
Bố xếp đội hình Bông Bo Bờm ngon nghẻ, chỉ cần anh Bách đứng vào nữa là xong. Quay đi quay lại không thấy anh ý đâu. Thôi thì chụp mấy chị em trước rồi chụp anh Bách sau vậy.
Choách! Xong!
- Bách ơi... Thôi chết, có ai thấy em Bách đâu không?
- Nó ngồi kia kìa hihi, lại dỗi đấy bố ạ há há... ồ lêu lêu lêu...
Theo hướng chỉ của Bờm: Bách đang ngồi ở đầu cầu, ngay mép nước.
Bố vội đi tới. Bách ngoảnh mặt đi, vẫn kiểu ngây thơ vô số tội... và dáng ngồi mang thương hiệu Trần Bách khi hờn dỗi hihi...
- Coon không iu pố nửa!
- Sao lại không yêu bố nữa hở cục vàng của bố?
- Cục phân thì có ý á há há... Ông Bờm nói vọng tới kèm theo tiếng cười a dua của chị Bông, chị Bo.
- Bờm. Không trêu em! Con nói đi Bách, sao lại không yêu bố nữa?
- Dzì... dzì... dzì pố không êu coon.
- Bố yêu con mà.
- Dưng coon không êu pố!
- Bố cứ yêu con đấy!
- Coon... không... êu... pố...
- Bố... cứ... yêu... con...
Hóa ra anh ý dỗi vì khi xếp đội hình cho các anh chị, bố không để ý đến anh ý. Hai bố con cháu cứ gào lên “yêu-không yêu” và lũ khán giả vô duyên Bông Bờm Bo được dịp cười hoan hỉ híc híc...
Bố con mềnh cứ yêu nhao con nhể. Mặc kệ lũ dở hơi Bông Bo Bờm kia cười trên nỗi đau khộ của người khác nhể, Bách nhể!