Chó Trắng

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Katzenelenbogen - Tôi

❊ ❊ ❊

Chủ nghĩa bài Do Thái có một phần là do cái thứ hài kịch của chủ nghĩa Ả Rập và của Hồi giáo mà những người da đen cực đoan vẫn diễn trên đường đi tìm một chốn hư vô tinh thần. Chín mươi chín phẩy chín phần trăm hoàn toàn không biết rằng những kẻ xâm lược Ả Rập đã tàn sát không thương tiếc tổ tiên họ, là những kẻ đã phá tan truyền thống và tín ngưỡng chân chính của châu Phi, vốn theo thuyết vật linh. Họ không biết rằng bọn chúng đã buộc người da đen quy theo đạo Hồi bằng sức mạnh của thanh gươm mang cùng tên, cùng lúc với việc biến những người kém vạm vỡ thành hoạn quan và bán món hàng người sống của chúng cho bọn buôn nô lệ Bồ Đào Nha, Anh hay Mỹ...

Sẽ là bất công và xấu xa nếu căm giận người Ả Rập hôm nay và trách móc họ về những tội ác của tổ tiên họ, những việc mà vào thời đó chưa được coi là tội ác. Chẳng gì sai lệch hơn là muốn phán xét các thế kỷ đã qua bằng con mắt của hôm nay. Nhưng từ đó đi đến chỗ coi đạo Hồi là hiện thân của tâm hồn châu Phi, thì dẫu sao cũng phải vượt qua vài năm ánh sáng nhỏ nhoi, và khi Malcolm X. viết về người da trắng: “Làm sao tôi có thể yêu con người đã cưỡng hiếp mẹ tôi, giết cha tôi, biến tổ tiên tôi thành nô lệ”, thì chính là ông ta đang làm đúng y sì điều ấy, khi ông ta lao mình vào vòng tay nhà Tiên Tri...

- Còn chuyện con chó của anh? Saint-Robert hỏi tôi.

- Con chó của tôi làm sao?

- Vẫn phân biệt chủng tộc thế chứ?

Tôi im lặng. Những người khác không biết chuyện. Anh chàng đại diện kể lại cho họ nghe, theo kiểu cách đầy lòng trắc ẩn, cứ như là anh ta nói về một người trong gia đình tôi đã tham gia tổ chức của SS.[1] vậy. Tôi cắm mặt xuống, ăn bằng năm người một lúc, như mỗi lần tôi suy sụp tinh thần. Thức ăn là loại thuốc tạo khoan khoái duy nhất của tôi. Tôi không bao giờ uống rượu, nhất là sau lần vì uống một cốc whisky ở nhà ăn sĩ quan của phi đội tôi, hồi chiến tranh, tôi đã để trượt mất mục tiêu của mình ở Đức.

Katzenelenbogen không nói gì cả. Nhưng anh ta có vẻ quan tâm.

Ngày hôm sau anh ta gọi điện cho tôi:

- Tôi có thể đến thăm anh được không?

Anh ta không phải là người đại diện của tôi, cũng không phải của Jean, nhưng anh ta đang cố tìm cách.

- Đến đi, tôi bảo. Tôi có mất gì đâu.

Hai mươi phút sau anh ta đến, trên chiếc Thunderbird mui trần của mình. Tôi mời anh ta ngồi. Anh ta uống một cốc Bloody Mary.

- Tôi đến thăm anh vì chuyện con chó của anh, anh ta bảo tôi. Đêm qua tôi đã suy nghĩ và nói chuyện với vợ tôi. Tôi nghĩ chúng tôi có thể giúp anh.

- Sao? Làm thế nào?

- Con chó không thể cứ suốt đời ở trong chuồng cho đến chết, còn anh thì không thể tự mình chăm nó, anh đi suốt mà.

Tôi bắt đầu đánh hơi thấy điều gì sẽ đến. Nếu tôi là một con chó chính cống, thì lông tôi đã dựng cả lên rồi.

Lloyd hơi ngập ngừng. Đó là một người đàn ông ăn mặc không chê vào đâu được. Áo khoác xanh, cúc áo mạ vàng, áo trong thượng hạng...

Anh ta có vẻ vô cùng thành thật, anh ta tỏ ra rất thiện chí và anh ta quan tâm đến những nhà văn có tài nhiều tới mức, nếu tôi mà không có sẵn trong người cái ra đa vốn lập tức vận hành mỗi khi gặp một tên đểu cáng, thì tôi đã bị anh ta tóm rồi.

Tỷ lệ lớn trọng án trong các thành phố là do người da đen gây ra, và từ vụ ở Watts, những người “có thiện chí nhất” với người da đen đều phải đề phòng.

Với một con chó như con Batka, bất cứ người da đen nào đến gần nhà đều khơi dậy một tiếng gọi sẽ trực tiếp tác động đến sự lại giống trong nó, sự lại giống khiến ta hiểu ra vì sao các gia đình da đen lại hiếm khi nuôi chó. Săn đuổi nô lệ chạy trốn là một trong những môn thể thao chính của các trang trại ngày trước.

Một cơn buồn nôn khẽ dâng lên trong tôi. Vì con người đang ngồi trước mặt tôi vẫn tự xưng là một “người cấp tiến” cương quyết đứng về phía những chiến sĩ đấu tranh...

Và anh ta vừa xin tôi con Chó Trắng để giữ nhà cho anh ta...

- Rất tiếc, ông bạn ạ, tôi bảo. Nhưng tôi đã hứa cho ông thị trưởng Yorty con chó của tôi rồi.

Katzenelenbogen ra cái vẻ hơi phiền của những người vừa bị ong đốt.

Tôi đứng dậy:

- Nhưng nếu con Batka đẻ ra lũ chó trắng con, tôi hứa sẽ nhớ đến anh...

Anh ta lao ra cửa, bước đi giận dữ. Ở những người vốn tính ôn hòa, cái lối đó có nghĩa như một lời chửi rủa hay một hành vi tương tự.

Đêm ấy, tôi không ngủ được.

Trong bóng đêm tôi nghĩ rằng Don Quixote quả là một nhà hiện thực chủ nghĩa khắt khe đã biết phát hiện ra, dưới cái vẻ ngoài tầm thường hằng ngày và quen thuộc, những con thuồng luồng gớm ghiếc.

Còn Sancho Panza là một kẻ cuồng tưởng lãng mạn, một người mơ mộng thâm căn cố đế không có khả năng nhận biết được thực tế.

Don Quixote đã biết. Với một sự sáng suốt mẫu mực, ông nhìn thấy rõ lũ quỷ sứ và lũ rắn bảy đầu di truyền cứ có một chút cơ hội là thò cái mõm bẩn thỉu của chúng từ trong cái hố rắn vốn nằm sâu trong chúng ta.

Tôi bật đèn lên, cầm cuốn tự truyện của Cleaver và lập tức đọc thấy dòng trích dẫn này của LeRoi Jones: “Come up, black dada, nihilismus. Rape the white girls. Rape their fathers. Cut the mother’s throat”. “Hãy đứng lên, hỡi người dada[2] da đen, hỡi chủ nghĩa hư vô. Hãy cưỡng hiếp bọn con gái da trắng. Cưỡng hiếp bố chúng nó. cắt cổ mẹ chúng nó”.

Mẹ kiếp.

Tôi đứng dậy.

Những ý nghĩ của tôi lang thang vô mục đích trong đầu tôi cũng như tôi đang cầm lái chiếc Olds của tôi lang thang trong cái thành phố vô định này. Tôi phóng xe đến tận Malibu để lắng nghe tiếng nói của Đại Đương, bạn tôi. Nhưng nó lặng câm.

Nó đang ngủ.

Tôi đến trại nuôi thú và tôi bước vào chuồng con trăn Pete Kẻ Siết Cổ, nó nhã nhặn duỗi thân ra rồi liền dựng lên thành hình thước thợ.

Chúng tôi nhìn nhau.

Con trăn này, khi nó nhìn chăm chăm một người bằng đôi mắt tròn như vậy, thì cứ như nó chưa từng thấy thứ gì tương tự thế bao giờ.

Chúng tôi dõi nhìn nhau như vậy hồi lâu, một lần nữa chia sẻ với nhau trong một nỗi thiếu hụt cảm thông, một nỗi sững sờ vô hạn. Có thể nói chúng tôi trao đổi với nhau những cảm nghĩ của mình. Cái đó tóm gọn lại trong chỉ một từ: quái dị...

Rồi tôi bước sang chuồng con Batka, nó niềm nở đón mừng tôi, khiến cho cậu bé tám tuổi tôi vẫn giấu trong mình thật hạnh phúc. Chó Trắng ngả đầu nó lên gối tôi và trong khi tôi ăn món dưa chuột theo kiểu Nga với bánh mì đen mà tôi đã mua ở Hugh’s Market, nó cứ chiêm ngưỡng tôi như vậy, mắt đăm đăm nhìn vào mắt tôi. Nơi duy nhất trên thế gian này ta có thể tìm thấy một con người xứng đáng với tên gọi ấy, đó là trong cái nhìn của một con chó.

Keys bắt gặp chúng tôi như vậy, đang giữa mối tình bằng hữu đó.

- Khỏe chứ?

- Khỏe.

Anh ta vào chuồng, cho con chó ăn. Con Batka đàng điếm, nó uốn éo mông, liếm tay anh ta.

Keys khẽ liếc mắt về phía tôi.

- Hay đấy, tôi nói, tỏ ý khen ngợi.

- Vâng, anh ta bảo. Nó tiến bộ nhanh. He is coming along fine, just fine...

Anh ta đứng lên, đốt một điếu thuốc, mắt nhìn tôi thật kỳ cục.

... Tên khốn kiếp. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn.

❀ ❀ ❀

[1] Tổ chức vũ trang của phát xít Đức trong Chiến tranh thế giới thứ hai.

[2] Một trào lưu nổi dậy, biểu hiện trong văn học nghệ thuật bằng cách chống lại những hình thức truyền thống.

t giọng khác rên rỉ: “Mắt tôi, mắt tôi!” Kravitz là một nhà sưu tầm lớn, thứ anh sưu tầm là những câu chuyện bằng âm thanh. Trong kho ghi âm của anh ở Magnolia, tôi đã được nghe tiếng thở cuối cùng của những người sắp chết, thu ở Việt Nam,
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.