Romain Gary, bút danh của Roman Kacew, sinh ở Vilnius name 1914, được mẹ nuôi dưỡng với những ước vọng lớn, như chính ông kể lại trong tác phẩm Lời hứa lúc bình minh. Nghèo, “gốc Cozak có chút lai Do Thái”, Romain đến Paris năm mười bốn tuổi và sống cùng mẹ ở Nice. Sau khi học luật, ông vào không quân và tìm đến với tướng de Gaulle vào năm 1940. Tiểu thuyết đầu tay của ông, Giáo dục châu Âu, ra mắt thành công năm 1945 cho thấy một nhà văn lớn, với phong cách tự sự thô nhám và nhiều chất thơ. Cùng năm ấy ông vào ngành ngoại giao và do đó có nhiều dịp sống ở Sofia, New York, Los Angeles, La Paz. Năm 1948, ông cho xuất bản tác phẩm Đại sảnh, và năm 1956 đoạt giải Goncourt với tiểu thuyết Rễ trời. Là tổng lãnh sự ở Los Angeles, ông rời ngành ngoại giao năm 1961 và viết Những con chim sẽ chết ở Pérou (Vinh danh những nhà khai phá tiên phong lừng danh của chúng ta) và cưới nữ minh tinh điện ảnh Jean Seberg năm 1963. Ông viết một cuốn tiểu thuyết hài, Quý bà L., trước khi lao vào những bộ tiểu thuyết lớn nhiều tập: Hài kịch Mỹ và Người bạn đại dương, viết nhiều kịch bản và thực hiện hai bộ phim. Từ đó nỗi ưu tư cuối đời và tuổi già bộc lộ trong các tiểu thuyết của ông: Qua khỏi ranh giới ấy tấm vé của anh chẳng còn giá trị, Ánh đàn bà. Jean Seberg tự vẫn năm 1979. Năm 1980, Romain Gary xuất bản cuốn tiểu thuyết cuối cùng của mình, Những con diều, rồi ông cũng tự vẫn vào tháng Mười hai năm đó tại Paris. Ông để lại một tư liệu tiết lộ ông đã tự giấu mình dưới một bút danh khác nữa là Émile Ajar, là tác giả của các tiểu thuyết nổi tiếng như: Quấn-Quít, Nỗi ưu tư của vua Salomon, Bút danh và Cuộc sống ở trước mặt, được giải Goncourt năm 1975.