
Khi Bông ra đời bố vui mừng khôn xiết. Ước mơ có con gái của bố thành hiện thực. Nhẩy cẫng lên sung sướng là hành động của bố ở hành lang bệnh viện khi cô y tá thông báo mẹ tròn con vuông. Chả biết sau này thế nào chứ giờ á, bố cần gì là có con gái bên cạnh ngay.
Hôm qua cũng như mọi khi, về đến nhà là bố cháu gào lên:
- Bông Bờm Bách đâu rồi, có yêu bố không?
Hai anh Bờm Bách cuống cuồng lao vút ra với màn chào hỏi loạn xì ngầu:
- Ối bố. Con nhớ bố quá!
- Pố... Pố có mua quà xo coon không?
- Yêu pố quá!
- ...
Chị Bông lặng lẽ đứng ở cửa, đợi các em buông bố ra chị mới nhẹ nhàng tiến tới ôm bố. Hai bố con lặng lẽ không nói lời nào. Yêu thế chứ lị.
Công nhận có con gái sướng.
