
Sáng nay đồng hồ chưa đổ chuông ông Bờm đã dậy, mà rất tỉnh táo (khác xa Bờm mọi hôm) nhá.
- Đâu rồi, đâu rồi! Ối giời ơi...
- Cái gì con ơi?
- Bố có lấy của con không?
- Không!?
- Thế thì chị Bông rồi. Chị Bông. Trả em ngay!
- Em nói cái gì thế? Bố ơi nó mê ngủ đấy ạ.
- Giời ơi... Tối qua còn ở đây mà, mà... bây giờ chả thấy đâu là sao. Là sao?!
Bố cháu đang cạo râu vội bỏ đấy chạy sang. Ông Bờm bới tung chăn gối, mặt hốt hoảng lo lắng. Chị Bông nằm tầng dưới ngủ, mặt cau có khó chịu.
- Con tìm cái gì mới được chứ, Bờm?
- Giời ơi, mất rồi... Chết rồi.
- Giời ơi, mất cái gì thì con phải nói. Bố sẽ tìm cùng con!
- Củ tỏi.
- Sao lại tỏi?
- Chả sao cả. Củ tỏi của con đâu?!
Loay hoay một lúc bố cháu tìm ra củ tỏi ý nằm ở cuối giường. Ông Bờm mừng húm, nhét củ tỏi vào túi quần rồi đi đánh răng rửa mặt. Lúc chọn quần áo cho Bông, bà ý mới kể đại loại là ông Bờm sợ ma, chả biết nghe ai nói ma sợ tỏi thế là mấy tối nay ông ý thủ một củ tỏi của cô Thủy để dưới gối mới dám nhắm mắt.
Bờm vẫn cứ là Bờm. Quần áo giày dép cặp kiếc chỉnh tề xong là chờ bà Bông thử váy thử quần hehe... Tay nắm chắc củ tỏi thần thánh, ông ý lại ngủ ngồi ạ. Á há há.
