Ánh Sao Lấp Lánh

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 19
Chương 19

❊ ❊ ❊

Hân đưa Bình ra cổng, anh có vẻ bịn rịn khi ra về. Dừng xe lại trứơc cổng, Bình quay qua Hân:

- Em vào đi, ngoài này lạnh lắm!

- Anh lái xe cẩn thận đó!

Bình nhìn cô đăm đăm. Rồi như không kiềm chế, anh bất chợt nắm tay cô:

- Em hiểu điều này chứ Hân? Anh sẽ chờ bao lâu cũng được.

Hiểu Hân bối rối, cô định rút tay ra nhưng Bình đã siết chặt:

- Suốt thời gian qua, anh cứ ở bên cạnh em một cách lặng lẽ, hôm nay anh thấy mình cần khẳng định để em hiểu rõ: Anh yêu em, rất yêu em, Hân ạ.

Hân chớp mắt xúc động:

- Em xin lỗi, em…

Bình ngắt ngang lời cô:

- Anh không thích nghe những lời này. Thà em không nói gì, anh sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.

Hiểu Hân hơi nhìn xuống đất. Bình khẽ nâng mặt cô lên:

- Đừng căng thẳng như thế, em cứ làm những gì mình thích, mọi chuyện cứ để tự nhiên, rồi đến lúc nào đó khi đã lắng xuống, em sẽ biết mình cần gì.

Nói rồi Bình hôn nhẹ lên trán cô một cách trân trọng. Hân hơi nhắm mắt, cô thật lòng trao cho anh nụ hôn này, kính cẩn và trong sáng. Bình khẽ cười như cố che giấu sự yếu đuối:

- Anh về nghe. Chúc em ngủ ngon!

Hân khẽ gật đầu, cô định quay vào thì gặp xe Khang dừng lại. Anh mở cửa bước xuống:

- Hiểu Ngọc say quá nên tôi đưa cô ấy về.

Hân bàng hoàng, cô đi nhanh về phía xe Khang. Ngọc đang nằm ngửa trên ghế. Bình bước đến, anh tự động bế xốc Ngọc lên tay:

- Mở cửa đi Hân!

- Dạ.

Hân lăng xăng mở cổng, Bình ẵm Ngọc đi thẳng vào nhà. Vỹ Khang đứng yên dựa vào xe nhìn cả hai không biểu lộ gì. Hân bối rối nhìn anh:

- Cảm ơn anh đã đưa chị Ngọc về.

Vỹ Khang nhìn cô rồi bước đến đối diện:

- Em không có gì để nói với tôi sao?

Hân chớp mắt:

- Tôi không hiểu.

Vỹ Khang bất ngờ kéo mạnh cô về phía anh, rồi cúi xuống hôn mãnh liệt. Hiểu Hân chới với, cô bấu chặt lấy vai Khang và cố đẩy anh ra nhưng chỉ càng bị Khang siết chặt hơn và kéo dài nụ hôn một cách say mê. Hiểu Hân nhắm chặt mắt cố ngăn cảm giác như bão táp trong lòng. Trời lạnh và đường càng vắng hơn, Hân run rẩy vì sự im lặng xung quanh và tiếng tim đập mạnh của mình, cô sợ sự yếu đuối. Cuối cùng Khang buông cô ra:

- Lúc nãy khi ra về, Bình đã được tiễn bằng cách này, tự nhiên tôi cũng muốn như thế. Nhưng tôi không muốn thể hiện bằng cách đó, tôi khác với cậu ấy, phải không?

Hiểu Hân lùi lại, mặt cô tái vì giận và cảm giác bị xúc phạm. Cô lạc giọng:

- Anh thật quá đáng.

Vỹ Khang nhìn cô lạnh lùng:

- Bình là người tốt, đáng tin cậy. Chúc mừng em!

Hiểu Hân cố trấn tĩnh, cô ghét bản thân mình khi đứng trước Khang.

- Hãy cố gắng chăm sóc chị cô. Cô ấy cần yên tĩnh đấy.

Nói rồi anh bước về phía xe lao vút đi. Hân đứng yên nhìn theo, cô quẹt ngang giọt nước mắt vừa rơi xuống và hít thật sâu như cố trấn tĩnh rồi mời quay vào nhà.

Khuya, Hân vẫn ngồi bên giường chị. Cô nhìn chiếc áo Khang còn để trên ghế rồi nhìn Hiểu Ngọc hoang mang. Cô linh cảm có điều gì đó xảy ra với chị mình.

Gần sáng, Ngọc mới tỉnh dậy. Cô vỗ đầu như cố nhớ và nằm yên trên giường. Ngọc vẫn còn nhớ rất rõ tối qua mình đã uống rất nhiều và Tùng đã đưa cô lại khách sạn, rồi Vỹ Khang và Tùng đánh nhau…

Ngọc hoảng hốt ngồi bật dậy, cô hoảng sợ nhìn xuống người mình. Hân mở choàng mắt nhìn chị:

- Chị không sao chứ?

Hiểu Ngọc vẫn còn nét hoảng loạn, cô nhìn Hân đăm đăm:

- Chị đang ở đâu?

Hân ngơ ngác:

- Phòng của chị mà, chị không nhận ra sao?

Hiểu Ngọc vỗ trán. Hân vội lấy cho chị ly nước và chiếc khăn ướp lạnh. Ngọc úp mặt trong khăn cho tỉnh táo. Một lát, cô quay qua em:

- Vỹ Khang đưa chị về phải không?

Hân gật đầu. Hiểu Ngọc nhìn chiếc áo của Khang trên ghế:

- Anh ấy có sao không?

- Không. Sao chị lại hỏi vậy? Có chuyện gì phải không?

Hiểu Ngọc khẽ nhắm mắt, không ngờ Khang là người đã cứu cô. Lúc ở nhà hàng, cô đã gặp Khang, không ngờ anh đã âm thầm đi theo cô.

- Khang không nói gì với em sao?

Hiểu Hân hoang mang nhìn chị lắc đầu:

- Lúc tối chị với anh Tùng mà, sao anh ấy không đưa chị về?

- Đừng nhắc đến hắn nữa. Nếu gặp hắn, chị sẽ giết chết ngay.

Hân rùng mình, cô lo sợ nắm tay Ngọc:

- Có phải anh ta làm gì chị không?

Ngọc hơi quay đi:

- Nếu không có Vỹ Khang, chị không biết mình sẽ ra sao nữa?

Hân khẽ thở nhẹ:

- Không ngờ anh ta dám làm thế.

Hiểu Ngọc nhìn em hỏi lo lắng:

- Anh Khang không sao thật chứ? Chị còn nhớ mang máng là hai người đánh nhau.

Hân hơi quay đi khi nhớ đến Khang. Lúc nãy cô không còn tâm trí để quan sát người anh. Vỹ Khang làm cô không thể làm chủ bản thân mình nói gì đến mọi thứ xung quanh.

Cuối cùng Hân lặng lẽ quay về phòng mình, cô mệt mỏi vì một đêm thức trắng nhưng vẫn không ngủ được, mọi thứ cứ quay cuồng trong đầu cô và hình ảnh Khang cứ lẩn quẩn cho đến khi cô mệt mỏi và ngủ thiếp đi.

Hai ngày sau, cô vừa đi học thì gặp Nguyên, anh đang ngồi nói chuyện với Ngọc nơi phòng khách. Cả hai nói gì đó rất vui vẻ. Thấy cô, Nguyên khẽ cười:

- Hân đi học về hả?

- Dạ. Anh Nguyên đến lâu chưa?

Nguyên gật đầu. Anh khẽ nhún vai khi thấy cái nhìn ngạc nhiên của Hân:

- Tôi đang cần một trợ lý và thấy Ngọc là thích hợp nhất.

Hân tròn mắt. Không lẽ Khang đã nhận chị Ngọc đi làm? Cô mỉm cười:

- Em bảo đảm anh sẽ không hối hận khi chọn chị em.

Nguyên phì cười. Ngọc nói nghiêm nghị:

- Em sẽ suy nghĩ lại lời đề nghị của anh. Cảm ơn nha anh Nguyên.

Nguyên khẽ cười:

- Tôi chỉ làm theo lệnh thôi.

Ngọc khẽ cười không nói gì. Một lát sau cô tiễn Nguyên ra cổng rồi lên phòng mình, cô hiểu những gì Khang đã làm. Một cảm giác lặng người làm cô cứ ngồi yên. Ngọc gục đầu trong tay với nỗi đau sâu kín và thầm lặng của trái tim mình.

Anh Văn học Việt Nam —★— ÁNH SAO LẤP LÁNH ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Angiêlic2018 Nhà xuất bản: vnthuquan
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.