
Bố con cháu yêu nhau thì không bút nào tả xiết và sến súa cũng vào hạng No1.
Một lần bố cháu ngọc thể bất an, chị Lụa đi đón Bông Bờm. Về đến nhà, thấy bố nằm im hai đứa xoay sang chơi Lego, rất trật tự. Tăng hai, chị Lụa lại đưa Bách về, cửa mở là anh ý gào lên:
- Pố ơi, coon zề rồi này!...
- Bố chào con...- bố cháu làm ra vẻ yếu ớt nói tiếp - Bố ốm con ạ...
- Pố nhàm sao?
- Đau hết mình mẩy con trai ạ. Con có thương bố không?
- Có! Coon có xương pố!
- Đừng có tin, bố say bia đấy. Bông Bờm đồng thanh.
- Thông báo để anh chị biết, bố đang ốm nhá hụ hụ...
- Lần nào say bia bố chả nằm như thế, Bờm nhờ?!

- Ừ. Chị Bông nhờ?!
- Anh chị đúng là đồ vô tâm. Ở cái nhà này (bố cháu ngừng một lát, rồi từ từ quay sang em Bách, nhả từng chữ)... ở cái nhà này chỉ có Bách là yêu bố thôi, đúng không con?
- Vâng! Túng rồi. Anh ý gật đầu khẳng định.
- Bách ơi (giọng bố cháu thều thào, đau khổ), con có thể lấy cho bố cốc nước được không ?
- Vâng! Tược! (Lại cái gật đầu dứt khoát)
Lũ Bông Bờm nghe thấy thế lao vút ra bàn, Bờm cầm cốc, Bông cầm bình nước.
- Chúng con mang nước cho bố đây ạ. Mồm nói, tay rót híc híc... chắc là áy náy vì bị bố vu là “vô tâm” đây mà hí hí... Bách thấy vậy cuống lên, giang hai tay cản đường:
- Không tược mang... mang nuốc xo pố!
Bông và Bờm vòng sang hướng khác, đặt cốc nước cạnh bố.
- Lêu lêu... Bờm thè lưỡi trêu.
- Pố không... không tược uống nuốc của ăng Bờm... Pố-không-tược-uống!
Và anh ý ngồi bệt xuống đất, giãy đành đạch.
- Bách ơi (bố cháu vẫn giọng thiểu não). Con ra lấy cái cốc của con rồi con san nước ở cốc to này vào đó thì bố mới uống được, cái lũ kia mang cái cốc to tổ bố thế này thì bố uống sao con nhỉ hụ hụ...
Bách đứng dậy, mặt rạng rỡ chạy vút đi, lúc sau anh ý hớn hở cầm cốc nhựa màu xanh bé xíu của mình đến bên bố, anh ý san một xíu nước sang đưa bố. Bố cháu uống, rồi làm ra vẻ như đó là nước thánh, mắt bố cháu sáng lên, chớp chớp, ưỡn ngực, thẳng lưng như chẳng còn ốm đau gì... Bách sung sướng rót tiếp, lại một tí tráng đáy rồi đưa bố.
- Pố uốn nữa đi!
- Cám ơn con. Con là chàng trai có hiếu quá hụ hụ, chả như cái lũ vô tâm kia...
- Lêu lêu... vô tâm! Bách a dua theo bố.
- Á á...á...á... con mang nước cho bố đấy rồi nhá á...á...á... còn lâu mới vô tâm chị Bông nhề?!
- Ừ, Bờm nhề?!
Hai chị em lao ra ngoài, khi vào tay Bông cầm khăn mặt, Bờm bê chậu nước...
Khổ thân bố cháu, bị 3B vần vò. Đứa bắt uống nước, đứa lau mặt... cứ như là chúng nó chơi đồ hàng, trò chăm sóc búp bê ý hụ hụ...