
Hôm nay mới ngày 7 tháng 3 nhưng bố cháu mạnh dạn có vài lời, gọi là tâm sự chuyện nhà với cánh chị em tí ti ý ạ.
Chả hiểu nhà khác thế nào chứ nhà cháu á, nhất vợ nhì giời, bố cháu luôn coi vợ là chị ông giời ạ. Nhưng lạ lắm nhá, cứ đi làm về mà cơm canh chưa có nó cứ thế nào ý, cục tức nó cứ dâng lên xong là đá thúng đụng nia rất vô thức nhá. Nhiều lần bố cháu thấy con tim thổn thức lắm, cũng cố gắng sửa hành vi ý của mình nhưng được một hai lần thì đâu lại vào đó. Thậm chí gặp bác sĩ tâm lí và được hướng dẫn tỉ mỉ là phải dư lài dư lài thì mới hết được thói cáu gắt vu vơ hèn hạ, nhưng cũng chả hiệu quả, cục tức vẫn vô thức dâng trào mỗi khi về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc mà cái bàn ăn hoang vu như sa mạc Sa ha za. Những hôm sau khi nhậu nhẹt cơm no rượu say với chúng bạn về nhà, buồn cười lắm nhá, tâm hồn cứ phơi phới vui ơi là vui mặc dù vừa bước chân vào nhà đã thấy chị của ông giời mặt nặng chịch gầm gè lậm lừ đá thúng đụng nia, quát B nọ, đánh B kia... Có lần nhỡ mồm bị mắng lây vì trót bênh con, bố cháu vẫn chả thấy trái tim tổn thương gì, thậm chí còn hoan hỉ khi nghe những cay nghiệt của chị ý, hâm thế chứ hihi. Sau một thời gian dài với quá nhiều trải nghiệm vui buồn bố cháu mới phát hiện ra: Tất cả là vì cái dạ dày. Đúng, quá đúng luôn ý. Khi dạ dày rỗng là lúc thú tính của cái thằng đàn ông dư bố cháu (chả biết các đấng mày râu khác dư lào) nó trỗi dậy, những ý nghĩ hèn hạ theo đó mà ào ra. Còn khi no á, tính nhân văn và lòng vị tha vô bờ bến dâng trào mà nếu không kịp ngăn lại thì á, đôi hàng nước mắt cứ gọi là ròng ròng, hụ hụ, lúc ý trái tim thổn thức cực mong manh dễ vỡ. Từ kinh nghiệm bản thân nhà cháu thấy: Đàn ông là loại động vật cao cấp nhưng vẫn thấp hơn đàn bà tí ti vì vẫn còn lưu lại phản xạ tự nhiên hoang dã của tổ tiên khi dạ dày rỗng là phải có cái ăn ngay tức khắc kể cả uýnh nhau đến đầu rơi máu chảy. Xin được nhắc lại là từ kinh nghiệm bản thân, kiểu như “bụng ta suy ra bụng người” nếu trúng thì anh em vỗ tay, còn không thì cũng xin bỏ quá cho, đừng ném gạch ném đá khộ thưn bố cháu ra, nhá. Hehe!
Túm lại bố cháu mạo muội góp ý chị em dư lài: Tại cái dạ dày chứ không phải tại tim phổi gan lòng, cứ theo y học mà trị, nện cho dạ dày khỏe vào là ok, là nhà cửa lúc nào cũng vui như Tết ngay. Hí hí. Hãy cho cái bọn đàn ông được hưởng ân huệ ăn uống đầy đủ, đúng bữa với các con khi về nhà. Được vậy thì dù chị em bực tức gì đó mà có hành vi bạo lực kiểu như thượng cẳng chân hạ cẳng tay (ví dụ thế thôi hehe) thì đàn ông chúng tôi (có cho tiền) cũng không dám phản ứng lại ạ.
Chúc chị em khỏe để dìu dắt cánh đàn ông khôn lớn!