
Chủ nhật. Buổi sáng bố và 3B quần áo chỉnh tề ngồi cửa đợi cô Thủy để cùng nhau đến nhà ông bà nội, đợi mãi chả thấy cô ý ra, Bách sốt ruột gọi ầm ĩ cô Thụy cô Thụy. Cô Thủy vẫn chả thấy hiện ra. Một lúc sau, một giọng nói âm u ai oán từ trong phòng yếu ớt vọng ra, giọng cô Thủy ạ.
- Bông ơi... vào đây với mẹ...
- Nhanh lên mẹ ơi! Bông sốt ruột nói với vào.
- Vào-đây-với-mẹ...
Cô Thủy lại cất giọng ma mị run rảy rợn người. Bông chạy vào. Bố Bách Bờm ngồi chầu hẫu đợi. 3 phút, 5 phút rồi 7 phút sau Bông đi ra mặt rất nghiêm trọng.
- Mẹ ốm!
Ôi giời. Vừa mới cau có khó chịu quát tháo mấy bố con xong bây giờ ốm là sao, nhiều chiện quá đi mà.
- Thế bây giờ sao? Bố cháu hất hàm hỏi chị Bông.
- Bây giờ á?... Bờm, ra chị bảo!
Bông Bờm dắt nhau ra góc nhà thì thầm to nhỏ. Bố cháu cố căng tai nghe mà không hiểu chúng nói gì, chỉ thấy chị Bông mồm mấp máy liên tục, tay vung lên hạ xuống theo nhịp nhấn nhá câu chữ. Bờm mặt đần thối gật đầu tán đồng.
Mặc xác hai đứa chúng mày, bố cháu quay sang ôm Bách đang nhăn mặt phụng phịu.
- Bách muốn ăn gì hả con?
- Bánh cuốn pố á.
- Có nhân hay không nhân hở con?
- Không nhân pố á.
- Có chả hay không chả hả con?
- Có chả pố á. Giời ơi... Nhanh lên chị Bônggg...
Đang dịu dàng ngọt ngào nói chuyện với bố, anh ý quay sang chị Bông anh Bờm gọi ầm lên.
Bông Bờm đã thậm thụt trao đổi xong. Hai đứa lại chỗ bố, mặt rất nghiêm túc, có phần hơi căng thẳng.
- Bố bố, em Bờm ở lại chăm sóc mẹ. Bố, con và em Bách đi thăm ông bà ạ.
- Hả? Bờm ở nhà á?

Bố cháu ngạc nhiên hỏi. Bờm môi trề ra, mắt nhìn vô định vẻ suy nghĩ mung lung lắm. Bố cháu sốt ruột hỏi lại:
- Con ở nhà á, Bờm?
- Vâng.
Nói xong anh ý cởi áo khoác, tụt giày rồi bon bon chạy vào với cô Thủy.
- Mẹ mẹ, con ở nhà với mẹ đấy. Mẹ có vui không?
Bố cháu định nói với Bờm đồng thời để cô Thủy nghe thấy rằng thì là mấy bố con đi ăn sáng rồi đến ông bà một lúc là về thôi nên không cần Bờm phải ở nhà đâu vân vân và vân vân thì Bông mở cửa, túm tay bố lôi ra ngoài. Thế là bố Bông Bách đi...
Đến nhà ông bà, mấy bố con tạt vào ăn sáng ở quán cà phê Avatar dưới nhà. Bông hớn hở lắm, vèo một cái ăn hết đĩa bánh cuốn của mình xong lại còn cho Bách ăn. Nhìn thái độ ý bố cháu nghi nghi.
- Gì mà vui thế nàng?
- Thằng Bờm chít hí hí...
-...?
- Vừa nãy mẹ bảo con ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Mà bố biết rồi đấy, phải quét nhà, lau nhà xong là á, đánh gió và đấm lưng cho mẹ. Đánh gió xong là á, đặt nồi cơm rồi xuống siêu thị dưới nhà mua đồ ăn hí hí công nhận con thông minh.
-...?
- Vừa nãy con dụ thằng Bờm, bảo mẹ rất yêu em, đây là cơ hội để em thể hiện là em cũng rất yêu mẹ nên chị khuyên em nên ở nhà giúp mẹ. Mới đầu nó từ chối, con lại bảo việc nhẹ nhàng ý mà chả ra một giọt mồ hôi luôn hí hí, thế là nó đồng ý. Bây giờ chắc đang còng lưng lau chùi quét dọn đây ý hí hí...
- Này. Vừa phải thôi cô nhá! Tại sao...
- Bố chả bảo là nam nữ phải bình đẳng là gì!? Con làm mãi rồi, bây giờ phải để em Bờm làm thì mới công bằng chứ!
Ôi giời. Đấy. Nứt mắt đã mưu mô, lí luận các kiểu. Khổ thân Bờm của bố híc híc. Bố cháu định cho chị Bông một bài học về trò vớ vẩn vừa rồi, nhưng nghĩ lại thấy, ừ nhỉ, như thế là chị Bông dạy em Bờm còn hơn bố cháu ý chứ. Phải biết thương bố mẹ, phải biết hy sinh bản thân để giúp bố mẹ mới là con ngoan chứ lị, nhể! Và qua chuyện này bố cháu mới sáng mắt ra là á, Bông đã lớn thật rồi, có thể chia sẻ mọi chuyện với chị ý được rồi và đã đến lúc phải để ý đến chị ý một cách nghiêm túc thật rồi! Híc híc.