Chó Trắng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 27 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xx
Xx

❊ ❊ ❊

Tôi biết rõ rằng điện thoại của chúng tôi ở Arden bị nghe trộm - một trong những luật sư lớn nhất ở California đã có lòng tốt báo cho tôi biết điều đó - nhưng việc rắc rối nhỏ chờ tôi ở sân bay Kennedy, nơi tôi chỉ còn không đầy mười lăm phút để chuyển sang taxi đến sảnh đi và bước lên chiếc Boeing TWA. đi Paris, khiến tôi thật thích.

Hỡi người con trai của một cựu vương phương Đông thân mến, nếu ngài có đọc đến những dòng này, hãy tin rằng tôi tuyệt nhiên không hề cho phép mình khẳng định, chính CIA. hay FBI. đã bố trí ngài đón đường tôi. Vả lại, tôi thấy rất là bình thường cái chuyện khi đang xách va li lao như điên để khỏi nhỡ chuyến bay và nhỡ cuộc Cách mạng ở Paris, tôi bị chặn lại bởi một thanh niên đẹp trai không thể đoán là đã tứ tuần và trên ve áo có mấy chữ viết tắt KLM. Anh ta giải thích cho tôi rằng anh ta phụ trách việc đón khách quốc tế ở sân bay. Tốt quá, xin cảm ơn, được rồi, và cả anh nữa, nhưng máy bay của tôi mười phút nữa cất cánh rồi và... Anh ta đưa tay khoát một cử chỉ rất quý phái khiến ta yên tâm. Đừng lo gì cả, ông sẽ không nhỡ chuyến bay đâu, xin mời ông ngồi xuống đã, ông còn thời gian chán mà... Tôi ngồi xuống. Bởi vì dù được đón hay bị tóm, thôi thì cũng cứ để người ta làm, có khi lại tốt cũng nên. Dẫu sao, trong số đâu đến hai mươi nghìn hành khách đi qua đây, người ta nhằm chính tôi để chăm sóc mà. Và tại sao anh ta lại đeo mấy chữ KLM.[1] ở ve áo nhỉ, nếu anh ta phụ trách việc đón khách quốc tế? Anh ta tự giới thiệu, đưa cho tôi danh thiếp của anh, thì ra đấy là một vị hoàng tử. Tôi nói cho các bạn hay: con trai của một cựu vương phương Đông, cũng chẳng thiếu gì loại.

Ông nghĩ gì về nước Mỹ, về sự nghèo đói ở Mỹ và về những khổ cực không thể tưởng tượng được của người da đen Mỹ? Vậy đó, không rào đón, không mào đầu. Tôi vô cùng sửng sốt. Trời đất, thưa hoàng tử, ngài vừa cho tôi biết gì thế? Ngài sẽ không nói với tôi rằng ở nước Mỹ đang đầy nghèo khổ và có chuyện không ổn đối với những người da đen Mỹ chứ? Ngài có biết rằng máy bay của tôi sẽ cất cánh trong năm phút nữa và để đến kịp cửa “Đi”, còn phải lên taxi? Anh ta khoát bàn tay đế vương - nói thật là một bàn tay rất đẹp - bảo tôi cứ yên tâm. Đừng lo gì cả, ông sẽ đến kịp mà. Như vậy ông không đặc biệt quan tâm đến vấn đề người da đen ở Hoa Kỳ?... Thưa hoàng tử, tôi bảo, tôi theo phái de Gaulle. Như vậy về mặt chính trị, tôi gần như thuộc cánh cực hữu. Tôi xin thề với ngài là nước Mỹ có thể cứ yên tâm mà ngủ say. Và ngoài ra, tình hình ở đất nước của Kipling[2] thế nào?... Như thế, trong thời gian ở Hoa Kỳ, ông không hề quan tâm và dính dáng đến tình hình biến động ở những khu da đen phải không?... Tôi nhìn đồng hồ. Máy bay vừa cất cánh. Tôi đã nhỡ mất cuộc Cách mạng. Tôi đứng lên. Anh ta vẫn ngồi. Rất thư thái. Đế vương. Một vẻ điên rồ.

- Mẹ kiếp, tôi bảo, bởi vì vẫn có những lúc chất nhựa từ trong lòng đất ruộng trào lên và làm bừng nở trên môi tôi những bông hoa dân dã lạ lùng.

Nhưng anh ta có đôi tai đế vương biết tự đóng lại trước những lời lẽ bất lịch sự.

- Ông có tin sẽ có những phong trào nổi dậy ở Mỹ không?

- Nghe đây, tôi nói, Fifty-fifty.

- Sao?

- Hãy làm một vụ áp phe. Mỗi bên một nửa. Ngài cút xéo đi và cho tôi địa chỉ của ngài. Tôi sẽ cho ngài địa chỉ của tôi. Ngài sẽ gửi cho tôi một bản câu hỏi đầy đủ, tôi cam đoan sẽ trả lời. Lời hứa của một người theo phái de Gaulle đấy. Ngài biết rồi, de Gaulle luôn coi trọng danh dự.

Anh ta không do dự, cầm lại tấm danh thiếp và ghi địa chỉ của mình vào một góc bằng bút chì. Nhưng một địa chỉ thì chỉ là một địa chỉ. Anh ta chỉ ghi đơn giản: nhờ Ngân hàng Chase Manhattan chuyển lại. Các hòm thư bưu điện, họ biết anh ta.

Tôi nhìn lại giờ một lần nữa, theo phản xạ.

- Tôi nhỡ chuyến bay rồi.

Anh ta đứng dậy với nụ cười kẻ cả và lối vẫy tay khinh thường của kẻ lịch thiệp tin chắc ở đám đầy tớ của mình.

- Đâu có, anh ta nói. Mời ông đi. Có một chiếc xe đang chờ ông đấy...

Nghìn lẻ một đêm, đúng rồi! Nghìn lẻ một đêm, cú đũa thần của một thế lực siêu nhiên... Bởi máy bay vẫn chờ tôi.

Thưa hoàng tử nếu ngài có đọc đến những này thì xin hãy nghe điều sau đây: tôi là một nhà tiểu thuyết. Tôi quá giàu trí tưởng tượng. Ý nghĩ rằng ngài là một tên mật thám thì thật quái dị và chứng tỏ sự điên cuông bệnh hoạn quá đáng. Ngài chỉ đơn giản là bằng chứng sống cho thấy rằng truyện Nghìn lẻ một đêm vẫn còn tiếp tục cái trò ảo thuật bí hiểm của nó quanh chúng ta và rằng, là con cháu dòng dõi Haroun al-Rachid[3], ngài là ông Thiện mà những lực lượng nhân từ đã đặt trên đường đi của tôi đặng làm chuyến bay đi Paris lùi giờ xuất phát lại hai mươi phút và cho phép chúng ta có một cuộc đối thoại ngắn gọn thân thiện.

❀ ❀ ❀

[1] Tên viết tắt của hãng hàng không quốc gia Hà Lan.

[2] Rudyard Kipling(1865 - 1936) Nhà văn người Anh, giải thưởng Nobel 1907.

[3] Vị vua kiệt xuất của nhà Abbas, người đã đưa nền chính trị và văn hóa của đế quốc Ả Rập lên đến tột đinh vinh quang. Dưới triều đại ông, Baghdad là trung tâm nghệ thuật của thế giới Hồi giáo.

t giọng khác rên rỉ: “Mắt tôi, mắt tôi!” Kravitz là một nhà sưu tầm lớn, thứ anh sưu tầm là những câu chuyện bằng âm thanh. Trong kho ghi âm của anh ở Magnolia, tôi đã được nghe tiếng thở cuối cùng của những người sắp chết, thu ở Việt Nam,
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.