhanh:

- Từ lúc cưới nhau đến giờ, chưa bao giờ anh đi với em cả. Anh không thể chiều em lần này sao?

- Anh bận.

Thúy nhìn Khang đau khổ:

- Anh nói muốn giữ thể diện cho mình, vậy còn em, anh để mặc em như thế sao?

- Anh tin em sẽ tự giải quyết được, đừng quấy rầy anh về những chuyện như vầy nữa. Anh không thích.

Nói rồi anh bước ra ngoài. Thúy nhìn theo một cách bất lực và đau đớn.

Cô rời khỏi nhà với tâm trạng đầy sóng gió. Cô thấy hận cay đắng khi nghĩ về Khang. Cô trao cho anh tình yêu trọn vẹn và sâu sắc nhất, vậy mà Khang chà đạp một cách không thương tiếc. Cô muốn từ bỏ nhưng lại không cam tâm và không đủ can đảm rời xa anh.

Tối, Thúy đến nhà hàng một mình. Vừa bước vào cô đã thấy Sang, ánh mắt của anh nhìn cô không giấu giếm vẻ say mê. Thúy hơi quay đi, không ngờ Sang cả gan thể hiện tình cảm như vậy. Thúy ngồi cùng đám bạn chứ không qua bên Sang, anh có vẻ phật ý nhưng chỉ đứng yên ở quầy rượu.

Ngoài cửa, Bình và Hiểu Hân bước vào. Thúy nhìn đăm đăm. Đây là lần đầu tiên cô gặp Hiểu Hân. Nhìn cô bên cạnh Bình là Thúy đoán ra ngay. Mọi người đều quay lại nhìn, Thúy hiểu thấm thía vì sao Khang lại yêu say mê như thế. Một nhan sắc như vậy làm sao dễ quên khi đã từng gắn bó. Thúy nghe tim mình như có ai cấu xé. Sang tự giờ thầm quan sát Thúy rồi khẽ nhún vai. Vỹ Khang thật may mắn, hắn luôn sở hữu những phụ nữ mà người người mơ ước và có khi chỉ đứng nhìn chứ không dám lại gần.

Thúy ngồi một góc quan sát Hiểu Hân. Đợi cô ra hành lang, không kiềm được Thúy bước ra theo khi thấy Bình đã quay vào trong:

- Chào! Cô nhận ra tôi chứ?

Hiểu Hân quay lại, cô thoáng sững sờ khi thấy Thúy.

Thúy khẽ cười:

- Nếu anh Khang không bận thì chúng ta có cuộc gặp thú vị rồi.

Hân mím môi:

- Tôi không hiểu chị muốn nói gì?

Thúy lắc lắc ly rượu trong tay:

- Cô cũng hay thật, vừa sáng mắt đã tìm được cho mình một người đàn ông rất tốt. Bình tuy không bằng Khang nhưng rất đáng tin cậy. Tôi nói rất thật lòng.

- Cám ơn chị, nhưng đó là chuyện riêng của tôi, tôi không muốn ai nói đến,

Thúy nhìn Hân đôi mắt thoáng ngạc nhiên. Cô hơi bất ngờ về cách nói chuyện của Hân, Hân không hiền như cô tưởng. Nhớ lúc trước, cô chỉ nghe Hân khóc chứ không biết làm gì khác, bây giờ đối diện cô mới hiểu Hân không phải dễ áp đảo dù cô có vẻ gì đó rất non nớt. Thúy gằn giọng hỏi vì điều luôn thắc thỏm:

- Cô đã gặp anh Khang chưa?

Hiểu Hân bối rối nhưng cô nói bình thản:

- Tôi không quan tâm đến điều đó, xin lỗi chị.

- Có ngu mới tin cô. Tôi thật sơ ý khi không suy nghĩ đến điều này. Hai người đã gặp nhau rồi phải không?

- Chúng tôi chỉ tình cờ gặp trong buổi tiệc. Còn nếu chị thắc mắc điều gì thì hãy hỏi anh Khang. Xin lỗi, tôi phải vào trong.

Thúy quắc mắt nhìn theo, sự ghen giận làm cô muốn nổi điên. Thúy lái xe về nhà với tâm trạng bất ổn, cô quay quắt khi nghĩ rằng Khang sẽ không bao giờ quên được Hiểu Hân.

Vừa bước vào phòng khách, cô đã gặp Khang. Cô đến đứng đối diện anh, gương mặt vẫn còn sắc giận lẫn đau đớn:

- Em vừa gặp Hiểu Hân.

Vỹ Khang nhìn cô không biểu hiện gì.

- Cô ta đi với Bình. Lần đầu tiên gặp mặt, em thấy cô ta không như những gì mình nghĩ.

- Em muốn gì?

Thúy nhìn Khang giận dữ:

- Hai người đã gặp nhau rồi, phải không? Sao anh lại giấu em.

- Điều đó thì liên quan gì đến cô?

Thúy mím môi:

- Nhưng em là vợ anh.

Khang nhìn cô rắn đanh:

- Nếu xem tôi là chồng thì thái độ này của em, tôi sẽ không tha thứ đâu.

Thúy cô nói trấn tĩnh:

- Nhưng em có quyền biết. Em thật sự choáng khi hai người đã từng gặp nhau.

Vỹ Khang đứng lên:

- Tôi không muốn giải thích. Em muốn hiểu thế nào thì tuỳ, nhưng cách cư xử thì đừng tuỳ tiện, tôi sẽ không tha thứ đâu.

Thúy bước đến chặn Khang lại:

- Em muốn biết, anh vẫn còn yêu Hiểu Hân phải không?

- Chuyện cũ tôi không nhớ đến nữa. Nếu em cố nghĩ lệch lạc thì tuỳ.

Thúy hoang mang nhìn Khang. Cô tin Khang nói thật, anh không phải là người trốn chạy những việc mình làm. Thúy nhìn anh:

- Hiểu Hân và Bình đã công khai như thế, anh nên tỉnh lại đi. Cô ta không còn như ngày xưa nữa đâu, không còn cần sự che chở bảo vệ của anh đâu.

Khang nhìn cô, cái nhìn cảnh cáo. Thúy không dám bộc lộ thêm nữa. Vỹ Khang đi thẳng về phòng, bỏ mặc Thúy ở lại trong cảm giác bất lực khổ sở.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.