
Nhục lắm cơ các cụ ạ. Cái lũ Bờm Bách nhà cháu á, dở hơi cám hấp cứ gọi là, là tột đỉnh ý. Ở nhà hay nơi đông người hai ông này cứ chí chóe tranh giành nhau rằng thì bố là của em, bố là của anh. Người ngoài không biết chắc sẽ nghĩ ba bố con nhà này dở người là cái chắc. Xấu hổ không chịu được ý. Vì thế bố cháu có một cuộc nói chuyện cực nghiêm túc với hai ông này.
- Các con có yêu bố không?
- Có ạ... Hai ông nhệch mồm đồng thanh.
- Bố đẹp như bông hoa đúng không?
- Còn lâu ý. Bố đẹp hơn hoa ý.
- Túng zoài. Pố dzẹp, dzẹp... pố dzẹp dzai như hoa ý.
- Hoa là biểu tượng của cái đẹp roài các ông ạ. Mà á, phàm cái gì đẹp đều là của chung hết, nghe chửa?
- Dạ... Lại ngoạc mồm đồng thanh vâng dạ.
- Thế nên bố dạy một câu trong bài hát gì đấy mà bố đã quên tên, và hai ông phải nhớ để khi có ý định tranh giành bố của riêng mình là tức khắc nhớ: bố là của chung nhá!
- Vâng ạ... Hai cái mồm lại cùng lúc nhọn ra.
- Bông hoa này là của chung... Nào ông Bờm hát lại trước xem nào!
- Bông hoa này là của chung...
- Đúng rồi. Phải nhấn vào chữ “của” thành “cúa” cho nó da diết hơn nữa nhá. Ok roài đấy. Ông Bách? Nào!
- Pông khoa nà lá khủa tung...
- Phải nhấn chữ “của” thành “cúa” như bố với anh Bờm ý. Mí lại, “của” chứ không phải là “khủa” ông nhá. Lại đi. Của!
- Khủa!
- Lại nhá: Cờ... Của!
- Khờ... Khủa!
- Con bỏ chữ H ở đầu đi thì thành “của” ngay thôi. Nào. Của!
- Ủa!
- Ối zời... thôi thì “khủa” cũng được, nhưng phải nhấn vào đấy thành “khúa” cho nó da diết nghe chửa!

- Vưng ạ...
Từ đó trở đi, mỗi khi bố cháu đi đâu về nhà, việc đầu tiên sau khi mở cửa là gào lên “Bông hoa này là của chung...” thế là 3B chạy ra ôm tay ôm chân ôm bụng bố rất hòa thuận, không còn tranh giành nhau như trước nữa.
Vậy mà hôm rồi, đưa hai ông đi dự trao giải “cà phê ảnh”, giữa chốn đông người hai ông ý lại chứng nào tật ấy, lao vào tranh giành bố. Xấu hổ cực luôn. Hehe...
