
Chiều qua, cô Thanh thông báo với bố là Bách và một bạn trong lớp đùa quá hóa đánh nhau và kết quả là bạn kia bị vết cào gần mắt. Cô thông báo phiếu bé ngoan tuần này là cô chiếu cố, lần sau như thế là không được. Bố cháu xấu hổ, còn Bách mặt cúi gằm...
Trên đường về bố phạt anh ý bằng cách im lặng, không chuyện trò như mọi khi. Bách biết bố giận nên cũng lặng lẽ ngồi im không dám ho he. Gần về đến nhà anh ý thẽ thọt đặt tay lên vai bố. Bố cháu kệ, chả phản ứng.
Im lặng.
Tay anh ý vẫn trên vai bố...
- Pố pố... Đừng kệ với cô Thụy nha.
- Sao không?
- ...
- Thế giờ đã thấy mình sai chưa?
- Rồi ạ... Nhưng mờ pố đừng kệ với cô Thụy nhé.
- Ok. Nhưng lần sau mà thế là á, bố kể đấy, nghe chưa!?
- Vâng ạ...
Xuống xe, anh ý lững thững hai tay đút túi quần, hehe dáng vẻ đầy tâm trạng bước trên đường đời.
Về đến nhà, Bách lao tới ôm rồi hôn tay hôn chân cô Thủy nom rất hèn hạ nhá. Buồn cười nhất là anh ý tìm mọi cách để bố mẹ không có cơ hội gần nhau, anh ý thấy bố định vào phòng nào có cô Thủy là anh ý chặn hoặc đóng sập cửa lại...
Tất nhiên là bố cháu không kể chuyện tệ hại của anh ý cho cô Thủy rồi. Đúng là trẻ con.
