
Hôm nay mưa, “chủ tịt nuốt” Bách hổ báo vẫn chỉnh tề đi học. Trên đường đi ngài có tạt qua thăm hãng Đông A của bố cháu, và hai bố con lời qua tiếng lại rất căng thẳng.
- Pố! Pố đưa con đi học đi!
- Thưa, ông không thấy tôi đang bận đây á? Bảo cô Thủy đưa đi!
- Dưng mờ, coon thích pố đưa đi!
- Không!
- Ghéc pố!
- Cám ơn ông!
- Không yêu pố nữa!
- Cám ơn!
- Pố xấu nhất cuộc đời này!
Bố cháu giật mình nhìn ông oắt con 4 tuổi không chớp mắt, hạ giọng, hỏi:

- Con ơi, con có biết cuộc đời là cái gì không?
- Cuộc đời là... pố phải đưa coon đi học!
- Xin lỗi ông nhá, “cuộc đời này” với “phải đưa đi học” chả liên quan gì, nhá!
- Nhưng mờ...
- Nhưng gì?
- Nhưng mờ...
- Mờ gì?
- Mờ... mờ... pố phải đưa coon điiiiiiiiiii...
Ha ha, cứ đuối lý là anh ý lại giở chiêu hờn dỗi. Vâng, tôi đưa anh đi. “Cuộc đời này” của tôi là anh đấy, oắt con ạ.