Sự biến đêm đông

Tào Tháo - Thánh Nhân Đê Tiện

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 290 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hồi Thứ 20
Cuộc Phản Loạn Của Trăm Vạn Dân

❊ ❊ ❊

Khi Tào Tháo giật mình tỉnh dậy giữa lúc đang ngủ say, thì thấy bên ngoài buồng sáng choang, hóa ra trước sân đã đèn đuốc sáng lòa, ánh sáng chiếu cả vào trong phòng. Chả lẽ lại cháy? Tào Tháo vội khoác áo chạy ra ngoài cửa. Chỉ thấy gia nô, lão bộc cả phủ đã đứng tập trung đầy đủ, người nào người nấy tay cầm đèn, đuốc, soi sáng như ban ngày.

Tào Tháo còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, đã thấy Tần Nghi Lộc cầm cây đuốc chạy lại bên:

— Bẩm đại nhân, xảy việc rồi. Đại nhân nghe kỹ xem!

Tào Tháo ngẩng đầu chú ý lắng nghe, đêm khuya tĩnh lặng, chỉ cảm thấy từ phía tây bắc có tiếng chuông ngân nga vọng lại:

— Triều đình có loạn rồi... Đó là tiếng đại chung ở điện Ngọc Đường.

Từ khi vua Quang Vũ trung hưng đến nay, kinh đô nhà Hán được chuyển từ Trường An đến Lạc Dương.

Hoàng đế Quang Vũ - Lưu Tú trùng tạo hoàng cung điện vũ, ở bên ngoài điện Ngọc Đường làm nơi triều hội ở phía nam cung, đã cho đúc hai quả chuông lớn, đều cao hơn một trượng, mỗi khi gặp chuyện triều hội khẩn cấp, hoặc gặp biến cố gì, thì sẽ đánh chuông báo hiệu. Phàm các quan viên ăn bổng lộc từ một ngàn thạch trở lên đều phải lập tức vào cung, không được chậm trễ giờ phút nào.

Đúng lúc ấy, Lâu Dị đã cầm ngọn đèn, dẫn Tào Tung mặc mũ áo triều phục đâu đấy đi ra. Ông thấy con trai vẫn còn đứng ngây ra đó, giục bảo:

— Mau mau thay áo, chúng ta cùng vào triều.

— Sao ạ? - Tào Tháo giật mình, cho là chưa có tiền lệ nào chức nghị lang sáu trăm thạch khi nghe thấy tiếng chuông cũng phải vào chầu ngay.

— Bảo con thay áo thì thay mau đi, triều đình đã sai người đi thông báo, phàm những quan viên ở kinh hưởng lương bốn trăm thạch trở lên thì nhất loạt đều phải vào triều nghị sự. - Tào Tung nói xong quay người đi. - Ta ra trước dặn dò xe ngựa, con mau lên đấy!

Tào Tháo vội vàng về phòng, để cho Tần Nghi Lộc giúp mình chải đầu, thay y phục, thấp tha thấp thỏm không biết nên mặc bộ nào. Lúc ấy ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Tào Tháo là: Hoàng đế băng hà!

Đương kim hoàng đế Lưu Hoành tuy mới hai mươi chín tuổi, nhưng từ đời thứ ba sau khi trung hưng lại đây, tất cả thiên tử đều mất sớm. Tiên đế Lưu Chí được coi là thọ lâu nhất, cũng chỉ có ba mươi sáu tuổi. Hiếu An đế qua đời năm ba mươi hai tuổi, Hiếu Chương đế qua đời năm ba mươi mốt tuổi, Hiếu Thuận đế thì ba mươi tuổi băng hà, Hiếu Hòa đế hai mươi bảy, Hiếu Chất hoàng đế mới tám tuổi đã bị Lương Ký đầu độc chết, Hiếu Xung đế thì chỉ mới ba tuổi đã chết, Hiếu Thương đế hai tuổi cũng đã xong...

Tào Tháo càng nghĩ càng cảm thấy hoàng đế chết rồi, rồi lại nghĩ đến con trưởng của hoàng đế Lưu Biện năm nay mới mười hai tuổi, cục diện triều đình sau này rồi sẽ đi đâu về đâu? Chính lúc đang suy nghĩ lung tung thì nghe tiếng phụ thân quát to cắt ngang:

— Còn lề mề gì thế? Không mau đi!

— Vâng , vâng! - Tào Tháo lấy lại sự tập trung, vội vàng theo sau cha mình chạy qua sân ra khỏi phủ.

Đến khi họ ra khỏi cửa phủ mới phát hiện, sự thể tuyệt nhiên không phải đơn giản là hoàng đế giá băng. Chỉ thấy trong ngõ Vĩnh Phúc người ra người vào, các phủ đều đèn đuốc sáng ngời, chỗ này là nơi tập trung hầu hết các nhà quan lớn, nên tất cả các cửa phủ đều có lính cầm kích đứng canh, trong đó có cả nhà mình. Chẳng lẽ mệnh lệnh triều hội đã ban xuống tận từng nhà rồi? Tào Tháo lờ mờ nhớ lại tình cảnh khi tiên đế Lưu Chí băng hà năm mình mười ba tuổi, tuy cũng là sự biến lúc canh khuya, rối loạn mất một hai ngày, nhưng tuyệt không có lính đến canh cửa, cũng không có chuyện ngay trong đêm triệu tập hết tất cả văn võ trong triều vào cung.

Họ đi ra khỏi nhà có vẻ hơi chậm, tất cả các quan lại xa gần ở kinh hầu như đã rời nhà hết. Con đường vốn rất rộng rãi, mà xe ngựa của quan lại thực sự quá nhiều, đã tắc nghẽn không thể lưu thông được. Không ít những quan viên mang theo người nhà ở phía sau kêu gào thúc giục, tiếng người ồn ào như nồi cơm sôi. Tào Tung quay đầu lại nhìn con trai, cất giọng nói to:

— Thế này không ổn rồi, cha là bậc quan khanh tất phải tới sớm. Sự thể lần này, nhất định trong cung có đại loạn, đến nước này không cần để ý đến quy củ gì nữa, cha con ta đi bộ thôi!

Tào Tháo gật đầu liên tục, lòng nghĩ: “Rốt cuộc vẫn là gừng già thì cay, cha từng trải đã nhiều, xử sự trong lúc loạn lạc cứng rắn hơn. Chớ nghĩ mình đã gần ba chục tuổi rồi, còn phải học người già nhiều.”

Đầy đường là binh lính tay cầm đuốc, tay cầm kiếm sắc, mười bước một trạm, năm bước một nhóm, ánh sáng đến chói mắt, chẳng cần phải dùng đến gia nhân cầm đèn dẫn đường. Hai cha con chen lách giữa những chiếc xe ngựa, chẳng bao lâu đã ra khỏi ngõ Vĩnh Phúc. Nào ngờ con đường lớn Bình Dương đi đến hoàng cung, cảnh tượng trước mắt càng thêm xúc mục kinh tâm: từng đội từng đội binh lính cầm đao thương đứng chật kín, lại có bọn lính khác giữ các nhà dân chúng sống bên trong thành tất cả đều không được bước ra khỏi cửa nửa bước. Nhìn phục sắc, binh lính cả năm doanh bắc quân: Xạ Thanh, Bộ Binh, Đồn Kỵ, Việt Kỵ, Trường Thủy ở Lạc Dương đều được huy động hết ra để giữ gìn các nơi, quan Chấp kim ngô điều động chỉ huy y như đang đối phó với giặc mạnh vậy. Thực sự là vô cùng chật chội, các con đường đông chật quan viên, mọi người đều phải xuống xe, dồn cứng cả lại, không biết có bao nhiêu người đã mất cả thẻ ngà. Tiếp theo lại nghe thấy tiếng chuông trống kêu vang, cũng không nhận ra từ hướng nào, lầu trên cửa thành bốn phía thành Lạc Dương đều rung chuông, tiếng vang liên tiếp không ngớt, để thúc giục các quan đi nhanh.

Tào Tháo đỡ cha hòa vào dòng người đông đúc, càng đi lên phía bắc người càng đông, không còn thấy một chiếc xe nào nữa. Lúc đó cũng không còn phân biệt được phẩm trật cao thấp của các quan nữa, nhưng tất cả mọi người vẫn mũ áo chỉnh tề, không mất đi nghi thức triều đình, chỉ có trong lòng hoảng loạn, bước đi hấp tấp. Đều là người làm quan trong triều, mọi người hầu như quen biết nhau cả, vừa đi vừa ghé tai nhau bàn luận:

— Sao cơ? Sao cơ?

— Bắc quân tạo phản rồi ư?

— Không phải là hoàng thượng ngài...

— Có giặc vây thành ư?

— Hoạn quan làm loạn! Nhất định là bọn Trương Nhượng...

— Rốt cuộc hoàng thượng đang ở đâu? Không phải là vẫn còn ở Tây viên chứ?

Người nói chuyện quá nhiều, ầm ĩ như ong vỡ tổ, về sau chẳng nghe được gì nữa, lại thêm tiếng chuông liên miên không dứt, khiến người ta phải kinh tâm. Tuy là đêm tháng Hai đang tiết xuân rét mướt, nhưng có đông người như vậy tụ tập tại một chỗ, nên cũng chẳng còn cảm thấy lạnh lẽo gì.

Mắt đã trông thấy cửa lớn của hoàng cung, đoàn người đang đi đột nhiên dừng cả lại, hóa ra có quân lính kiểm tra nghiêm ngặt. Tào Tháo từ rất xa đã trông thấy tiểu hoàng môn Kiển Thạc đích thân dẫn binh lính, kiểm tra kỹ toàn thân từng người một, ngay những người được cho phép mang kiếm lên điện lần này cũng đều bị cấm chỉ, đến mấy cây gậy chống của các vị lão thần cũng bị tịch thu. Tối nay một tấc sắt cũng không được mang vào cung.

Vào hoàng cung thì phải theo khuôn phép, trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều im lặng, dần dần tiếng chuông cũng đã ngừng lại. Màu sắc phục xanh đen nhìn hun hút không hết tầm mắt, tựa như một đàn quạ lớn đang bay về tổ. Vào trong cửa nghi môn, xuyên qua con đường hai bên có tường cao chắn sát, tất cả mọi âm thanh đều tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng guốc gỗ gõ trên gạnh xanh vang vọng lại, càng làm tăng thêm cảm giác sợ hãi.

Qua khỏi đường hẹp, không gian đột nhiên mở rộng, chỉ thấy khu đất rộng rãi trước điện Ngọc Đường, quân vũ lâm đứng đen đặc, cung tiễn sẵn sàng trên tay. Ngũ quan Trung lang tướng, Tả trung lang tướng, Hữu trung lang tướng, Hổ bôn trung lang tướng, Vũ lâm trung lang tướng, Vũ lâm tả giám, Vũ lâm hữu giám, tướng quân và vệ úy bộ thuộc của bảy thự Quang Lộc huân người nào người nấy giáp trụ sáng lòa, rẽ ra một lối đi nhỏ, đèn đuốc trên điện rực rỡ như lâu đài ảo ảnh.

Trên đường đi, trăm quan đã theo phẩm cấp tước vị dần dần chia ra thứ tự trước sau, dòng người như đợt thủy triều dồn theo bậc thềm lên điện. Lúc này Tào Tháo mới nhìn thấy Trần Ôn, anh em Bào Hồng, Bào Tín cũng đều có mặt, tất cả cùng lo lắng sợ hãi cũi đầu nhìn đường đi. Bên này Thôi Quân đỡ phụ thân Thôi Liệt lên thềm ngọc, lại có Dương Bưu, Dương Kỳ đỡ lão Dương Tứ tuổi tác đã cao đi một bước lại nghỉ một bước. Bên kia thì Viên Cơ tay trái tay phải mỗi bên đỡ một ông Viên Phùng, Viên Ngỗi. Đêm đầu xuân, trên thềm ngọc phủ một lớp sương dày, với những người già đã quá tuổi cổ lai hi thực là một sự khó khăn.

Tào Tung gỡ tay con trai, chỉ về phía Viên Cơ nói nhỏ vào tai Tào Tháo:

— Ta chân tay vẫn còn mạnh, con đi sang giúp mấy ông già kia đi. -

Tào Tháo vội chạy sang, cầm lấy tay áo Viên Ngỗi, đỡ ông ấy đi lên trên thềm. Viên Cơ gật đầu tỏ ý cảm kích, vì chỗ này không phải nơi nói chuyện phiếm.

Các quan lên triều hội đều có thứ bậc, quy định. Tuy điện Ngọc Đường có thể chứa được hơn hai trăm người, nhưng hôm nay mọi người đến quá đông đủ, đợi cho các quan công khanh, liệt hầu, thị trung vào trong, thì gần như đã đông chật rồi. Các quan từ đại phu trở xuống chỉ còn cách đứng ở ngoài điện mà thôi, nhìn lại phía sau nào là tá thừa, lệnh sử, duyện thuộc, yết giả, nhũng tòng... các hạng quan nhỏ đứng chen chúc đông nghịt. Có người đứng trên thềm ngọc, chỉ có thể vươn cổ ngó vào trong xem, lại có người mới chỉ vừa qua khỏi đường phục đạo đã bị chặn lại không động cựa gì được. Tào Tháo vốn định bụng đi đến đứng cùng anh em Bào Tín, nhưng rốt cuộc không chen sang được, bèn cùng với Viên Cơ đứng ở chỗ đầu tiên ngay sát cửa điện.

Chuyện triều hội giữa đêm khuya thế này hoàn toàn khác với bình thường, lễ tham bái đều được miễn hết. Thượng thư lệnh, Tư lệ hiệu úy và Ngự sử trung thừa vốn đứng thành một hàng ở phía nam gọi là “Tam độc tọa”, đêm nay cũng đều bỏ hết, để cho những người ở bên ngoài cũng có thể nhìn được rõ ràng. Ngoài ra các quan viên trong nội đình cũng được nghe triều nghị tại chỗ.

Đã thấy hoàng đế Lưu Hoành ngồi trên ngai rồng từ khi nào, quan miện đầy đủ, nhưng lúc vội vàng vẫn phanh vạt chưa buộc cẩn thận, thấy sắc mặt cũng vô cùng nhợt nhạt. Không xa phía sau lưng ngài, bọn thập nhị thường thị Trương Nhượng, Triệu Trung, Đoàn Khuê đều đứng cúi đầu, còn bọn đại tiểu hoàng môn Lã Cường, Quách Thắng cũng đứng chen chúc ở góc điện, ngay cả lão hoạn quan Trình Huỳnh hơn chín mươi tuổi, đã trải thờ năm triều vua cũng được đỡ đến, sau chiếc đèn lờ mờ tối tối cũng không nhìn rõ còn có những người nào nữa.

Lúc lâu sau, những tiếng loạt soạt chỉnh đốn áo quần coi như đã dừng hẳn, chỉ thấy Kiển Thạc chạy nhanh như tên bắn lên trên điện:

— Muôn tâu hoàng thượng, tuyệt đại bộ phận các quan viên bốn trăm thạch trở lên ở kinh đô đều đã vào cung. Những người chưa đến đều là vì binh sĩ giữ lại ở trong phủ, không được ra khỏi nhà.

Lưu Hoành không nói gì, chỉ hơi giơ tay lên.

Kiển Thạc hiểu ý, quay mình ra phía ngoài điện hô to:

— Đóng cửa cung!

— Đóng cửa cung... Đóng cửa cung... Đóng cửa cung... - Các hoạn quan lần lượt truyền thánh lệnh ra ngoài.

Trăm quan quay nhìn lẫn nhau: Đóng cửa để làm gì?

— Các vị ái khanh! - Lưu Hoành đứng lên. - Lần này không phải là triều hội, mà là có việc khủng khiếp xảy ra. Tối nay có người đã vào sảnh đường mật báo, Thái Bình đạo chiêu binh mãi mã, tụ tập đồng bọn không dưới trăm vạn người, ngày mồng năm tháng sau sẽ tạo phản. - Câu ấy vừa dứt, tất cả mọi người đều xôn xao cả lên.

— Yên lặng! Tất cả yên lặng! - Kiển Thạc lấy giọng kêu to.

— Tên Trương Giác kia dã tâm lang sói, đem tà thuật vào chính đạo, trẫm tất sẽ trừng trị nghiêm khắc rõ ràng. Nhưng đáng kinh hãi hơn là, bọn phản tặc đã có một toán người ngựa đi sâu vào đất Hà Nam, ở ngay dưới chân Lạc Dương này. Tay giặc này tên là Mã Nguyên Nghĩa, là tâm phúc của tên đầu sỏ Thái Bình đạo Trương Giác, hắn phái đệ tử là Đường Châu vào cung mua chuộc hoạn quan hành thích quả nhân! - Mọi người đều có thể nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt hoàng thượng. - May thay tên Đường Châu kia đến lúc lâm sự đã sợ hãi, đến sảnh đường đầu thú phục pháp, đã đem thế giặc Thái Bình đạo khai báo hết.

Vừa nói, hoàng đế vừa cầm lấy một cuốn thẻ tre trên ngự án ném ra giữa điện:

— Chuyện này khác chi chất củi trong nhà, không thể không trừ diệt! Đêm nay tất sẽ phải tiễu trừ hết bọn phản tặc Mã Nguyên Nghĩa. Trẫm đã truyền chiếu, mười một cửa thành Lạc Dương đồng loạt canh phòng. Khu vực tám quan ải ở kinh kỳ phòng thủ chặt để chống giặc.

Tám ải ở đây chính là Hàm Cốc quan, Thái Cốc quan, Quảng Thành quan, Y Khuyết quan, Hoàn Viên quan, Toàn Môn quan, Mạnh Tân, Tiểu Bình Tân, là những ải trọng yếu canh giữ khu vực kinh kỳ Hà Nam, đều là những cửa ải mà một người canh giữ vạn người không phá nổi. Tám quan ải nếu đóng chặt, thì khu vực Hà Nam có thể cách biệt hẳn với bên ngoài. Bọn phản tặc kia dù thế lực có lớn đến đâu, muốn đột phá vùng kinh kỳ mà đi ra thì khả năng cũng vô cùng mong manh.

— Tướng tác Đại tượng Hà Tiến! - Lưu Hoành cất giọng gọi lớn quốc cữu ra khỏi hàng.

Tào Tháo đã nhìn thấy rõ ràng, Hà Tiến tuy ở vị trí tôn quý cửu khanh, trên danh nghĩa là chức Tướng tác Đại tượng, quản lý việc xây dựng sửa chữa cung điện hoàng gia, nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên được hoàng đế gọi ra giữa triều hội trước mặt mọi người. Ông ta vươn người run rẩy bò ra từ chỗ đứng:

— Có thần... - Giọng nói nghe lập cà lập cập.

— Quả nhân mệnh cho khanh lập tức nhận chức Hà Nam doãn, tiếp quản việc trị an ở kinh kỳ, và có quyền giám quản tất cả binh mã của bảy thự năm quân Lạc Dương, dấy quân tróc nã Mã Nguyên Nghĩa, tiễu trừ phản tặc!

Hà Tiến cúi cái đầu béo tròn xuống sát đất, lắp bắp nói:

— Thần... Thần... Thần thực sự không đủ tài sức, e... e là không thể đảm đương...

Bá quan nghe ông ta nói như thế, chẳng ai không liếc lại nhìn: Quốc cữu gì lại như thế chứ! Đến giờ phút này mà còn chối từ, đúng là chả hiểu tí gì về thuật làm quan cả. Trong bảy thự của năm quân, có không biết bao nhiêu hiệu úy, tư mã tài giỏi, há lại thật sự phải cần đến ông bày mưu lập kế xung phong ra trận? Điều rõ nhất là binh quyền quá lớn, giao cho người khác không an tâm, hoàng đế mới đặc ý giao cho người hoàng thân quốc thích là ông. Một chút ý tứ như vậy cũng không hiểu, còn làm quan lại gì chứ?

Lưu Hoành cũng biết rõ quốc cữu của mình là người thế nào, nhưng sự đến nước này, trừ ông ta ra cũng không thể hoàn toàn tin cậy được ai nữa, bèn vòng qua ngự án đích thân đỡ Hà Tiến dậy:

— Hà ái khanh chớ có chối từ, các hiệu úy, tư mã ở ngũ quân rất đông, tất có thể giúp được khanh nhanh chóng thành công.

— Vậy... được ạ! - Hà Tiến cảm thấy hoàng thượng đang bóp cứng lấy cổ tay mình, liệu rằng việc này không thể chối từ được, khi ấy mới vâng vâng dạ dạ nhận lời.

Lưu Hoành cũng thở phào, quay về ngai rồi, đập mạnh xuống ngự án:

— Đem bọn nội gian trong cung dẫn lên đây!

Theo tiếng quát của hoàng đế, đã thấy Kiển Thạc dẫn vũ lâm quân áp giải hai hoạn quan dây thừng trói chặt. Tất cả mọi người vươn cổ ra nhìn, không ít người đã nhận ra đó là Thái quan lệnh Phong Tư và Trung hoàng môn Từ Phụng. Tào Tháo hít một hơi sâu vì sợ hãi: Thái quan lệnh lo việc ăn uống của hoàng đế, nếu ông ta hạ độc trong đồ ngự thiện thì chuyện hành thích nhà vua dễ như trở bàn tay vậy!

— Thư mật báo của Đường Châu đã nói rõ rằng hai ngươi nhận hối lộ của bọn phản tặc, hôm nay ta sẽ giết các ngươi tế cờ, để rõ quân uy.

— Oan uổng quá... Nô tài chỉ tham chút tiền mọn, tuyệt không có hành vi cấu kết với bọn gian tà... Hoàng thượng... -

Hai tên kia còn cố phân bua, đã bị lôi xềnh xệch như con chó chết ra ngoài. Cùng với tiếng kêu gào thảm thiết xa dần, trong đại điện dần trở lại yên tĩnh. Hà Tiến vẫn còn ngây ra đứng yên trong đó, không biết mình nên làm gì. Bắc quân trung hầu giám đốc ngũ doanh là Trâu Tĩnh thấy vậy, vội từ cửa điện chen vào quỳ xuống:

— Muôn tâu bệ hạ, việc quân lữ gấp như cứu hỏa, không thể để kéo dài, chúng thần xin dốc hết mạng sống, xin được lập tức xuất quân!

— Ờ, khanh mau mau dẫn quân đi trước! - Lưu Hoành giơ tay ra hiệu.

Trâu Tĩnh đứng dậy thấy Hà Tiến vẫn đứng yên bất động, quay sang ông ta mấp máy môi ra hiệu. Hà Tiến trông thấy rõ ràng, nhưng chẳng hiểu ý thế nào, cũng quay lại phía ông ta mấp máy môi. Trâu Tĩnh thực sự muốn chửi cho ông ta một trận tời bời, nhưng quốc nạn đang ngay trước mặt, chỉ còn cách dằn lòng nén giận nói:

— Quốc cữu! Ngài là chủ soái, mau mau đi đôn đốc binh lính!

Hà Tiến lúc ấy mới hiểu rõ ý tứ, vội vàng lật đật chạy ra ngoài, đến cửa điện mới nghĩ ra vẫn còn chưa từ biệt triều hội, quay đầu lại cúi mình nói:

— Thần xin từ biệt hoàng thượng. - Quay người lại, không để ý đến hiên cửa, ngã một cái lăn nhào xuống ngay trước mặt mọi người.

Tào Tháo đứng ngay trước cửa điện, nhìn thấy rõ, buồn cười mà không dám cười, cắn răng nín lặng. Nhìn lại các quan ở trong cửa ngoài cửa, ai nấy cũng đều ngửa mặt lên trời như cá ngớp, cố gắng để nín cười. Chuyện ấy thật không ăn nhập với không khí căng thẳng lúc này.

Lưu Hoành cũng thấy hơi khó xử, ho hắng nhẹ mấy tiếng, nghiêm mặt nói:

— Đêm nay kinh sư có biến, tất cả các quan đều không được xuất cung, để vũ lâm quân bảo vệ, nghỉ ngơi ở trong cung, đợi đến khi Bắc quân bắt được tên đầu sỏ giặc rồi mới được về phủ.

Nói là bảo vệ, nhưng thực tế là giám sát họ. Trong đám hoạn quan đã có nội gian, thì trong bá quan lại càng khó mà tránh khỏi, một khi có kẻ đưa tin ra cho phản tặc, hoặc nhân cơ hội mà làm loạn, thì việc xảy ra sẽ khó mà thu xếp. Lôi tất cả bá quan giam lỏng trong cung thế này, vũ lâm quân thì cung nỏ đã giương sẵn bốn bên, có tài to bằng trời cũng không dám ho he gì.

Lúc ấy đã gần đến giờ sửu, tất cả mọi người đều mệt mỏi rã rời. Lưu Hoành phải chịu sự sợ hãi suốt nửa đêm qua cũng đã thấm mệt, ngả người bảo:

— Các vị ái khanh, về việc trấn áp phản tặc có còn điều gì cần nói không, tối nay không cần phân biệt ai giữ chức vụ gì, cứ nói không ngại.

Câu ấy vừa dứt, đã thấy một hoạn quan độ trung niên từ góc điện bước ra:

— Thần Lã Cường có việc quan trọng khải tấu, xin bệ hạ ân chuẩn!

Lưu Hoành cũng cảm thấy rất bất ngờ, nói vẻ trêu chọc:

— Khanh có việc gì có thể về hậu cung nói sau.

Lã Cường cúi đầu:

— Việc tấu này thần suy nghĩ đã lâu, cầu xin bệ hạ nhân cơ hội này cùng bá quan định đoạt.

— Vậy thì nói đi nào. - Lưu Hoành cũng không muốn nói nhiều với ông ta.

— Xin bệ hạ nhanh chóng ân xá cho những người đảng cố.

Nghe thấy câu này, tất cả đều thẳng người lên, bên trong bên ngoài, vô số đôi mắt đều nhìn hoàng thượng vẻ khẩn thiết. Phóng thích cho những người đảng cố, là nguyện vọng của bao nhiêu sĩ nhân. Nhưng hết lần nọ đến lần kia nối nhau tấn công đều không dám hy vọng gì nhiều. Không ngờ hôm nay lại được nói ra từ miệng một hoạn quan, đó là chuyện chẳng ai có thể nghĩ đến.

Lưu Hoành liếc nhìn Lã Cường, cúi đầu thở dài không biết làm sao. Ông ta tuy ở ngôi cao cửu trùng, nhưng lúc này cũng không dám đối diện thẳng thắn với các quan.

Lã Cường cũng hiểu đó là chuyện kỵ húy, trước sau chỉ cúi đầu thật thấp:

— Chuyện đảng cố đã tích tụ nhiều năm, lòng người oán than. Nếu lâu dài vẫn không ân xá, bọn họ dễ hợp mưu với Trương Giác, gây biến càng lớn, khi ấy có hối cũng không cứu được. Ngay giờ khắc này, xin hoàng thượng khai ân, xá tội cho đảng nhân, tha miễn việc cầm tù, rộng tỏ ân đức với thiên hạ. Nếu như không xá miễn, e rằng chúng sẽ giúp đỡ kẻ địch, càng tăng thêm khí thế cho Trương Giác. Bệ hạ! Xin bệ hạ nhất định phải...

— Chớ nói nữa! Trẫm hiểu, - Lưu Hoành gật gật đầu, kẻ địch khắp bốn phía quanh đều có thể kết đồng minh với nhau, đạo lý ấy ông ta có thể hiểu rõ. - Từ hôm nay trở đi, toàn bộ những người đảng cố sẽ được xá miễn tất cả, trong đó những người hiếu liêm, minh kinh cũng có thể được vời ra làm quan.

— Hoàng thượng thánh minh!

Không biết có bao nhiêu người cùng thốt lên, kêu to đến chói tai! Từ sau sự biến Đậu Vũ, Vương Phủ, vụ án đảng cố kéo dài suốt mười bảy năm, đến nay coi như đã được đặt dấu chấm hết. Tào Tháo sướng đến phát điên, nắm chặt lấy hai tay Viên Cơ đang đứng cạnh mình lúc nào mà không hay. Nhưng khi Tào Tháo quay sang tìm phụ thân trong số các quan liệt khanh, lại thấy ông mặt mũi buồn thiu ngồi lặng ở trong điện. Lại nhìn kỹ hơn, thì mấy người Phàn Lăng, Hứa Tương, Giả Hộ, Lương Hộc cũng mặt mũi ỉu xìu như bánh đa nhúng nước. Những người này đều là dựa vào hoạn quan mà nổi lên từ vụ án đảng cố. Thập thường thị đứng sau lưng hoàng đế Lưu Hoành lại càng khiến người ta phải chú ý hơn, tuy ánh đèn đuốc chập chờn, không nhìn rõ mặt họ, nhưng có thể thấy rõ những đôi mắt của bọn Trương Nhượng trừng trừng nhìn Lã Cường đầy căm tức.

Lưu Hoành cố ý gõ gõ lên ngự án, nói:

— Nhưng còn có một việc, quả nhân suy tính đã lâu rồi...

Các quan đang chắp tay chúc mừng, nghe thấy còn có chuyện nữa, lập tức lại trật tự trở lại.

— Gặp quốc nạn nghĩ đến tướng tài, thái úy Đoàn Quýnh đã mất, tài năng thiện chiến, lập nhiều công trạng, tiếc rằng liên lụy đến Vương Phủ mà phải chết, thực là oan không thể thanh minh. Con cháu trong nhà hiện vẫn còn bị đày đi xa, hôm nay cũng cho được xá miễn hết, cho phép về quê cũ. - Nói đến đây, Lưu Hoành cao giọng nói, - Hy vọng các khanh hiểu rằng, phàm những người có công với quả nhân, quả nhân nhất định sẽ không phụ.

Câu nói ấy vừa dứt, những kẻ đang không vui vì việc đảng nhân được tha, cuối cùng cũng lấy lại được chút bộ dạng vui vẻ. Thực ra dụng ý của Lưu Hoành rất sáng suốt, hiện tại trong triều rất nhiều người được tấn thăng nhờ vào chuyện bắt bớ đảng nhân, có kẻ thậm chí còn là đao phủ sát hại đảng nhân. Làm một hoàng đế, tuyệt nhiên không thể để cho một phái thế lực áp đảo phái khác, và tiến tới sẽ uy hiếp chính mình, ông ta phải để cho hai phái thế lực cùng tồn tại và duy trì sự cân bằng. Cho nên ông ta nói Đoàn Quýnh oan không thể thanh minh chỉ là nói bừa, thực tế là cố ý lật lại vụ án cho hắn. Chỉ vì, Đoàn Quýnh từng bắt giết đảng nhân, thái học sinh tới hàng ngàn người, là kẻ ra tay tàn độc nhất trong số rất nhiều quan lại tham gia vụ án đảng cố. Bây giờ thừa nhận công lao của ông ta có khác nào kiên trì cho rằng vụ án đảng cố là chính xác, nhân tiện cũng như liều thuốc định tâm cho các đại thần từng dự vào việc bức hại đảng nhân.

Bất kể thế nào, kết cục ấy cũng đều vô cùng hoan hỉ, tiếp theo đó không còn việc gì làm, tất cả lại lặng lẽ chờ đợi tin thắng trận của ngài quốc cữu đồ tể.

Lưu Hoành thắt lại áo rồng, đứng dậy nói:

— Cửa cung đã đóng, các vị ái khanh không được tự ý bỏ đi, các khanh cứ nghỉ ngơi ở đây. E là trời vẫn còn lạnh, các đại nhân từ bậc công khanh trở lên, thưởng cho mỗi người một áo cẩm bào để tránh rét. Trẫm cũng đã ra lệnh cho người chuẩn bị bánh trái đồ ăn, để bá quan ăn cho khỏi lạnh, đêm nay mọi người có thể tùy tiện thoải mái một chút. - Nói xong hoàng đế quay lưng đi về hậu cung, đi được mấy bước, đột nhiên lại quay đầu lại bảo, - Hai vị lão ái khanh Dương Tứ, Viên Phùng cùng đi theo trẫm nào...

Lúc vào cung, gậy chống đều đã bị Kiển Thạc thu hết, lại quỳ ngồi nãy giờ, Dương Tứ, Viên Phùng làm sao đứng dậy nổi nữa.

— Cứ từ từ đi, không phải vội. Cho phép con cháu các khanh cùng đi theo để chăm sóc. - Lưu Hoành đưa tay ra hiệu rồi đi trước.

Hoàng thượng và thập thường thị vừa đi, tất cả mọi người đều thấy thoải mái hơn. Trong ngoài điện Ngọc Đường náo nhiệt hẳn lên. Tào Tháo biết thân phận mình cắm cúi đi vào hầu hạ phụ thân, rồi đến chỗ anh em Bào Tín. Không lâu sau, Trần Ôn, Thôi Quân, Dương Kỳ là những bạn bè giao hảo thường ngày cũng đều tụ tập cả đến.

Anh em Bào gia là những người hiếu võ, nhất là Bào Hồng có thể nói là hiếu võ đến thành nghiện, mở miệng ra là nói vẻ oán hận:

— Xuất binh đánh trận mà lại không được đến lượt mình!

Bào Tín cười nói:

— Đại ca cũng thật ngốc, trước tiên huynh hãy nghĩ ra cách để được xung vào bắc quân đi đã rồi hãy nói.

Dương Kỳ thì cúi đầu buồn bực:

— Sớm nghe lời bá phụ tôi, thì sao đến nỗi có sự biến ngày hôm nay.

Thôi Quân thì tự nói một mình:

— Bá Cầu huynh cuối cùng cũng có thể ngóc đầu dậy được rồi, đáng tiếc là cuối cùng lại vì tấm chân tình của một vị hoạn quan, không hay không hay!

Trần Ôn lại lẩm bẩm:

— Tôi phải đi xem Mã công thế nào, nếu có thể được, thì đỡ ông cụ về Đông Quán nghỉ một chút, chân ông ấy bị chứng phong hàn.

Xem ra mỗi người đều có tâm tư riêng của mình, nhưng không ai có suy nghĩ giống Tào Mạnh Đức lúc này. Đúng lúc Tào Tháo đang ngồi ngây người ra, thì thấy Gián nghị đại phu Chu Tuấn đứng lên cho đỡ mỏi, đi từ trong điện ra bảo:

— Mạnh Đức, chiều qua chúng ta còn nói chuyện trong Viên phủ, ai ngờ chỉ một đêm mà phong vân đột biến khiến nhân tâm phải kinh sợ.

Xem ra mấy câu nói nịnh ấy có sức mạnh không nhỏ, Chu Tuấn đã chủ động đến tìm Tào Tháo.

Tào Tháo vội cười nói theo:

— Vãn sinh thấy ngài có vẻ vẫn an nhiên tự đắc, chẳng bận tâm chút nào.

— Họa cũng chẳng trốn được.

Cuối cùng Tào Tháo cũng tìm được một người có thể tâm sự những chuyện trong lòng mình:

— Bẩm đại nhân, theo cao kiến của ngài, lần này Hà Tiến có thể bắt được Mã Nguyên Nghĩa không ạ?

— Tám cửa ải đã đóng cả, nhất định đưa tay ra là bắt được. - Chu Tuấn lắc lắc eo lưng, - Nhưng nhất định sắp có loạn đến nơi. Trương Giác có quân đông đến hàng trăm vạn mà! Tuy việc này đã bại lộ nhưng hắn há có thể bỏ qua, mà cúi đầu chịu tội ư? Một cuộc binh đao loạn lạc đang ở ngay trước mắt.

Điều ấy chính là mối quan tâm của Tào Tháo lúc này:

— Bẩm đại nhân, vãn sinh thấy chẳng phải chỉ có trăm vạn thôi đâu!

— Ồ?

— Bọn sơn tặc thảo khấu các nơi, bọn phản dân ở nơi biên địa, lại còn rất nhiều lưu dân nhà tan cửa nát vì vô vàn thứ bạo chính gây ra. Trương Giác một khi khởi lên, bọn họ đều sẽ đi theo làm phản thiên hạ sắp có đại loạn rồi!

Chu Tuấn thở dài một tiếng, nói:

— Hoàng thượng lần này có thể nói là sẽ rất vất vả, Mã Nguyên Nghĩa bắt được rồi, nhưng những sự việc sau đó thì làm thế nào? Người Khương làm loạn ở Lương Châu đã lâu, không thể điều binh quay về vào lúc này. Các châu ở Quan Đông nghĩ cũng không dám nghĩ đến nữa, lúc này bắt lính lại không thể được. Chỉ dựa bào đám lính tráng binh mã của bắc quân, thì trận chiến này không phải là dễ dàng.

Tào Tháo gật gật đầu, lại nói:

— Nhưng hôm nay coi như vãn sinh đã được biết phong thái của hoàng thượng rồi. Thánh thượng không hề ngu ngốc chút nào. Chỉ cần xem một việc hôm nay ngài xá miễn cho vụ án đảng nhân mà nói, chỉ trong khoảnh khắc mà ngài có thể nhớ ra chuyện cũ của Đoàn Quýnh, thì đầu óc thật nhanh nhạy. Một quân vương tinh minh như vậy, sao lại không chịu để tâm vào chuyện chính sự chứ.

— Đó là chuyện mà lũ chúng ta đều mong mỏi, nhưng kỳ thực chúng ta đều đã sai, hoàng thượng không hề nghĩ đến cơ nghiệp của tổ tiên, cũng không hề nghĩ đến đại sự của triều đình. Ông ta với đảng nhân không thù không oán, với hoạn quan cũng không có ân tình gì. - Chu Tuấn vê vê chòm râu lưa thưa, ánh mắt lộ vẻ thất vọng. - Trong đầu ông ta chỉ nghĩ đến hưởng lạc, ai có thể cùng vui chơi với ông ta được thì ông ấy sẽ bảo vệ người đó. Ông ta thực sự là tinh minh, nhưng tất cả những gì ông ta làm chỉ là để vui chơi hưởng lạc mà thôi... Đáng tiếc thay...

— Bây giờ xảy ra đại loạn thế này, coi như ông ấy đã chơi xong rồi.

— Hiện giờ ta chỉ nghĩ đến một chuyện, đến khi Trương Giác khởi sự, tướng lĩnh ở Lương Châu không điều về được, thì hoàng thượng sẽ sai người nào đi dẹp loạn đây? - Chu Tuấn chớp chớp đôi mắt tròn nhỏ như hạt đậu đen. - Hừ! Đến tám phần mười là chuyện này lại ấn vào tay ta mà thôi.

Trong lòng Tào Tháo đột nhiên nảy ra một ý nghĩ: “Ông ấy đã từng hứa sẽ nhận mình theo để xuất binh đánh trận, nếu thực sự hoàng đế muốn ông ấy làm tướng, chẳng phải mình cũng có thể ra tay một phen sao?” Nhưng rồi Tào Tháo lại cảm thấy nghĩ như thế thật độc ác. Bản thân mình là quan triều đình đại Hán, nên mong muốn cho quốc gia được thái bình vô sự, làm sao có thể mong có kẻ tạo phản chứ? Tâm tình ấy thật sự là mâu thuẫn...

Khi ấy Viên Cơ bất chợt chạy đến, chắp tay nói:

— Khi nãy lúc lên điện, may nhờ Mạnh Đức hiền đệ đỡ giúp cho cha già của tôi.

— Chuyện nhỏ như thế, có gì đáng nói đâu chứ.

— Ôi chao... Bản Sơ, Công Lộ nhà tôi đều không chịu ra làm quan, thật đáng xấu hổ. Hiền đệ có trông thấy Dương Kỳ đâu không?

— Ở bên kia kìa! - Tào Tháo đưa tay chỉ.

— Đa tạ, đa tạ!

— Có chuyện gì ư?

— Hoàng thượng mời hai ông lão đến hậu đường nghị sự, ai ngờ nói một hồi thì Dương công với hoàng thượng đã to tiếng với nhau, vua tôi hai người ra sức hét lên với nhau một hồi. Bệnh đau tim của Dương công đã phát tác, tôi phải vội chạy đi tìm Dương Kỳ đến hầu hạ ông cụ. - Nói xong Viên Cơ lập tức chạy đi.

— Ngươi nghe thấy chưa, việc đến nước này mà hoàng thượng vẫn không chịu nghe lời trung ngôn đấy! - Chu Tuấn cười nhăn nhó. - Nếu thực sự phải đánh nhau, chỉ e là kẻ lĩnh quân không chết dưới tay bọn phản tặc, mà lại chết vì miệng lưỡi bọn gian thần. Mong sao công việc này không phải giao vào tay ta.

Tào Tháo với Chu Tuấn lại trò chuyện hồi lâu, gần đến giờ dần, bầu trời đã dần mờ sáng. Vẫn chưa có tin báo gì về chiến sự cả, khiến cánh vũ lâm quân canh phòng vẫn không dám lơ là chút nào. Hai người bèn bước xuống thềm ngọc, tìm một chỗ khuất gió, ngồi bệt xuống nền đất lát gạch xanh trong ngự viên. Tiết trời vẫn đang là đầu xuân, nhất là buổi sáng sớm, khí lạnh buốt thấu xương, trong dân gian gọi thời tiết ấy là “quỷ va răng” - đến quỷ cũng bị rét run đến độ hai hàm răng va vào nhau cầm cập.

Những người tuổi trẻ còn đỡ, nhưng ra làm quan có người sớm người muộn, chức nghị lang cũng có người ít tuổi, người nhiều tuổi, nên những quan viên lớn tuổi sau một đêm vất vả, lại phải chịu rét, thực sự đã không chịu nổi. Ngay bên trên thềm ngọc, có một vị nghị lang già tuổi tác đã cao bị cóng đến run lập cập, dựa vào lan can run lên giần giật. Tào Tháo nhận ra, đó là danh sĩ đất Thục Trung - Đổng Phù, người rất giỏi về môn sấm vĩ, chiêm tinh. Tào Tháo xưa nay không tin vào thuật sấm vĩ, nên chẳng hề kính trọng người này, nhưng trông thấy ông già bị rét cóng thì cũng không thể nhẫn tâm, liền chạy đến bên định giúp ông ấy ủ tay cho ấm.

Đúng lúc ấy, từ trong điện một đại nhân vật đi ra!

Người này mình cao tám thước, không béo, không gầy, khuôn mặt trắng trẻo, mắt phượng mày rồng, sống mũi cao, thùy tai rủ dài như giọt ngọc, một chòm râu đen ánh dầy rậm buông rủ xuống dưới ngực. Bất kỳ ai thấy cũng không thể đoán ra được ông ấy đã gần năm mươi tuổi, nếu còn trẻ ắt hẳn là một bậc mỹ nam hạng nhất. Cử chỉ điệu bộ của ông ta tỏ rõ vẻ cao quý nho nhã tự nhiên, nhưng trong vẻ nho nhã ấy dường như lại ẩn chứa một sự sắc xảo không dễ gì nhìn thấy. Điều ấy cũng khó trách, bá quan trong triều, nếu nói về thân phận cao quý thì đầu tiên phải nói đến ông - Tông chính khanh Lưu Yên.

Trong hàng ngũ cửu khanh thì Tông chính khanh là cao quý nhất, bởi chức quan này nắm giữ các công việc về tôn thất hoàng gia cho đến việc phân phong vương quốc. Chính bởi tính đặc thù của công việc, mà chức vụ này nhất định phải do những người có thân phận cao quý, tiếng tăm xuất chúng, và là thành viên tôn thất đảm nhiệm. Lưu Yên tự Quân Lang, người Cánh Lăng, Giang Hạ, là hậu duệ của Lỗ Cung vương nhà Hán, chắt chính dòng của Hiếu Cảnh đế, từng nhậm các chức quận thú, nổi tiếng là người cao khiết nho nhã, giữ lễ ưu ái kẻ sĩ. Hơn bốn mươi tuổi thì được giữ chức vụ cao quý tông chính, chuyện đó từ khi nhà Hán được lập ra đến nay cũng không có nhiều.

Lưu Yên đi nhanh xuống thềm ngọc, thuận tay cởi tấm cẩm bào mà hoàng thượng vừa ban cho, đắp lên người cho Đổng Phù:

— Tôi từ nãy đã nhớ đến ngài rồi!

Đổng Phù run run rẩy rẩy nói:

— Không dám, đây là vật hoàng thượng đã thưởng cho ngài!

— Chớ có nghĩ nhiều thế, lão ngài cứ việc mặc vào đi. - Vừa nói Lưu Yên vừa tự tay buộc áo cho ông ta.

Đổng Phù cảm động đến rơi nước mắt:

— Đại nhân, ngài... thực là...

Lưu Yên đỡ lấy ông ta:

— Đi nào! Chúng ta cùng nhau vào trong điện cho ấm.

— Hạ chức thấp kém. Không dám... không dám...

— Có gì mà không dám chứ? - Lưu Yên dướn lông mày. - Ông cần gì cứ nói với tôi, hoạn quan, thị vệ trong cung ít nhiều cũng phải nhượng bộ tôi mấy phần. Tôi nói để cho ông vào, bọn họ làm sao dám nói này nói nọ?

— Lưu đại nhân đã nói ngài vào thì ngài cứ vào đi. - Thái thương lệnh Triệu Vĩ cười bước lại. Phía sau ông ta còn có các nghị lang Pháp Diễn, Mạnh Đà đi theo.

Lưu Yên trông thấy bọn họ rất vui mừng:

— Đi đi đi! Mọi người đều theo tôi vào cả bên trong, điện Ngọc Đường lớn như thế này mà lại không đủ chỗ cho mấy ông ư? - Nói xong ông gọi một tên tiểu hoàng môn, - Ngươi đi lấy dăm bát canh nóng, bưng lại đây cho ta.

Tên hoạn quan ấy không dám cãi nửa lời, vội vâng dạ đi ngay.

Tào Tháo trông thấy cười nhạt một tiếng, thầm nhủ: “Tay Lưu Yên này giỏi thật, lại còn biết dựa vào thân phận mà mua chuộc lòng người.”

Nhưng Tào Mạnh Đức thực sự đã coi thường nhân vật Lưu Yên này. Tào Tháo hoàn toàn không ý thức được rằng, trong cục diện loạn ly thế này, ngoài thế lực hoạn quan và nhân sĩ ra, một thế lực thứ ba cũng đang dần dần trỗi dậy. Khi chiếc cẩm bào được khoác lên đắp cho Đổng Phù, thì thế lực phân liệt đầu tiên dưới thời Đông Hán mà đứng đầu là Lưu Yên, và có Triệu Vĩ, Pháp Diễn, Mạnh Đà làm mưu sĩ đã bắt đầu được nhen nhóm...

Vẫn mê chưa ngộ

Bá quan văn võ chịu rét trong hoàng cung một đêm, đến tận giờ ngọ ngày hôm sau mới nhận được tin báo tiệp của bắc quân.

Mã Nguyên Nghĩa sau khi được biết Đường Châu đã cáo giác liền dẫn đồ đảng từ Hà Nam chuyển đến huyện Câu Thị, định phá ải Hoàn Viên mà ra. Nhưng tám ải đều đã canh phòng cẩn mật, đám đồ đảng của Thái Bình đạo lẻn vào kinh lại chỉ có vài trăm người, kết quả đã bị quân binh giữ ải cùng với bắc quân giáp kích tiêu diệt gọn, Mã Nguyên Nghĩa bị quan quân bắt sống.

Xa xôi thì chưa thể quan tâm hết được, nhưng bọn giặc trước mắt đã bị tiêu diệt, bá quan văn võ coi như cũng có thể được tự do rồi. Khi cửa hoàng cung mở rộng, người đỡ già kẻ dắt trẻ, ai nấy mặt mũi đều tái nhợt, run lẩy bẩy nhưng vẫn phải giữ nghi lễ nhà quan. Nhà Hán từ sau khi Thúc Tôn Thông đặt ra nghi lễ đến nay, cảnh quan viên toàn triều sợ hãi nhếch nhác như thế này có thể nói là lần đầu trông thấy.

Mí mắt mỏi mệt không mở lên nổi, nào còn ai để ý đến chuyện hàn huyên khách sáo nữa? Bá quan sau khi ra khỏi ngự đạo thì ai nấy tự tìm kẻ hầu người hạ từ phủ nhà mình đến đón về, cha con nhà họ Tào cũng được Tần Nghi Lộc đỡ lên xe ngựa.

Có thể thấy ngay, đám người nhà ấy cũng mặt mày phờ phạc, chắc hẳn từ sau khi chủ nhân vào cung rồi, bọn họ đã ở bên ngoài chờ đợi. Năm doanh bắc quân vẫn chưa thôi việc canh phòng, các binh lính thuộc hạ của Chấp kim ngô gõ thanh la tuyên thị khắp nơi rằng, chợ vàng, chợ ngựa ở Lạc Dương đều nghỉ ba ngày, để truy nã tín đồ Thái Bình đạo trong thành. Chuyện ồn ào nhất cũng không khiến cho cha con nhà họ Tào phải chú ý, chỉ lơ mơ nằm ngả người trong xe, đến khi về phủ, cởi triều phục xong, vừa đặt đầu xuống gối liền ngáy vang như sấm.

Tào Tháo ngủ liền một mạch đến sáng hôm sau, ngồi dậy còn chưa kịp đứng lên vươn vai, đã thấy Tần Nghi Lộc bưng chậu nước rửa mặt đến:

— Ông lớn, ông cũng đã tỉnh dậy rồi.

— Mệt chết mất... - Tào Tháo ngáp dài. - Có chuyện gì ư?

— Bây giờ bên ngoài đang ồn ào lắm. Trên đường lớn Bình Dương đã dựng một đài cao, để tử hình Mã Nguyên Nghĩa thể hiện rõ luật pháp triều đình.

— Ôi, ôi? - Tào Tháo giật nảy mình, xử tử công khai ngay giữa đường lớn ở kinh sư, quả là chuyện xưa nay chưa từng thấy. - Đi, chúng ta đi xem xem.

Rửa mặt chải đầu xong, Tào Tháo cũng không dám làm kinh động đến phụ thân, dẫn theo Tần Nghi Lộc, Lâu Dị ra khỏi phủ. Đường Bình Dương chính là con đường rộng lớn nhất, thông hướng chính nam chính bắc trong thành Lạc Dương, thẳng đến tận cửa lớn của hoàng cung. Hôm nay trên bãi rộng ngay trước hoàng cung, đã dựng lên một đài tử hình.

Lúc Tào Tháo đến thì dường như đã hơi muộn, cách xa đám người đông đúc, chỉ nghe được lõm bõm tiếng tên lính trên bãi đang tuyên đọc tờ tội trạng dài dằng dặc của Mã Nguyên Nghĩa. Lúc này sự ồn ào trên phố không thể so được với ngày hôm trước, không có những vị quan mũ cao áo rộng, những người vây xung quanh xem phần lớn là bình dân, sĩ nông công thương đủ hình đủ vẻ, khiến cho bãi đất bị ken chặt đến gió không qua, mưa không lọt. Giết người ngay trước cửa hoàng cung, chẳng phải là chuyện mới mẻ chưa từng thấy sao? Có cả dân chúng ở ngoài thành cất công đến tận nơi, vòng trong vòng ngoài vươn cổ tròn mắt ra xem, cứ như muốn cưỡi lên cổ người đứng trước vậy. Lại còn một số người khôn lỏi, tìm cách trèo lên trên xe, trên nhà cao, tập trung nhãn lực từ xa ngó lại.

Tần Nghi Lộc và Lâu Dị đẩy bên trái, chen bên phải một hồi mà vẫn không len vào nổi, quay đầu lại nhìn, thấy vẻ mặt Tào Tháo không vui. Tần Nghi Lộc nói dỗ:

— Bẩm ông, ông thấy có rối loạn không? Chẳng qua chỉ là giết người, nếu ông thấy phiền thì chúng ta không xem nữa vậy.

Tào Tháo lắc lắc đầu:

— Ta không vui không phải vì không trông thấy mà chỉ đáng than cho những người từ mãi xa xôi kéo về đây xem. Đều là những người cùng khổ, Mã Nguyên Nghĩa tạo phản là vì ai chứ?

— Vì ai ? Vì vinh hoa phú quý, vì muốn làm... - Tần Nghi Lộc quay nhìn bốn bên một lượt, rồi nói nhỏ, - Muốn làm hoàng thượng chứ gì!

— Hừ! Nói Trương Giác muốn làm hoàng thượng thì ta tin, chứ nói những bách tính này đều muốn vịn rồng bám phượng thì ta không tin. Nếu quan lại không bức bách thì sao đến nỗi họ làm phản. Bọn họ tuy bị tà giáo của Trương Giác mê hoặc, nhưng làm như vậy cũng là vì những người cùng khổ như mình vậy.

— Những đạo lý to tát như thế, chúng tiểu nhân chả hiểu được! - Tần Nghi Lộc cười ngây ngô nói.

Tào Tháo đập đập vào trán hắn:

— Chẳng phải mình ngươi không hiểu, những người đi xem kia cũng nào ai hiểu? E là ngay cả Mã Nguyên Nghĩa đầu sắp lìa khỏi cổ kia cũng không rõ, ông ta vẫn còn một dạ kỳ vọng vào thái bình thịnh thế của Trung Hoàng Thái Nhất kia!

Tần Nghi Lộc nghệt mặt không hiểu, Lâu Dị liền bảo:

— Đại nhân, chúng ta cứ thế này thì không thể nào chen vào được rồi, nếu không vấn đề gì thì đại nhân thử tìm một đồng liêu trong bắc quân xem, có thể dẫn chúng ta vào không?

Câu nói ấy làm Tào Tháo nghĩ ra, chủ tớ ba người vòng qua bãi đất rộng đi lên phía bắc, đến chỗ có giám trảm đài. Từ xa đã thấy binh lính của bắc quần tay cầm kích lớn chặn đường. Trong lúc Tào Tháo nhìn ngó tìm kiếm chợt nhìn thấy Việt kỵ tư mã Thư Tuấn toàn thân giáp trụ đứng cách đó không xa, vội vàng đưa tay vẫy. Thư Tuấn vốn là bộ hạ cũ của Tào Xí khi Tào Xí còn giữ chức Trường thủy hiệu úy, rất thân quen với Tào gia, trông thấy Tào Tháo đang đứng mãi bên ngoài vòng ngoài, ông ta liền ra hiệu cho quân lính dẫn vào trong. Thế là Tào Tháo được vào bên trong, nhưng bọn Tần, Lâu là gia nhân bạch đinh thì phải chịu ấm ức về phủ, thầm oán trách không được xem.

Thư Tuấn cũng thật bạo gan, chẳng nói chẳng rằng dẫn Tào Tháo đến ngay cạnh giám trảm đài, có thể nhìn thấy rõ ràng nhất cử nhất động ở chỗ hình trường.

Tào Tháo cũng thấy hơi đường đột, nói:

— Ở nơi vương pháp, tôi đứng vào đến đây có thích hợp không?

— Không có sao, - Thư Tuấn nói nhỏ, - Hôm nay do ngài quốc cữu hồ đồ làm giám trảm, chẳng hiểu gì đâu. Cậu lại là người làm quan, không ngại gì cả.

Quả nhiên thấy trên giám trảm đài cao bảy thước mới tạm thời dựng lên, ngồi ở giữa chính là quốc cữu Hà Tiến, người mới được thăng làm Hà Nam doãn. Ông ta áo mũ chỉnh tề, bên sườn đeo kiếm, hết nhìn bên đông lại nhìn bên tây như không có chuyện gì để làm. Chợt trông thấy Tào Tháo, ông ta còn chắp tay chào. Giết chó mổ lợn là nghề của ông ta, nhưng chuyện giám trảm xử hình thì lại không biết thế nào. Ngay đến nghi lễ trong triều đình ông ta còn chưa học thông, huống chi là những đại sự trăm năm mới gặp một lần thế này. Chỉ huy tại hiện trường trên thực tế chính là Bắc quân trung hầu Trâu Tĩnh - người đang đứng ở bên cạnh. Trông ông ta ngũ quan không yên, mồ hôi túa đầm đìa, chắc hẳn làm việc cho ngài quốc cữu hồ đồ này không khỏi vô cùng vất vả.

— Đều là do Trâu đại nhân cai quản hiện trường này đây. - Tào Tháo lẩm bẩm nói.

— Ờ. Tối hôm trước đi bắt giặc mới náo nhiệt cơ. - Thư Tuấn che miệng cười nói, - Hết việc này đến việc khác, nhưng quốc cữu của chúng ta vẫn ngồi nguyên trong doanh trại! Cuối cùng đánh trận xong rồi, Mã Nguyên Nghĩa cũng bị bắt rồi, ông ấy vẫn hỏi quân giặc ở chỗ nào! Nếu thực để ông ta dẫn binh đi đánh nhau, thì không loạn lên mới là lạ.

Chưa nói dứt câu, đã thấy quân lính đồng thanh hò hét, dãn ra một lối đi, từ bên ngoài đẩy vào một chiếc xe tù cũi gỗ. Mã Nguyên Nghĩa tay lớn eo tròn, tướng mạo thật thà, trông bộ dạng chẳng qua chỉ là một nông phu tầm thường. Lúc này sắc mặt hắn ta ảm đạm xanh xám, ngang miệng buộc một sợi thừng, ú ú ớ ớ nói không ra tiếng. Vì bị bắt giữ ở trong quân nên chưa kịp thay sang áo tù, hắn ta vẫn mặc bộ quần áo vải thô lúc bị bắt, đã bị rách tươm từ khi nào, lộ ra mấy vết thương vẫn còn máu me do bị dao kiếm chém phải, đã thế lại còn bị cố ý trói chặt ngay chỗ vết thương.

— Ngũ hình chịu đủ mà nhất định không khai gì, tên này đúng là gan dạ! - Thư Tuấn không kìm được khen Mã Nguyên Nghĩa một câu.

Quân lính đẩy xe tù vào giữa nơi hành hình, gí dao vào cổ rồi lôi Mã Nguyên Nghĩa ra. Tên ấy từ sớm đã liệu rằng sẽ chết, không nói được gì, chỉ mở trừng trừng đôi mắt to tròn, nhìn đám quan binh vẻ căm giận. Ba tiếng trống vang lên, tên réo vừa dứt thì sẽ hành hình. Nhưng Hà Tiến mặt có vẻ bất nhẫn, ông ta cũng là xuất thân cùng khổ, lại có dáng người tướng mạo giống Mã Nguyên Nghĩa, có thể nói là thố tử hồ bi[1], vật thương đồng loại. Trâu Tĩnh nói nhỏ vào tai ông ta mấy câu, ông ta mới miễn cưỡng đứng dậy hô lớn:

— Hành hình! - Nào hay hô xong, không thấy có người vung đao ra chém, mà từ phía sau giám trảm đài năm cỗ chiến xa hai ngựa kéo ầm ầm tiến ra.

Ngũ xa phanh thây!? Đừng nói đến bách tính có mặt tại chỗ, ngay cả Tào Mạnh Đức cũng sợ giật nảy mình: Nhà Hán từ sau khi Lã Trĩ dùng xe phanh thây Bành Việt đến nay, không có ai dùng cách giết người như thế này nữa. Đời Hiếu Văn đế, có hiếu nữ là Đề Oanh dâng thư cứu cha, thì nhục hình đã bị bãi bỏ. Vua Quang Vũ trung hưng đề xướng lấy khoan hòa nhu thuật mà trị thiên hạ, ngay những tử tù trảm quyết vào mùa thu hằng năm, nếu có thể xá miễn ai thì đều xá miễn hết. Dù cho Mã Nguyên Nghĩa có chịu tội đại nghịch đi nữa, thì dùng xe phanh thây cũng quá tàn khốc, hơn nữa còn làm hỏng cả quy củ của lịch đại tiên vương.

— Đó cũng là chủ ý của Trâu đại nhân ư? - Tào Tháo không dằn được phải hỏi.

Sắc mặt Thư Tuấn cũng có vẻ bất nhẫn:

— Đó là hình phạt mà hoàng thượng đã định, chẳng làm sao thay đổi được.

— Thật không ngờ...

— Những chuyện không ngờ thì còn nhiều lắm! Mười con ngựa kéo xe phanh thây này đều là ngự mã của hoàng thượng ở tàu ngựa Lục Ký, nghe nói là ngài muốn nhân cơ hội này để thử sức ngựa. Cậu nhìn xem, đánh xe đều là hoạn quan, Tôn Chương cũng đến rồi đấy!

Tào Tháo nhìn theo tay hắn ta, quả nhiên thấy Lục Ký thừa Tôn Chương, một trong số thập thường thị cũng đã lên giám trảm đài. Hoàng thượng thực sự không còn thuốc chữa nữa rồi, giết xong Mã Nguyên Nghĩa nhất định thiên hạ sẽ đại loạn, đã đến mức này rồi mà còn có tâm trí huấn luyện ngự mã, lại còn để hoạn quan tác oai tác phúc ở đây.

Năm chiếc xe ngựa chiếc nào vào chỗ nấy, Mã Nguyên Nghĩa được cởi trói, tứ chi đều bị buộc vào dây sắt phía sau xe ngựa. Sợi dây thừng chằng ngang miệng vừa được cởi ra, hắn liền ra sức chửi bới, đều là những thổ ngữ Kinh Châu nghe không thể hiểu được. Không để cho hắn phản kháng, đầu hắn đã bị buộc vào một chiếc dây sắt. Liền sau đó trống thúc liên hồi, đám đông đang ồn ào như chợ vỡ chợt im bặt, vô số những đôi mắt đều đổ dồn vào người sắp bị năm xe ngựa phanh thây kia.

Mã Nguyên Nghĩa vẫn không thôi chửi rủa thật lâu, không nghe thấy có ai quát mắng gì, hắn đột nhiên cười lên thật lớn. Năm cỗ chiến xa bắt đầu chuyển động, khoảng khắc dây sắt căng lên, toàn thân hắn ta dần dần nâng lên khỏi mặt đất. Khuôn mặt kẻ tử tù bị chẹn máu trở lên tím lịm, ngũ quan biến dạng, trông như hình ma quỷ. Đó là điểm tàn khốc nhất của hình phạt xe ngựa phanh thây, nếu mười con ngựa ra sức kéo, cơ thể người ta trong khoảnh khắc sẽ bị xé nát. Nhưng để cho kẻ tử tù phải đau đớn khốn khổ, những con ngựa sẽ phải kéo từ từ, khiến cho kẻ kia muốn sống không được, muốn chết cũng không xong. Sợi dây sắt cứng ngắc, lạnh lùng xiết vào yết hầu, cảm giác nghẹt thở khiến khuôn mặt Mã Nguyên Nghĩa từ tím lịm chuyển sang đen sì, hai con ngươi mắt đỏ sọng máu như muốn lồi văng ra ngoài. Tứ chi không thể cử động, nhưng bản năng sinh tồn trong người hắn làm cho khuôn ngực liên tục thoi thóp cố kiếm lấy chút không khí nào có thể. Nhưng tất cả chỉ là vô ích, hắn cố mở miệng thật to, dùng chút hơi sức cuối cùng trong ngực kêu lên một tiếng:

— Trời xanh đương chết; Trời vàng đương...

Chữ “Lập” cuối cùng còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, thì hoạn quan đánh xe đã vung roi lên con ngựa quý, trong phút chốc hàng loạt những âm thanh rách vỡ vang lên, một khối máu vọt lên giữa trời, con người đang sống nguây nguẩy lập tức bị xé nát thành nhiều mảnh. Những người đứng xem kêu lên một tiếng kinh hãi, chạy lui trở ra như con triều rút ra xa đến một tầm tên bắn, có người kinh sợ quá còn ngã từ trên mái nhà xuống đất.

Tào Tháo chỉ thấy màu đỏ loang khắp, một dòng máu tanh vọt ra, vội vàng nhắm chặt mắt lại. Đợi tiếng người hỗn loạn lắng xuống hồi lâu, mới gắng mở mắt ra, trông thấy tim phổi gan ruột tung tóe khắp nơi hành hình, xe ngựa kéo theo một chiếc đùi đi ngang qua trước mặt. Cảm giác ghê tởm ập đến, Tào Tháo liền quay mặt đi không dám nhìn nữa, chỉ nghe thấy trên đài cao vang lại một tiếng cười sắc nhọn độc ác:

— Ngự mã của hoàng thượng quả nhiên là hay! Ta phải về cung phục mệnh thôi! Ha ha ha... - Tên giặc thiến Tôn Chương vẫn đang điên cuồng.

— Không đem hoạn quan chém hết giết sạch thì khó mà tiêu tan hết được sự oán phẫn của thần dân!

Tào Tháo vừa ngẩng đầu lên, thì đúng lúc thấy Viên Thiệu nhăn mày trợn mắt đi đến, đi theo phía sau có một sĩ nhân chưa già đã yếu - chính là Hà Ngung.

— Mạnh Đức hiền đệ, chúng ta lại gặp nhau rồi! - Hà Ngung cười buồn bã, đảng cố đã được xá miễn, anh ta không cần phải giả làm người hầu trong Viên phủ nữa, nhưng đáy mắt đầu mi hiển hiện rõ vẻ mệt mỏi, anh khí năm xưa đã không còn lại chút nào nữa.

— Bá Cầu huynh. - Tào Tháo chắp tay nói, - Bản Sơ giấu giếm chưa nói với đệ, nhưng hôm đó đệ đã nhìn thấy huynh trong Viên phủ rồi.

— Ồ? - Hà Ngung tròn mắt nhìn Viên Thiệu vẻ bất mãn.

Viên Thiệu có vẻ khó xử:

— Đệ chỉ là sợ tin tức truyền ra ngoài, nên không nói với Mạnh Đức.

Thấy Hà Ngung có vẻ buồn, Tào Tháo lại phải nói đỡ cho Viên Thiệu:

— Bản Sơ huynh cũng là có ý tốt, nhưng giờ chúng ta nên chúc mừng Bá Cầu huynh, huynh đã thoát khỏi đại nạn, bôn tẩu mười bảy năm cuối cùng cũng có ngày được thấy mặt trời rồi.

— Tuy là đã được xá miễn, nhưng hoàng thượng không hề xét lại vụ án của Trần lão thái phó và Đậu Vũ, chúng ta là “được ơn ân xá”, nhưng suy cho cùng vẫn là người có tội! - Hà Ngung vẻ mặt khó chịu, - Thập thường thị điên cuồng như vậy, so với Vương Phủ, Tào Tiết khi xưa còn có điểm hơn chứ không thua kém gì.

Trong lúc mọi người nói chuyện thì đã có những người thu dọn nơi hành hình, đám người vây quanh xem dần dần giải tán. Tào Tháo nắm tay Hà Ngung nói:

— Nhà đệ cách đây không xa, nhị vị huynh trưởng nếu như không bận gì, qua tệ xá ngồi chơi có được không?

— Đến nhà đệ? - Hà Ngung giật mình. - Thế có được không?

Câu ấy tất nhiên là nhắm vào Tào Tung mà nói.

— Có gì đâu mà không được, ít ra lần này cũng không cần phải nhảy qua tường ở sân sau nữa.

Hà Ngung cười hơ hơ, thì thầy Viên Thiệu chắp tay nói:

— Tôi có chút việc cần làm, đợi quốc cữu phục mệnh trở lại còn bàn bạc mấy việc, xin được cáo từ trước vậy.

Tào Tháo nhìn theo bóng anh ta đi xa xa. - Bản Sơ lại bận chuyện gì vậy?

— Giết hoạn quan. - Hà Ngung hạ giọng nói nhỏ, - Đảng cấm tuy được tha, nhưng hoạn quan vẫn còn, nếu không nhổ cỏ tận gốc, sớm muộn cũng có họa hoạn.

— Bắt rận trên mình vua khác gì lay núi, chuyện này không dễ mà làm. - Tào Tháo vừa đi vừa nói, - Hơn nữa, trong đám hoạn quan há lại không có người tốt? Nếu không phải Lã Cường trượng nghĩa tâu xin, đảng cấm chưa chắc đã được tha. Cứ nhìn tất cả bọn họ như cừu thù thì thực là không thỏa đáng.

— Tuy là nói vậy, nhưng nuôi hổ tất nhiên có ngày hổ sẽ cắn hại người, đệ không hại nó, nó cũng sẽ ăn thịt đệ. Chuyện này thành hay không thành, hãy cứ đợi xem Bản Sơ đi mưu tính vậy. Hiện nay đã liên lạc với mấy người Trương Mạnh Trác, Lưu Cảnh Thăng, Hoa Tử Ngư, Tuân Công Đạt. Đúng rồi, còn có cả ba vị cao hiền sĩ Trịnh Khang Thành, Tuân Từ Minh, Trần Trọng Cung cũng đang phải chú ý đến.

Tào Tháo trong lòng thầm kinh ngạc, đám Trương Mạc, Lưu Biểu thì không nói làm gì, đến Trịnh Huyền, Tuân Sảng, Trần Thực cũng bị Viên Thiệu lân la đến quan hệ. Ba vị này đều là những hiền sĩ ẩn dật tiền bối, từng nhiều lần cự tuyệt việc triều đình vời ra làm quan, nếu họ chịu ra làm quan thì e là cả hai nhà Dương, Viên đều phải lùi lại nhường ba xá[2] vậy!

— Tuy rằng như vậy, nhưng vỗ ngoài yên trong tất nhiên đều phải kiêm cả. Chuyện hoạn quan có thể tạm thời gác lại, nhưng Mã Nguyên Nghĩa chết đi, thiên hạ đại loạn đã hiển hiện ngay trước mắt, đó mới là chuyện quan trọng nhất hiện nay. - Tào Tháo nhắc nhở.

Tào Tháo chợt cảm thấy hai người Hà Ngung và Viên Thiệu đều không thật sự tỉnh ngộ. Hiện nay đầu mối sự việc đã xảy ra, điều lo lắng nhất là phải dẹp yên loạn lạc, giải quyết vấn đề, chứ không nên ở đây truy cứu tội lỗi của hoạn quan mãi như thế.

Chớp mắt hai người đã đến trước cửa Tào phủ. Vừa vặn gặp một hoạn quan độ trung niên đi từ trong nhà ra, đó là Đoàn Khuê - kẻ vốn xưa nay hống hách ngang ngược nhất trong số thập thường thị. Theo sát sau lưng là Tào Tung đang mặc tiện phục thường ngày, vâng vâng dạ dạ vẻ rất cung kính. Tào Tháo chợt thấy lo lắng, liền đã thấy Hà Ngung ngẩng cao đầu ưỡn ngực vẻ như đã quen mắt không cần nhìn. - Phải rồi, Bá Cầu huynh đã trải qua bao năm lăn lộn như vậy, dung mạo thay đổi, Đoàn Khuê đã không còn nhận được ra huynh ấy nữa rồi.

Hai người tránh sang một bên, đợi Đoàn Khuê lên xe rồi cả hai mới đi vào phủ.

— Ngươi đi xem giết người đấy ư? - Tào Tung tiễn khách quý đi rồi, bộ mặt cung kính chợt đổi sang vẻ giận dữ. - Đến chỗ ồn ào như thế làm gì? Dân chúng tạo phản đều là do những kẻ làm quan chúng ta bức bách mà ra, đi xem thật buồn thay... Xin hỏi vị cao hiền này là ai vậy? - Ông còn muốn nói gì đó, thì chợt nhận thấy con trai còn dẫn theo bạn về nhà.

Hà Ngung trông thấy Tào Tung vốn đã oán ghét đầy trong bụng, nhưng khi nghe thấy ông ta nói là quan bức dân làm phản, lại cảm thấy người này vẫn còn chút minh mẫn, bèn chắp tay nói:

— Tại hạ là Hà Ngung ở Nam Dương.

Tào Tung giật mình, hai mắt mở tròn ra nhìn, nhìn hết một lượt từ đầu đến chân hồi lâu mới trầm ngâm nói:

— Là ngươi... đúng là ngươi...

— Tào đại nhân, vãn sinh từ khi chia tay với ngài, đến nay đã gần hai mươi năm rồi nhỉ.

— Mười bảy năm, ta vẫn nhớ rất rõ.

— Tào đại nhân có trí nhớ thật tốt! - Câu nói này của Hà Ngung có ý châm chọc.

Tào Tung biết con trai mình với hắn ta có mối giao tình rất sâu nặng, nhưng nghe thấy hắn gọi mình là đại nhân mà không gọi là bá phụ, đã hiểu rõ ý tứ xa cách, bèn giơ tay nói:

— Xin mời vào trong này nói chuyện.

Tào Tháo vốn chỉ muốn mời Hà Ngung về nhà chơi nói chuyện, chứ chưa nghĩ đến việc để cho Hà Ngung gặp gỡ cha mình, không ngờ lại vừa vặn gặp ông ngay cửa vào, có trốn cũng không trốn được, chỉ còn cách cùng với Hà Ngung đi vào phòng khách. Ba người đã ngồi yên vị, gia nhân dâng nước lên, chẳng ai nói câu gì cả. Tận đến khi uống một ngụm nước xong, Tào Tung mới cất lời lên nói trước:

— Mấy năm nay ngươi có được dễ chịu không?

Hà Ngung vẫn có khí giận nói:

— Nhờ hồng phúc của lão ngài, vãn sinh vẫn chưa chết.

Tào Tung chẳng hề để tâm, chỉ cười nhạt nói:

— Đảng cố đã được tha thứ, việc viết chữ phỉ báng ở hoàng cung cũng không truy cứu nữa. Hà Bá Cầu nổi danh trong đám thái học, trải qua đại nạn vẫn chẳng chết, lại có thể làm mưa làm gió rồi.

— Hừ! - Hà Ngung cười nhạt một tiếng, đưa tay tháo mũ viễn du trên đầu xuống, để lộ ra mái tóc đã hoa râm. - Ngài mở mắt ra nhìn cho rõ đi, Hà Ngung năm xưa giờ đâu còn nữa.

Kẻ từng là một nho sĩ đường đường nói năng nho nhã, cử chỉ phong lưu, giờ đây hình dung tiều tụy, chưa già nhưng đã lão, khiến ngay cả Tào Tung cũng động lòng.

— Lão nhân gia, đảng nhân oan hay không trong lòng ngài rõ nhất. Người nào năm xưa bày mưu cho Vương Phủ nắm lấy bắc quân, chẳng cần vãn sinh phải nói rõ ra nữa. Suốt mười bảy năm qua, ngài có nửa phần nào tự trách tự hổ với mình không? Đối mặt với công việc của triều đình có thể có nửa điểm thiện chính, nửa câu thiện ngôn nào không?

Tào Tung nghe xong tự thấy đuối lý, cúi đầu không nói gì.

— Năm xưa nếu không phải được Mạnh Đức hiền đệ cứu giúp, thì tôi đã mất mạng trong tay quan binh từ lâu rồi. Cho nên... ân oán giữa chúng ta có thể không bàn đến, nhưng ngài đã ngần này tuổi rồi há lại có thể không rõ đúng sai, lẽ nào lại cam nguyện làm ma trành cho hổ[3] chứ? Kết cục xấu của Vương Phủ là tội ông ta đáng bị như vậy. Tào Tiết cũng chết rồi. Từ nay về sau ngài cũng không nên bám theo đám thập thường thị ấy nữa, tiết tháo người làm quan của ngài ở đâu? Thể diện kẻ làm cha của ngài còn không? Khổng tử nói... - Hà Ngung tuy càng nói càng uất hận nhưng vẫn suy nghĩ rằng ông già ấy rốt cuộc vẫn là cha của Tào Mạnh Đức, nên cũng nể tình, nén lòng lại không thốt ra câu “lão nhi bất tử thị vi tặc”[4].

Tào Tung chẳng giận cũng chẳng buồn, lắc đầu như tự nói với chính mình:

— Ngươi có cách sống của ngươi, nhưng ta lại có cách sống của ta. Ngươi có thể nói ta dửng dưng không biết nhục, ta lại cảm thấy ngươi không hiểu thời thế! Bảo vệ đấng minh quân có cách bảo vệ đấng minh quân, bảo vệ chúa tầm thường cũng có cách bảo vệ chúa tầm thường. Nếu như không biết đúng cách, tất khiến bản thân mắc phải tai họa. - Ông bẩm tính vốn khôn khéo, chỉ nói Lưu Hoành là chúa tầm thường, mà không nói rõ là “hôn quân”, có thể thấy là ngôn ngữ vô cùng thận trọng.

— Lão ngài thật là biết cách vậy, nhưng bao nhiêu sinh linh trong thiên hạ này có tội gì chứ.

— Tự bản thân ta có thể bảo toàn đã là tốt rồi, làm sao có thể quan tâm hết được người khác chứ? Hừ!

Lời nói không hợp thì nửa câu đã nhiều, Hà Ngung biết rằng chỉ có mình thì không thể nào lay chuyển được ông già này, liền đứng dậy nói:

— Vậy chúng ta ai làm theo cái đúng của người ấy vậy. Vãn sinh xin cáo từ! - Hà Ngung còn cố tình chọc tức Tào Tung, quay sang Tào Tháo nói, - Mạnh Đức hiền đệ, hôm nay đã làm đệ thiệt thòi nhiều rồi, hôm khác được rảnh rỗi sẽ lại đến phủ nhà chơi vậy. - Nói rồi cất bước định đi, khiến Tào Tháo cũng không tiện ngăn lại.

— Ngươi hãy đứng lại đã! - Tào Tung gọi giật Hà Ngung lại vẻ kỳ quái khác lạ.

— Đại nhân còn có điều chi dạy bảo?

— Hãy nghe một lời khuyên của lão hủ, ra khỏi phủ ta hãy mau chóng rời khỏi Lạc Dương ngay.

— Ngài đe dọa vãn sinh ư? - Hà Ngung liếc nhìn Tào Tung, cười dửng dưng nói, - Có các lão thần trung trực Dương công, Mã công, Trần Đam, Lưu Đào đứng trong triều đình, e là lão ngài không có bản lĩnh đẩy vãn sinh vào chỗ chết được đâu?

— Ngươi hiểu lầm rồi, lão hủ chỉ là muốn tốt cho ngươi thôi. Hiện nay tuy đã xá miễn, nhưng trong thành Lạc Dương vẫn đang tróc nã gian tế của Thái Bình đạo. Ngươi cho rằng hiện nay đã an toàn rồi ư? Thập thường thị bủa lưới tội trạng khắp nơi, đem những người thường ngày không hòa thuận với mình đều vu cáo cho là nội gian. Ngươi là con cá lọt lưới trong việc xông vào cung năm xưa, lại còn để lại những câu phỉ báng, có tị hiềm hành thích giết vua, nếu không đi tất sẽ có đại họa giáng xuống đầu. Mắc tội với trời, không thể cầu đảo được! - Tào Tung cúi đầu không nhìn anh ta. - Gió to sóng lớn ngươi đã xông pha không ít, khó khăn lắm mới đợi được ngày xuân đến hoa cười, nhưng chớ để cho khí hàn đầu xuân làm cho chết cóng đấy.

Hà Ngung giật mình, bán tín bán nghi nói:

— Thực có thể như lời ngài nói sao?

— Ta không giấu gì, ngươi có biết Đoàn Khuê đến đây nói gì không? Lã Cường chết rồi. Đó là bởi Trương Nhượng dâng lời sàm ngôn mà hại chết vậy. - Tào Tung cười một tiếng khó nhọc.

— Hoạn quan duy nhất có lương tâm mà lại bị xử tử nhanh đến như vậy, từ nay về sau ai còn dám liều mạng nói thẳng nữa? - Hà Ngung than thở mãi không thôi, lắc đầu nói, - Vãn sinh đi... Ngài cứ yên tâm, Hà mỗ là chính nhân quân tử, dù cho triều đình có tróc nã vãn sinh một lần nữa, cũng sẽ không làm liên lụy đến cha con ngài đâu.

— Ta vốn nghĩ ngươi đã thay đổi, nhưng xem ra vẫn không tiến bộ lên được gì! Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, Hà Bá Cầu bạc đầu rồi mà vẫn cứ kiêu căng ngạo mạn như vậy. - Tào Tung cười chế giễu, - Ngươi cho rằng lão hủ sợ bị liên lụy ư, ta chỉ là muốn báo đáp ân tình của ngươi mà thôi.

— Tôi với ngài làm gì có ân tình gì mà nói vậy?

Tào Tung cười nhăn nhó một hồi, bảo:

— Cây Thanh Cang kiếm của ngươi đã từng cứu mạng cho lão hủ.

Tào Tháo đã hiểu ra, năm xưa cha mình châm chọc Đoàn Quýnh, khiến ông ta rút kiếm ra đâm, nếu không được mình lấy cây Thanh Cang kiếm ra đỡ cho thì hẳn ông đã mất mạng rồi. Nhưng Hà Ngung không biết chuyện trong nhà ấy của mình, vẫn nhất định nói:

— Bất luận điều ngài nói là thật hay giả, Hà mỗ xin ghi nhận tấm chân tình này của ngài. Trước khi đi, còn có một câu này xin được nói với ngài, Kinh dịch có nói, “nhà tích thiện tất có phúc về sau, nhà không tích thiện tất có họa về sau”. Cong thẳng đúng sai này, lão ngài hãy tự cân nhắc vậy! - Nói xong sải bước đi ra.

Tào tháo cúi đầu đợi phụ thân nổi giận với mình, nhưng Tào Tung lại không hề tức giận, đứng dậy vỗ vỗ vào vai Tào Tháo:

— Giữa ban ngày ban mặt, mà con lại mời hắn đến nhà mình, thực là con lớn chẳng nhờ cha vậy... Nay càng ngày lại càng loạn, sau này triều đình sẽ hóa ra thế nào, ta làm cha nhưng cũng không nhìn rõ được. Vả chăng ta cũng chẳng quản được con, con muốn bước lên con thuyền nào thì cứ tự mình chọn lấy thôi.

Tào Tháo nghe cha nói vậy, lại cảm thấy mình thật có lỗi:

— Cha, Bá Cầu huynh chịu khổ sở suốt mười bảy năm, nói năng không tránh khỏi hơi quá khích, xin cha chớ giận anh ta.

— Chuyện ấy có đáng gì? So với Kiều Huyền năm xưa còn khách khí hơn nhiều. - Tào Tung lắc lắc đầu vẻ chấp nhận, rồi bỗng nói, - Tiểu tử, nghe đâu con đã nói cho Chu Tuấn thích mê, con muốn theo cầm quân ra trận ư?

— Là con thấy rằng, quốc gia nay có...

— Chớ có nói với ta dài dòng lắm xuân thu đại nghĩa như thế, ta chỉ hỏi con, có muốn cầm quân ra trận hay không? Nếu con muốn, thì chuyện ấy ta sẽ giúp con.

— Dạ muốn. - Tào Tháo không biết tại sao buột miệng nói ra như vậy.

— Hừ! Tiểu tử ngươi thân thích không nhận lại vơ cục phân khô, cuối cùng rồi cũng có lúc phải cầu xin ta nhỉ? Ha ha ha... - Tào Tung cười mãn ý đi ra.

Từ ấy về sau, thực sự đúng như Tào Tung đã dự liệu, thập thường thị mượn cơ hội tìm kiếm nội gian ở Lạc Dương đã ra sức đánh đổ những người khác phe với mình, trên lên tới các quan thượng thư, dưới xuống đến lê dân bách tính, tru sát đến hơn một ngàn người, trong đó không hiếm người là thân thuộc của đảng nhân. Sau việc giết choc, Lưu Hoành tuyên bố đại xá, duy đầu xỏ của Thái Bình đạo là Trương Giác thì không tha, lệnh cho thứ sử Ký Châu tróc nã để trị tội.

Nhưng sự mong mỏi của lòng dân há lại có thể nhờ vào một tờ chiếu mệnh mà có thể yên ổn được? Cuộc khởi nghĩa vũ trang với quy mô lớn rúng động cả thiên hạ, vẫn bắt đầu dù không hề mong muốn.

❀ ❀ ❀

[1] Tỷ Can là thúc phụ của Trụ Vương, thời nhà Thương. Ông một lòng tận trung phò tá Trụ Vương, chủ trương giảm bớt thuế khóa lao dịch, khuyến khích phát triển nghề nông. Nhưng vì can gián mà bị Trụ Vương giết hại.

[2] Sử Ngư là quan đại phu nước Vệ, thời Xuân Thu. Ông từng nhiều lần thẳng thắn can gián Vệ Linh Công, đến lúc chết vẫn còn dặn người nhà không được tổ chức tang lễ cho mình ở nhà chính, để khuyên Vệ Linh Công trọng dụng người hiền, trừ bỏ nịnh thần.

[3] Tam cương (ba giềng mối) chỉ ba mối quan hệ quan trọng nhất của con người là vua - tôi, cha - con, vợ - chồng; còn ngũ thường (năm điều thường) chỉ năm đức cơ bản nhất trong đạo làm người là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín.

[4] Vua là giếng mối của bề tôi.

g Hộc, đều là những nét bút mà những kẻ đọc sách tranh nhau sưu tầm, học theo, những người bình thường tốn công nhọc kế cũng không xin được, hôm nay Chung Do lại chủ động đề tặng. Nhưng Đinh Nghi không những không vui, trái lại mặt mày thất
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vương Hiểu Lỗi

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.