
Sáng đưa Bách đi học, nhờ giời nắng nên bố diện mũ mới. Chắc bóng bố cháu sáng lắm nên anh Bách tụt lại phía sau, vừa đi vừa ngắm bố.
- Pố pố, mũ pố là mũ kao pồi á?
- Ừ con á.
- Sao pố đẹp giai xế nờ! Coon muốn xẹp giai như pố thì nhàm sao á?
- Con định mượn mũ bố á?
Anh ý khẳng khái gật đầu. Thích thì nhích thôi. Bố tháo mũ đội lên đầu anh ý.
- Nom con như nào á?
- Đẹp con á.
- Coon chả nhìn thấy coon á.
Bố cháu rút điện thoại và xoạch một phát rồi cho Bách xem.
- Coon cũng đẹp pố á?
- Đẹp nhất quả đất luôn con trai á.
Lên xe anh ý vẫn cứ đội xùm xụp mũ trên đầu, cổ cứng đơ, mặt mũi cực căng thẳng. Nứt mắt đã biết làm đỏm như này rồi hehe, đúng là gen trội nhà Trần Lực.