
Sáng nào nhà cháu cũng đầy kịch tính. Bờm gắt gỏng khó chịu vì đang ngon giấc bị dựng dậy. Chị Bông thì sôi máu lên tìm cái váy màu hường tối qua đã soạn sẵn vắt lên thành ghế, vậy mà chả biết Bờm hay Bách quẳng đâu mất. Anh Bách khi thức dậy mắt đã tỉnh như sáo, đánh răng rửa mặt rất nhanh, cứ tưởng anh ý vui vẻ như mọi khi nhưng mặt mũi cũng nặng chịch. Bách uất ức vì cô Thủy nhỡ tay cắt mái (tóc) của anh ý ngắn quá làm cho khi chải nếp có mấy sợi tóc không nghe, cứ lòe xòe ở trán, chải vào nếp được một giây lại bật về trán. Ức quá, anh ý hét ầm lên.
Sáng nào âm thanh trong nhà cháu cũng cứ gọi là hỗn loạn như thế này:
- Giời ơi... Đang ngủ thì bị đánh thức dậy, xong ngồi đây đợi... Ối giời ơi...
- Cái váy. Cái váy chị để đây từ tối qua đâu? Đứa nào...? Giời ơi...
- Á á... Cái lược. Đưa xo coon cái lược khác, ngayyy... Giời ơi... Lại xõa ra rồiiii... Á á á...
Phải nói là bố cháu thần kinh hơi bị vững đấy, không á, cũng hùa vào mà: Á á á... Giời ơi... Đứa nào...?
