Chìa Khóa Vũ Trụ Của George

Lượt đọc: 12 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mười Một

❊ ❊ ❊

Sau khi nhảy qua ngưỡng ô cửa ra đó, George thấy mình đang lơ lửng – không bay lên, cũng không bay xuống, chỉ lơ lửng trôi dạt trong bóng tối mênh mông khổng lồ của không gian vũ trụ. Nó quay lại nhìn về phía ngưỡng cửa, nhưng cái lỗ hổng trong không gian nơi đáng lẽ phải có ngưỡng cửa giờ đã liền kín lại như thể chưa bao giờ tồn tại vậy. Không còn đường nào để quay trở lại nữa, và tảng thiên thạch khổng lồ kia thì đang tiến đến mỗi lúc một gần.

“Nắm lấy tay tớ!” Annie hét lên với George. Khi bàn tay đeo găng của nó siết tay con bé càng lúc càng chặt hơn, nó bắt đầu cảm thấy như hai đứa đang rơi xuống, về phía sao chổi. Lao vùn vụt và vùn vụt, như thể chúng đang ở trên một chiếc cầu trượt xoáy khổng lồ, George và Annie rơi xoáy trôn ốc về phía tảng thiên thạch to tướng, mỗi lúc một tiến lại gần hơn. Bên dưới chúng, cả hai có thể nhìn thấy một phía của sao chổi, cái phần đối diện với Mặt Trời, được chiếu sáng rực rỡ. Nhưng phía bên kia, nơi không được các tia Mặt Trời chạm tới, thì tối đen. Cuối cùng chúng đáp xuống thành một đống trên lớp đất đá vụn băng giá, phủ dày bụi. Cũng may là chúng đã rơi trúng mặt sáng của sao chổi nên có thể nhìn thấy xung quanh mình có gì.

“Ha-ha-ha-ha!” Annie vừa cười vừa tự nhổm dậy. Con bé kéo George lên và phủi những mẩu băng bẩn đầy đất cát và đá vụn khỏi người thằng bé. “Thế nào?” nó nói. “Giờ thì cậu đã tin tớ chưa?”

“Bọn mình đang ở đâu thế?” George hỏi, nó kinh ngạc đến mức quên cả sợ. George cảm thấy người nhẹ bẫng. Nó nhìn quanh và thấy đá, băng, tuyết, và bóng tôi. Y hệt như chúng đang đứng trên một quả cầu tuyết vĩ đại dơ bẩn mà ai đó đã ném vào không gian. Những ngôi sao tỏa sáng chói lọi khắp nơi nơi, quầng sáng của chúng khác hẳn với những điểm sáng nhấp nháy mà nó nhìn thấy từ Trái Đất.

“Bọn mình đang du hành mạo hiểm,” Annie trả lời. “Trên một ngôi sao chổi. Và đây là chuyện thật – không phải là chuyện bịa, phải không nào?”

“Đúng là không bịa,” George thừa nhận. Nó vụng về vỗ vỗ lên bộ đồ vũ trụ của con bé. “Xin lỗi vì tớ đã không tin cậu, Annie.”

“Không sao,” Annie rộng lượng nói. “Cũng có ai tin tớ bao giờ đâu. Vì thế tớ mới phải chỉ cho cậu thấy. Xem này, George!” Nó đưa tay khoát một vòng xung quanh. “Cậu sẽ được ngắm các hành tinh trong hệ Mặt Trời.” Con bé loay hoay lôi từ trong một cái túi trên bộ đồ vũ trụ ra một đoạn thừng. Ở cuối đoạn thừng là một cái que nhọn, trông giống như một cái cọc dựng lều. Dùng đôi ủng vũ trụ, con bé ấn cái que xuống lớp băng trên bề mặt sao chổi.

Ngắm con bé, George khẽ nhảy lên một cái vì khoái chí. Mặc dù vẫn đang mặc bộ đồ du hành vũ trụ có vẻ như sẽ cực nặng nếu ở trên Trái Đất, nó không thể tin được là mình lại cảm thấy nhẹ nhõm đến mức này. Nhẹ đến mức nó có thể nhảy cao bao nhiêu tùy ý. Nó lại nhún nhẹ một cái nữa qua cái khe nứt be bé trên bề mặt sao chổi. Lần này nó bật lên cao hơn và không rơi xuống nữa. Dường như nó đang làm một cú nhảy vĩ đại, khéo phải đến hàng trăm mét chứ chả chơi! Nó sẽ không bao giờ tìm lại được Annie mất...

“Giúp tớ với! Giúp tớ với!” George gọi qua chiếc mũ vũ trụ trong khi cú nhảy vẫn tiếp tục đưa nó đi xa mãi, xa mãi, hai tay nó cuống cuồng khua giữa rỗng không xung quanh trong khi cố bắt mình rơi trở xuống sao chổi. Nhưng chẳng ích gì, Annie giờ đã ở xa lắm rồi – nó chỉ nhìn thấy hình dáng của con bé khi ngoảnh đầu lại. Bề mặt sao chổi đang trượt đi vùn vụt dưới chân nó. Nó có thể nhìn thấy những cái lỗ và những ngọn đồi nhỏ khắp nơi, nhưng chẳng có gì để bám víu vào. Rồi rốt cuộc cũng có vẻ nó đang rơi xuống. Mặt đất giờ đang gần lại, nó rơi xuống rồi trượt lên mặt băng sát ranh giới giữa phần sáng và phần tối của sao chổi. Nó trông thấy Annie đang chạy từ đằng xa lại vẻ hết sức thận trọng.

“Cậu có nghe thấy tớ không, đừng nhảy nữa!” con bé vừa chạy vừa nói giọng rất cấp bách. “Cậu có nghe thấy tớ không, đừng nhảy nữa! Cậu có nghe -”

“Tớ không nhảy nữa!” nó đáp lại khi con bé đến được chỗ nó.

“Đừng có làm thế chứ, George!” Annie bảo. “Cậu có thể đã rơi xuống phía tối của sao chổi, và nhỡ đâu tớ không bao giờ tìm thấy cậu nữa! Giờ thì đứng lên đi – đinh ở dưới đế đấy.” giọng nó nghe rất người lớn, không có chút gì giống với con bé con tinh quái mà George đã gặp ở nhà chú Eric. “Sao chổi khác Trái Đất. Ở đây bọn mình có trọng lượng nhỏ hơn nhiều so với ở dưới đất, vì thế nếu nhảy, bọn mình sẽ nhảy được rất cao, rất xa. Đây là một thế giới khác hẳn. Ôi, nhìn kìa!” nó kêu lên, đổi chủ đề. “Bọn mình đến vừa kịp lúc đấy!”

–––––––––––

KHỐI LƯỢNG

- Khối lượng của một vật thể chỉ lực cần để di chuyển vật đó hoặc thay đổi cách vật đó chuyển động. Khối lượng thường được đo bằng cách cân vật thể, nhưng khối lượng và trọng lượng không giống nhau. Trọng lượng của một vật thể chỉ lực hút nó về phía một vật khác, ví dụ như Trái Đất hay Mặt Trăng, trọng lượng phụ thuộc vào khối lượng của cả hai vật thể cũng như khoảng cách giữa chúng. Trên đỉnh một ngọn núi trọng lượng của bạn sẽ nhẹ hơn một chút bởi bạn cách xa tâm Trái Đất hơn.

- Bởi vì khối lượng của Mặt Trăng nhỏ hơn khối lượng của Trái Đất nhiều, một nhà du hành vũ trụ nặng khoảng 90kg (khoảng 200 pound) trên Trái Đất sẽ chỉ còn nặng khoảng 15 kg (33 pound) trên Mặt Trăng. Vì vậy nếu được rèn luyện tốt, các nhà du hành vũ trụ trên Mặt Trăng có thể phá vỡ bất kỳ kỷ lục nhảy xa nào của Trái Đất.

- Einstein là một nhà vật lý người Đức sinh năm 1879. Ông đã khám phá ra rằng năng lượng tỷ lệ thuận với khối lượng, căn cứ theo phương trình nổi tiếng E=mc2, trong đó ‘E’ là năng lượng, ‘m’ là khối lượng và ‘c’ là vận tốc ánh sáng. Vì vận tốc ánh sáng là rất lớn, Einstein và một số người khác nhận ra rằng phương trình này gợi ý cho con người sản xuất ra bom nguyên tử, loại bom theo đó một khối lượng rất nhỏ được biến đổi thành lượng năng lượng cực lớn khi nổ.

- Einstein cũng phát hiện ra rằng khối lượng và năng lượng uốn cong không gian, tạo ra lực hấp dẫn.

–––––––––––

“Kịp cái gì cơ?” George hỏi.

“Cái kia kìa!” Annie chỉ về phía bên kia của sao chổi.

Đằng sau sao chổi là một cái đuôi toàn vụn băng và đất bụi, đang mỗi lúc một dài thêm ra. Vừa dài ra, cái đuôi vừa bắt ánh sáng từ vầng Mặt Trời xa xôi và rực lên lấp lánh phía sau sao chổi, trông như thể có hàng ngàn viên kim cương đang tỏa sáng giữa không gian vậy.

“Đẹp quá,” George thì thầm.

Suốt cả phút, nó và Annie chỉ đứng đó lặng yên. Ngắm cái đuôi sao chổi dài thêm ra. George nhận thấy cái đuôi ấy được tạo ra bởi chính những mẩu vụn từ phía sáng của ngôi sao.

“Tảng thiên thạch này đang rã ra đấy!” George hốt hoảng kêu lên, túm chặt lấy tay Annie. “Lỡ chẳng còn lại gì thì sao?”

“Đừng lo.” Annie lắc đầu. “Bọn mình chỉ đang đến gần Mặt Trời hơn thôi. Mặt Trời từ từ sưởi ấm phía sáng của sao chổi và lớp băng bốc hơi thành khí. Nhưng không sao đâu, vì trên này có đủ băng cho bọn mình đi ngang qua Mặt Trời cả đống lần ấy chứ. Mà lớp thiên thạch bên dưới băng sẽ không tan ra đâu. Nên bọn mình sẽ không bị rơi vào khoảng không, nếu đấy là điều cậu đang sợ.”

“Tớ sợ đâu!” George chống chế, đột ngột buông tay con bé ra. “Tớ chỉ đang hỏi thôi.”

“Thế thì hỏi câu gì hay hơn ấy chứ!” Annie bảo.

“Như câu gì?” George hỏi.

“Như, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một vài thiên thạch trong cái đuôi của sao chổi rơi xuống Trái Đất?”

George đá đá đám bụi quanh đó, rồi miễn cưỡng nói, “Thôi được rồi, thế chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Thế mới là câu hỏi hay chứ!” Annie nói, có vẻ hài lòng. “Các thiên thạch sẽ bắt lửa khi đi vào tầng khí quyển của Trái Đất, và khi bọn mình nhìn từ lên, chúng trở thành cái gọi là sao băng.”

Cả hai đứa đứng ngắm cho đến khi đuôi sao chổi dài quá đến nỗi chúng không còn thấy được tận cùng của nó nữa. Nhưng trong lúc chúng ngắm nó thì hình như sao chổi bắt đầu đổi hướng: mọi ngôi sao ở hậu cảnh đều đang di chuyển. “Chuyện gì vậy?” George hỏi.

“Nhanh lên!” Annie đáp. “Bọn mình chỉ có vài giây thôi. Ngồi xuống, George.” Con bé dọn sạch hai chỗ trống nhỏ trên mặt băng, nhanh chóng gạt vụn băng sang bên bằng bàn tay đi găng. Lục tìm bên trong một cái túi khác trên bộ đồ vũ trụ của mình, nó lấy ra những thứ trông như cái móc của người leo núi. “Ngồi xuống!” nó ra lệnh lần nữa. Nó nắm chặt mấy các móc xuống đất rồi buộc chúng vào đoạn buông lòng thòng từ một cái khóa trên của George. “Để đề phòng có thứ gì đập phải cậu,” nó nói thêm.

“Chẳng hạn là cái gì cơ?” George hỏi.

“Ơ, tớ đâu biết. Nhưng bố tớ thường làm thế này,” con bé trả lời. Kế đó ngồi xuống sau lưng George và cũng buộc móc vào người mình. “Cậu có thích đi tàu lượn siêu tốc không?” nó hỏi.

“Tớ không biết,” George đáp, nó đã được đi bao giờ đâu.

“Thế thì cậu sắp biết rồi đấy,” Annie nói, vừa cười.

Sao chổi dứt khoát là đang rơi – hay chí ít cũng đang đổi thành hướng có vẻ như là “xuống”. Cứ xem cái kiểu những ngôi sao lao vun vút khắp xung quanh mình, George hiểu rằng sao chổi này đang rơi cực nhanh. Nhưng nó chẳng cảm thấy gì cả – nó không thấy dạ dày cuộn lên bồn chồn, không thấy vù vù những luồng khí thổi qua. Nó không hề giống với những cảm giác mà thằng bé chờ đợi sẽ nhận được khi đi tàu lượn siêu tốc. Nhưng nó cũng đã bắt đầu nhận ra rằng ở ngoài vũ trụ mọi thứ đều có cảm giác khác so với dưới Trái Đất.

George nhắm mắt lại một thoáng, chỉ để xem nó có cảm thấy gì không. Nhưng không, chẳng có gì cả. Đột nhiên, khi nhắm mắt lại như thế, nó nhận ra có một thứ gì đó trong không gian hẳn đang kéo hai đứa cùng sao chổi về phía nó, thì sao chổi mới đổi hướng như vậy. Một cách bản năng, George biết rằng cái gì đó hẳn phải lớn hơn sao chổi mà nó và Annie đang cưỡi lên để lướt qua vũ trụ này nhiều, rất nhiều lần.

–––––––––––

SAO CHỔI

- Sao chổi là những quả cầu tuyết rất to, bẩn thỉu và không tròn lắm, di chuyển quanh Mặt Trời. Chúng hình thành từ những nguyên tố có trong các ngôi sao đã nổ tung trước khi Mặt Trời của chúng ta được sinh ra rất lâu. Các nhà khoa học tin rằng có hơn 100 tỉ sao chổi, ở cách Mặt Trời rất xa, đang chờ đợi để đến gần chúng ta hơn. Nhưng chúng ta chỉ có thể nhìn thấy sao chổi khi chúng đến đủ gần Mặt Trời để có cái đuôi sáng rực. Cho tới nay, thực tế, chúng ta mới chỉ thấy khoảng 1000 sao chổi.

- Sao chổi lớn nhất đã được phát hiện có lõi trung tâm dài trên 20 dặm (32 km), tính từ đầu này đến đầu kia.

- Khi đến gần Mặt Trời, lớp băng trên sao chổi sẽ bốc hơi thành khí giải phóng bụi đất bên trong ra. Đây có lẽ là thứ bụi cổ nhất trong toàn hệ Mặt Trời. Chúng chứa đựng các đầu mối về những xóm giềng trong vũ trụ của chúng ta ngay lúc khởi đầu sự sống của mọi hành tinh, nghĩa là hơn 6 tỉ năm trước.

- Hầu hết thời gian, các sao chổi chỉ bay quanh Mặt Trời ở một khoảng cách rất xa (xa hơn Trái Đất rất, rất nhiều). Thỉnh thoảng lắm mới có một sao chổi bay về phía Mặt Trời. Khi đó sẽ có hai khả năng xảy ra:

1, Một số, ví dụ như Sao Chổi Halley, sẽ bị hút bởi lực hấp dẫn của Mặt Trời. Những sao chổi này sẽ tiếp tục bay quanh Mặt Trời cho đến khi chúng bốc hơi hoàn toàn hoặc đâm phải một hành tinh. Lõi của Sao Chổi Halley dài khoảng 9,6 dặm (16km). Cứ khoảng 76 năm một lần, nó sẽ quay lại đủ gần Mặt Trời để bị tan đi thêm một tí và có một cái đuôi mà chúng ta có thể nhìn thấy được. Nó đã ở gần chúng ta vào năm 1986 và sẽ quay lại năm 2061. Một số sao chổi cũng bị hút bởi lực hấp dẫn của Mặt Trời có số lần quay lại gần Mặt Trời hiếm hoi hơn nhiều. Chẳng hạn như Sao Chổi Hyakutake sẽ di chuyển trong vũ trụ khoảng 110.000 năm trước khi quay trở lại.

2, Bởi có vận tốc quá lớn, hoặc không di chuyển đủ gần Mặt Trời, những sao chổi khác, như Sao Chổi Swan (Thiên Nga) chẳng hạn, sẽ không bao giờ quay trở lại. Chúng sẽ vụt qua chúng ta một lần và rồi tiếp tục cuộc hành trình vô tận trong vũ trụ đến với những ngôi sao khác. Những sao chổi này là những kẻ lang thang trong vũ trụ. Chuyến đi liên vì sao của chúng thường mất hàng trăm ngàn năm, đôi khi chóng hơn, đôi khi lại lâu hơn.

–––––––––––

ephen Hawking —★— Chìa khóa vũ trụ của George ebook©MotSAch TVE-4u©annsuri, mgvn, antigone. —★— Nhà xuất bản: NXB Văn học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.