
Vâng. Cực khó luôn, nhất là anh của một lũ em tò mò và hiếu động như bè lũ 3B nhà cháu. Ê chề nhất là vụ bạn gái anh Hoàng đến chơi. 3B ngồi dàn hàng ngang trước mặt chị ý với vẻ rất nghiêm trọng, soi mói...
- Chị là bạn gái anh Hoàng em á? Bông tò mò.
- Ừ đúng rồi em...
- Chị có yêu anh Hoàng em không? Ông Bờm tra vấn.
- À... ừ... ờ... Chị ý lúng túng.
- Chị với anh Hoàng em đã hun nhau chưa? Bờm nhồi thêm.
- Ớ.. à... ừ... ờ... Chị ý luống cuống
- Thôi thôi, các em lên nhà đi! Anh Hoàng cứu nguy cho bạn gái.
- Không. Anh Hoàng phải lên nhà ăn cơm, bố bảo thế! Bông dõng dạc.
- Cứ lên đi, lát nữa anh lên.

- Nếu thế thì bọn em cứ ngồi đây đợi anh lên cùng! Rồi ba đứa lại trang nghiêm săm soi chị bạn anh Hoàng.
Lúc sau bốn anh em lên nhà, nghe anh Hoàng kể, bố xạc cho 3B một trận, rằng thì là như vậy là bất lịch sự, là thô lỗ, là không tinh tế... Cả lũ cắm mặt ăn cơm... nhìn thái độ là biết chủ đề bạn gái anh Hoàng vẫn ám ảnh trong đầu chúng. Y như rằng, nhai được mấy miếng Bông buông đũa, ngẩng lên, thẽ thọt hỏi:
- Thế bạn gái anh Hoàng tên gì?
- Bố nói thôi ngay cơ mà! Ăn đi! Nhiều chuyện!
- Á há há... Anh Hoàng cười.
Đấy, bị lũ em phá đám mà vẫn phải cười. Làm anh đâu có dễ, phỏng ạ?!